(KỲ 2) – CUỘC HỒI SINH NGOẠI MỤC VÀ "HỒ SƠ MA" BỊ PHƠI BÀY
🛑Quyết định Giám đốc thẩm chấn động: Cú đảo chiều từ cõi chết
Vụ án tưởng chừng đã đóng đinh vào cái chết của Lê Bá Mai sau hai bản án tử hình đầy nghiệt ngã. Suốt gần hai năm nằm trong buồng biệt giam, Mai sống trong cảnh "hồn treo cột mướn", mỗi bữa ăn, mỗi giấc ngủ đều ám ảnh tiếng bước chân của quản giáo. Thế nhưng, đúng vào thời điểm hy vọng của gia đình Mai dường như đã lịm tắt, thì vào cuối năm 2006, một luồng sáng bất ngờ xuất hiện.
Viện trưởng VKSND Tối cao đã ban hành quyết định kháng nghị giám đốc thẩm, chỉ ra hàng loạt sai sót sơ đẳng nhưng nghiêm trọng của cấp sơ thẩm và phúc thẩm. Đến tháng 2/2007, Hội đồng Thẩm phán TAND Tối cao đã chính thức tuyên hủy cả hai bản án tử hình để điều tra lại từ đầu với nhận định đanh thép: "Chứng cứ kết tội chưa vững chắc, quá trình điều tra có nhiều vi phạm nghiêm trọng về tố tụng". Quyết định này không khác gì một phép màu, kéo Lê Bá Mai trở về từ sát mép vực của đoạn đầu đài.
🛑Hành trình lật lại "hồ sơ ma": Khi vật chứng biết nói dối
Khi hồ sơ vụ án được lật lại, một sự thật kinh hoàng bắt đầu lộ diện khiến dư luận không khỏi ngỡ ngàng. Nhân chứng duy nhất của vụ án – bé Hằng (lúc này đã lớn hơn và bắt đầu có những biểu hiện tâm lý bất ổn trước các câu hỏi tra vấn) – bắt đầu lộ ra những mâu thuẫn rành rành trong lời khai. Tuy nhiên, điều rúng động nhất không nằm ở nhân chứng, mà nằm ở chính những vật chứng được coi là "bằng chứng thép" để buộc tội Mai.
Các luật sư bào chữa đã phát hiện ra một chi tiết chấn động: Chiếc xe máy tang vật – phương tiện được cho là Mai đã dùng để chở bé Út vào vườn mít – ban đầu vốn là màu đỏ. Thế nhưng, để "khớp" hoàn toàn với lời khai ban đầu của nhân chứng Hằng về một gã thanh niên đi xe màu xanh, cơ quan điều tra bị cáo buộc đã tự ý đục lại số khung, số máy và thực hiện một hành vi không tưởng: Xịt lại toàn bộ lớp sơn từ màu đỏ sang màu xanh-đen. Việc "phẫu thuật" vật chứng này là một cái tát vào sự công minh của pháp luật, cho thấy một ý chí chủ quan muốn khép tội chết cho bằng được một con người.
🛑 Bí ẩn củ sắn và những vật chứng "từ trên trời rơi xuống"
Không dừng lại ở đó, hồ sơ khám nghiệm tử thi và hiện trường cho thấy những mâu thuẫn phi lý đến nực cười. Cáo trạng khẳng định trước khi bị sát hại, nạn nhân đã ăn củ sắn và tại hiện trường có thu giữ mẩu sắn dở mà hung thủ bỏ lại. Tuy nhiên, kết quả pháp y khoa học lại khẳng định dạ dày bé Út hoàn toàn trống rỗng, không hề có dấu vết của tinh bột sắn.
Kinh ngạc hơn, mẩu sắn thu được tại hiện trường có vết cắt phẳng lỳ, sắc ngọt của dao – dấu vết điển hình của việc dùng dao cắt gọt, trong khi nếu là vết răng cắn của một đứa trẻ đang ăn dở thì dấu vết phải hoàn toàn khác. Thêm vào đó, những vật chứng như bình xịt thuốc rầy màu xanh hay bình nước đá màu đỏ mà nhân chứng Hằng mô tả, thực tế không hề tồn tại tại trang trại của ông Tuân vào thời điểm đó. Một màn kịch dàn dựng hiện trường vụng về nhưng tàn nhẫn dần bị bóc trần trước ánh sáng của khoa học hình sự.
🛑Giây phút lịch sử: "Lê Bá Mai không phạm tội!"
Sau 7 năm ròng rã điều tra bổ sung và nhiều lần trả hồ sơ, ngày 18/5/2011, TAND tỉnh Bình Phước đưa vụ án ra xét xử lần thứ 3. Cả khán phòng xử án chật kín người, không khí đặc quánh sự căng thẳng. Khi Hội đồng xét xử bắt đầu phân tích từng sai phạm tố tụng, từ việc sơn xe cho đến mâu thuẫn trong kết quả pháp y, cả khán phòng im phăng phắc.
Vị chủ tọa dõng dạc tuyên bố: "Hội đồng xét xử nhận thấy không đủ chứng cứ vững chắc để kết tội bị cáo. Tuyên bị cáo Lê Bá Mai không phạm tội và trả tự do ngay tại tòa". Một tiếng nấc nghẹn vang lên, Mai quỵ xuống giữa vành móng ngựa, bật khóc nức nở như một đứa trẻ được sinh ra lần thứ hai trên đời. Anh bước ra khỏi cổng tòa án, không phải lên xe thùng về trại giam mà là bước vào vòng tay gầy gộc của người cha già đã ròng rã 7 năm đi gõ cửa từng cơ quan công quyền để kêu oan cho con.
Mai trở về quê nhà trong sự ngỡ ngàng của xóm giềng. Anh bắt đầu làm lại cuộc đời bằng những công việc làm thuê lương thiện. Một năm trời tự do, Mai thậm chí đã tìm thấy hạnh phúc khi gặp gỡ và yêu thương một cô công nhân hiền lành. Họ đã cùng nhau vẽ nên giấc mơ về một đám cưới giản dị, về những đứa trẻ và một tương lai không còn xiềng xích. Nhưng nghiệt ngã thay, giấc mộng ấy lại quá ngắn ngủi...
💢Tự do của Lê Bá Mai chỉ là một giấc mộng giữa ban ngày. Giữa lúc anh đang chuẩn bị cho một đám cưới để khép lại quá khứ đau thương, thì một bản 'lệnh bắt' mới lại giáng xuống ngay giữa đêm khuya. Công lý ở Bình Phước một lần nữa bị rung chuyển bởi những quan điểm trái ngược đến nghiệt ngã. Mai bị dẫn giải trở lại căn buồng giam lạnh lẽo. Tại sao lại có mức án 'lửng lơ' như vậy? Bí mật nào vẫn còn nằm lại dưới những gốc mít già?"
👉Mời mọi người theo dõi tiếp ở KỲ 3 (KỲ CUỐI): BẢN ÁN CHUNG THÂN VÀ TIẾNG KÊU OAN VỌNG GIỮA VƯỜN MÍT








Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét