🔥KỲ 1: "HỢP ĐỒNG MÁU" 5 LƯỢNG VÀNG VÀ TIẾNG SÚNG TRONG RỪNG DƯƠNG
Quảng Ngãi những năm 1981, giữa cái nắng gió của miền Trung khắc nghiệt, những rặng dương xóm Châu Tân (xã Bình Châu) vốn là nơi yên bình của ngư dân vùng biển. Thế nhưng, đằng sau vẻ đẹp hoang sơ ấy là một bí mật kinh hoàng bị vùi lấp dưới cát trắng suốt 43 năm. Đây không chỉ là một vụ giết người cướp của thông thường; đây là một hành trình tội ác mang tên "lòng tham không đáy", nơi những kẻ thủ ác sẵn sàng nã đạn vào cả trẻ em để đổi lấy những chỉ vàng lấp lánh. Và hành trình đó chỉ thực sự kết thúc khi kẻ chủ mưu – một gã đàn ông cụt ngón tay – phải quỳ gối trước ánh sáng công lý sau gần nửa thế kỷ lẩn trốn như một bóng ma
1. Khát vọng đổi đời và những chuyến tàu vẫy gọi
Vào những năm đầu thập niên 80, trong bối cảnh lịch sử đầy biến động, một làn sóng người dân tìm cách vượt biên sang nước ngoài bằng đường biển đã nổ ra mạnh mẽ. Quảng Ngãi, với bờ biển dài và nhiều làng chài sầm uất, vô tình trở thành "cửa ngõ" cho những cuộc đào thoát xuyên đại dương. Những chuyến đi ấy thường được đánh đổi bằng tất cả gia sản, thậm chí là mạng sống.
Trong bóng tối của những cuộc giao dịch ngầm, Phan Thanh Việt (SN 1953, quê xã Bình Châu, huyện Bình Sơn) nổi lên như một tay "cò" vượt biên đầy ma mãnh. Ở tuổi 28, Việt mang vẻ ngoài của một thanh niên miền biển vạm vỡ, khéo ăn nói và cực kỳ nhạy bén với mùi tiền. Điểm nhận dạng dễ nhất của gã là bàn tay phải bị cụt nhiều đốt ngón tay – một khiếm khuyết tưởng chừng bình thường nhưng sau này lại trở thành dấu ấn của quỷ.
Tháng 4 năm 1981, Việt móc nối thành công với một nhóm 10 người từ quận Phú Nhuận, TP.HCM đang khao khát ra đi. Trong số đó, tâm điểm là gia đình gồm 6 người: 2 phụ nữ, 3 đàn ông và một bé trai 14 tuổi. Họ mang theo tất cả niềm hy vọng và số vàng tích cóp cả đời. Thỏa thuận được đưa ra: Việt sẽ nhận 5 lượng vàng nếu đưa họ vượt biên thành công sang vùng biển quốc tế.
2. Mưu đồ của quỷ dữ
Ngay từ khi đặt bút vào "bản giao kèo không văn bản" ấy, trong đầu Phan Thanh Việt không hề có ý định đưa ai đi cả. Đối với Việt và đồng bọn gồm Nguyễn Minh Châu, Bùi Văn Lâm, Võ Văn Thọ, Bùi Thanh Sơn, những vị khách từ Sài Gòn không phải là hành khách, mà là những "túi vàng" di động đang tự dẫn thân vào bẫy.
Lần lượt đưa nhóm người về Quảng Ngãi, Việt giấu họ trong những lán trại tạm bợ ven biển Bình Châu. Để đánh lạc hướng, chúng liên tục tung tin rằng tàu đang sửa chữa hoặc chờ thủy triều lên. Trong lúc các nạn nhân lo âu chờ đợi, Việt cùng đồng bọn ngồi lại trong những căn nhà lá, thì thầm bàn bạc về một kế hoạch sát nhân rợn người. Chúng đưa ra hai phương án: Một là đưa nạn nhân ra biển rồi giết, cột đá phi tang xuống đáy đại dương. Hai là dùng súng hạ sát ngay trên bãi biển rồi vùi xác dưới cát trắng. Sự tàn độc của chúng lên đến đỉnh điểm khi thống nhất rằng: "Giết sạch để không còn ai làm chứng".
3. Đêm trắng ở Châu Tân
Tối ngày 8/4/1981, một đêm tối trời, mây đen giăng kín bầu trời vùng biển Bình Châu. Gió biển thổi mạnh, rít lên từng hồi qua rặng dương như tiếng than khóc tiền định. Việt thông báo với nhóm 6 người: "Tàu đã sẵn sàng, đi thôi!".
Cả gia đình 6 người, mang theo hành lý và những giấc mơ đổi đời, lầm lũi bước theo ánh đèn pin lập lòe của những kẻ dẫn đường. Họ đi sâu vào rừng dương, cách khu dân cư khoảng 200m. Tại đây, lợi dụng tiếng sóng biển gầm thét át đi tiếng kêu cứu, những họng súng đen ngòm của Việt và đồng bọn đã lộ ra.
"Đoàng! Đoàng! Đoàng!" – Tiếng súng nổ chát chúa xé toạc màn đêm. 6 mạng người ngã xuống trên bãi cát nóng hổi. Máu thấm xuống cát biển, hòa vào vị mặn của đại dương. Những kẻ thủ ác lạnh lùng đến mức sau khi bắn chết nạn nhân, chúng còn lục soát từng túi áo, lớp lót quần áo để tìm vàng và tiền. Sau đó, chúng đào 3 hố sâu, vùi lấp thi thể các nạn nhân ngay dưới những gốc dương già.
4. Bữa ăn của sự tàn ác
Cướp được 1 lượng vàng và 250 đồng, cả nhóm kéo về nhà Bùi Văn Lâm để chia chác. Giữa ngôi nhà tồi tàn, 5 kẻ sát nhân ngồi quanh chiếc đèn dầu tù mù, tay mân mê những chỉ vàng còn dính máu. Mỗi tên được chia 2 chỉ vàng và 50 đồng.
Điều rùng rợn nhất là sau khi giết 6 mạng người, trong đó có cả phụ nữ và trẻ em, chúng không hề run sợ. Việt và đồng bọn thản nhiên lấy bánh kẹo của các nạn nhân ra ăn, cười nói rôm rả như vừa kết thúc một chuyến đánh bắt cá bội thu. Tại đây, Việt đề xuất: "Số vàng này chưa đủ, tôi phải vào lại Sài Gòn lấy nốt 5 lượng vàng tiền công từ gia đình họ". Gã tin rằng, với bức thư giả mạo đã chuẩn bị sẵn, tiền vàng sẽ lại rơi vào tay gã dễ dàng.
Phan Thanh Việt lên đường vào Nam với sự tự tin của một kẻ vừa thực hiện hoàn hảo một cú lừa mạng người. Gã không biết rằng, đằng sau rừng dương kia, hơi lạnh từ những xác chết đang dần thoát ra khỏi lớp cát mỏng. Và đặc biệt hơn, gã hoàn toàn mù tịt về một giao ước bí mật mang tên 'nửa tờ tiền' mà người đàn ông đã chết đã để lại cho người anh trai ở Sài Gòn. Một giao ước sẽ khiến gã sát thủ phải tháo chạy bán sống bán chết và bắt đầu hành trình trốn chạy bóng tối dài dằng dặc.
👉Đón xem KỲ 2: BÍ MẬT TRONG GIAO ƯỚC "NỬA TỜ TIỀN" VÀ CÚ LỪA BỊ LẬT TẨY







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét