Chiều ngày 28/2/1989, tại một ký túc xá giáo viên ở vùng núi Miyakoji, tỉnh Fukushima (Nhật Bản), cô giáo trẻ Yumi Tanaka bước vào nhà vệ sinh sau giờ làm. Nhưng thứ đầu tiên cô nhìn thấy là một chiếc giày da màu đen nằm lạc lõng trong bồn cầu. Linh cảm bất thường khiến cô chạy ra phía sau kiểm tra bể phốt - nơi nắp sắt đáng lẽ phải đóng kín, lại đang mở hé.
Khi cúi xuống nhìn vào, cô nhìn thấy… một phần chân người.
Cảnh sát nhanh chóng có mặt tại hiện trường. Tuy nhiên, việc đưa thi thể ra ngoài không hề đơn giản. Lối vào bể phốt chỉ rộng khoảng 36 cm, quá hẹp để kéo một người trưởng thành ra. Cuối cùng, họ buộc phải đào đất xung quanh và phá toàn bộ cấu trúc để đưa th-i th-ể lên. Bên trong là một cảnh tượng kỳ lạ đến khó hiểu.
Nạn nhân nằm ngửa trong một bể phốt hình chữ U, cao chỉ khoảng 47 cm. Nửa thân dưới ở phía ngoài, hai chân co lại; nửa thân trên nằm phía trong, hai khuỷu tay gập, đầu hơi nghiêng lên phía miệng bệ xí. Trên ngực anh là quần áo được gấp lại, bên dưới đầu còn có một chiếc giày như thể dùng làm gối.
Danh tính nạn nhân được xác định là Naoyuki Kanno, 26 tuổi, sống cách đó khoảng 7,5 km. Anh m-ất tí-ch từ ngày 24/2, sau khi rời nhà với lời nói đơn giản: “ra ngoài một chút”.
Khám nghiệm t-ử th-i không phát hiện dấu hiệu bị tấn công nghiêm trọng. Ngoài vài vết trầy xước nhẹ ở đầu gối và khuỷu tay, cơ thể không có tổn thương đáng kể. Nguyên nhân t-ử vo-ng được kết luận là hạ thân nhiệt và suy tuần hoàn trong không gian hẹp, trong điều kiện nhiệt độ ngoài trời gần 0°C.
Cảnh sát đưa ra kết luận chính thức: Naoyuki tự chui vào bể phốt, sau đó bị kẹt và ch-ết cóng. Tuy nhiên, chính kết luận này lại trở thành điều gây tranh cãi nhất.
Bể phốt có cấu trúc hẹp đến mức một người trưởng thành gần như không thể chui vào nếu không chủ động uốn cong cơ thể một cách bất thường. Với chiều cao hơn 1m69 và cân nặng gần 70kg, việc Naoyuki tự đưa mình lọt qua lối vào 36 cm là điều gần như phi lý nếu không có sự chuẩn bị trước.
Gia đình và người dân địa phương không chấp nhận lời giải thích này. Khoảng 4.000 người đã ký đơn yêu cầu điều tra lại, bởi Naoyuki được biết đến là một người hiền lành, có vị trí trong cộng đồng, không có tiền sử hành vi lệch lạc hay bất thường.
Những chi tiết khác càng làm dấy lên nghi vấn.
Một chiếc giày của nạn nhân được tìm thấy trong bể, nhưng chiếc còn lại lại nằm cách đó hơn 1,5 km. Xe của Naoyuki được phát hiện trong bãi đỗ gần ký túc xá, chìa khóa vẫn còn trong xe. Trong khoảng thời gian xảy ra vụ việc, ký túc xá hoàn toàn không có người ở do kỳ nghỉ quốc gia.
Câu hỏi đặt ra là: Vì sao anh lại đến đó? Và bằng cách nào anh chui xuống được?
Cảnh sát đưa ra một số giả thuyết, bao gồm hành vi rình mò hoặc lệ-ch l-ạc tì-nh d-ục. Họ cho rằng nếu bị kẹt, nạn nhân có thể không dám kêu cứu, và trong môi trường kín chứa khí độc như metan, anh có thể rơi vào trạng thái choáng, mất khả năng phản ứng trước khi ch-ết cóng. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở suy đoán.
Không có bằng chứng xác nhận động cơ. Không có dấu hiệu rõ ràng của tội phạm. Và cũng không có lời giải thích thuyết phục cho cách một người có thể tự đưa mình vào một không gian gần như không thể chui lọt.
Vụ án được khép lại với kết luận: tai nạn. Nhưng với nhiều người, đó là một cái kết quá đơn giản cho một cái chết quá bất thường.
Nguồn: NPN, Inews, Zhihu







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét