Luật Gia. Liz Quiehui có tên thật là Hoàng Quốc Huy, tên phiên âm là Lý Thu Tuệ

Blog

Main Ad ➤ Click "VÀO ĐÂY" Doanh nhân và Thương hiệu ASEAN luôn cập nhật
Hiển thị các bài đăng có nhãn Pháp luật. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Pháp luật. Hiển thị tất cả bài đăng

Tư vấn cho trường hợp kẹt ở Đức

Câu hỏi: Thưa Luật gia xin giúp tôi rà soát thông tin, tìm kiếm Việc Làm tại Đức Quốc. Tôi có người nhà đang ở đó, kg có giấy tờ gì cả và đang bị thất nghiệp.

Tư vấn của Luật gia. Hoàng Quốc Huy: 

Chia sẻ với những lo lắng hiện tại của anh đối với người thân tại Đức. Việc không có giấy tờ hợp pháp cư trú và lao động (Schwarzarbeit - làm chui) đặt họ vào một tình thế hết sức bấp bênh, đặc biệt là khi chính quyền Đức liên tục thắt chặt các chính sách kiểm soát nhập cư và cư trú.



​Để giúp anh và người nhà có cái nhìn thực tế và tìm kiếm giải pháp an toàn, tôi xin rà soát lại các khía cạnh pháp lý cũng như các hướng đi khả thi hiện nay:

​1. Rủi ro thực tế đối với lao động không giấy tờ tại Đức

​Hiện nay, luật pháp Đức xử lý rất nghiêm khắc các trường hợp lao động bất hợp pháp:

  • Đối với người lao động: Có nguy cơ bị trục xuất, cấm nhập cảnh vào toàn bộ khối Schengen trong nhiều năm, và có thể bị phạt hành chính hoặc truy cứu trách nhiệm hình sự.
  • Đối với người sử dụng lao động: Các chủ doanh nghiệp (kể cả nhà hàng, tiệm nail của người Việt) đối mặt với khoản phạt tài chính cực kỳ lớn hoặc phạt tù nếu bị cảnh sát hải quan (Finanzkontrolle Schwarzarbeit - FKS) kiểm tra đột xuất. Do đó, các chủ tiệm hiện nay rất e ngại việc nhận người không có giấy tờ rõ ràng.

​2. Các hướng đi khả thi để giải quyết tình trạng hiện tại

​Thay vì tìm các công việc trốn tránh pháp luật (vừa thu nhập bấp bênh vừa rủi ro lớn), người nhà của anh nên xem xét các phương án để hợp pháp hóa hoặc tìm kiếm sự trợ giúp nhân đạo:

​Phương án 1: Nộp đơn xin tị nạn (Asylverfahren) hoặc cứu xét nhân đạo

​Nếu người nhà chưa từng khai báo với nhà chức trách và có lý do bất khả kháng không thể về nước (liên quan đến an toàn, hoàn cảnh đặc biệt), họ có thể trình diện để làm thủ tục xin tị nạn.

  • Quyền lợi tạm thời: Trong thời gian chờ xét duyệt, họ sẽ được cấp một loại giấy tờ tạm trú tạm thời (Aufenthaltsgestattung), được hỗ trợ chỗ ở và sinh hoạt phí cơ bản.
  • Cơ hội làm việc: Sau một thời gian nhất định (thường là từ 3 đến 6 tháng tùy trường hợp), họ có thể xin giấy phép lao động tạm thời từ Sở Ngoại kiều (Ausländerbehörde) và Cơ quan Lao động Liên bang (Agentur für Arbeit).

​Phương án 2: Chuyển đổi sang diện "Duldung" (Tạm hoãn trục xuất)

​Nếu đơn xin tị nạn bị từ chối nhưng vì lý do kỹ thuật hoặc nhân đạo không thể trục xuất về nước ngay (ví dụ: không có hộ chiếu, tình trạng sức khỏe không cho phép di chuyển), họ có thể được cấp thẻ Duldung.

  • ​Người có thẻ Duldung nếu tìm được một vị trí học nghề (Ausbildung) thuộc danh mục các ngành nghề đang thiếu hụt nhân lực tại Đức (như điều dưỡng, nhà hàng - khách sạn, cơ khí) có thể xin diện Spurwechsel (Chuyển đổi lối đi) để được ở lại lao động hợp pháp.

​Phương án 3: Tìm kiếm sự tư vấn từ các tổ chức thiện nguyện (Tư vấn miễn phí & Bảo mật)

​Tại Đức, có rất nhiều tổ chức phi chính phủ và tôn giáo hỗ trợ tư vấn pháp lý miễn phí và bảo mật tuyệt đối cho người nhập cư không có giấy tờ mà không báo cho cảnh sát. Người nhà anh nên chủ động liên hệ với:

  • Caritas hoặc Diakonie: Hai tổ chức phúc lợi lớn có văn phòng tư vấn di trú (Migrationsberatung) ở hầu hết các thành phố.
  • Flüchtlingsrat (Hội đồng tị nạn) tại bang nơi người nhà đang sinh sống.
  • Các tổ chức hỗ trợ y tế khẩn cấp (như Medibüro hoặc Malteser Migranten Medizin) nếu người nhà cần khám chữa bệnh mà không có bảo hiểm y tế.

​3. Khuyến nghị hành động tiếp theo

Lưu ý quan trọng: Tuyệt đối tránh nghe theo các đường dây hứa hẹn "làm giấy tờ giả", "kết hôn giả" hoặc "chạy việc lậu" tốn kém tiền bạc, vì phần lớn đều là lừa đảo và sẽ khiến tình trạng pháp lý của người nhà càng tồi tệ hơn.

​Anh nên khuyên người nhà:

  1. Xác định vị trí địa lý và liên hệ hội đoàn: Xác định rõ mình đang ở bang nào của Đức để tìm các tổ chức Caritas hay Diakonie gần nhất.
  2. Chuẩn bị giấy tờ tùy thân gốc (nếu có): Hộ chiếu cũ, giấy tờ chứng minh nhân thân từ Việt Nam sẽ rất cần thiết nếu muốn tiến hành các thủ tục hợp pháp hóa sau này.

Share:

HÀNH LANG PHÁP LÝ XANH: CHÌA KHÓA VÀNG CHO DOANH NGHIỆP VIỆT NAM TRONG BẢN ĐỒ ĐẦU TƯ ĐÔNG NAM Á

  

Tác giả: Luật gia. Hoàng Quốc Huy (Liz Quiehui)

Mở đầu

Đông Nam Á đang trải qua một trong những cuộc dịch chuyển kinh tế sâu sắc nhất trong thập kỷ qua. Cuộc đua trong khu vực không còn đơn thuần bị thúc đẩy bởi chi phí nhân công rẻ hay các biện pháp ưu đãi thuế quan truyền thống. Thay vào đó, Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) đang tái định hình các quy tắc ứng xử thông qua một thước đo mới: các tiêu chuẩn bền vững và khung pháp lý xanh. Đối với các doanh nghiệp Việt Nam tham gia vào chuỗi cung ứng khu vực hoặc mở rộng đầu tư ra nước ngoài, việc thấu hiểu và thích ứng với "luật chơi xanh" này không còn là một chiến lược tùy chọn — đó là điều kiện tiên quyết để sinh tồn và phát triển bền vững.



1. Cơ sở lý luận và bối cảnh pháp lý khu vực

Dưới góc nhìn nghiên cứu, quá trình chuyển đổi sang nền kinh tế xanh tại ASEAN đang được thể chế hóa thông qua các khung quy định toàn diện của khu vực. Cốt lõi của sự chuyển đổi này là Hệ thống phân loại tài chính bền vững ASEAN (ASEAN Taxonomy for Sustainable Finance), một hệ thống phân loại đa cấp được thiết kế để cung cấp một ngôn ngữ chung cho các hoạt động bền vững giữa các quốc gia thành viên. Khung pháp lý này hoạt động song song với các chính sách nội địa, chẳng hạn như Đạo luật định giá Carbon mang tính lũy tiến của Singapore và hệ sinh thái Thị trường Carbon tự nguyện (VCM) của Malaysia.

Các công cụ pháp lý này tạo ra áp lực tuân thủ kép đối với các nhà đầu tư Việt Nam khi ra nước ngoài:

·        Ở cấp độ vĩ mô: Doanh nghiệp phải tuân thủ các Hướng dẫn của Quốc gia sở tại về đánh giá tác động môi trường và bảo hộ đầu tư xuyên biên giới.

·        Ở cấp độ vi mô: Các chuỗi cung ứng bị ràng buộc bởi các rào c hàng kỹ thuật phi thuế quan, cụ thể là quy định nghiêm ngặt về Kế toán Carbon và các yêu cầu bắt buộc về công bố thông tin Môi trường, Xã hội và Quản trị (ESG).

2. Đánh giá rủi ro pháp lý đối với hoạt động đầu tư ra nước ngoài của Việt Nam

Phân tích thực nghiệm về các tranh chấp thương mại quốc tế cho thấy rủi ro pháp lý lớn đối với các doanh nghiệp Việt Nam khi mở rộng sang các thị trường khu vực do sự không tương thích về quy định.

·        Bất đối xứng thông tin: Nhiều doanh nghiệp trong nước hoạt động dưới giả định rằng việc tuân thủ các tiêu chuẩn môi trường của Việt Nam sẽ đảm bảo cho họ một lộ trình thâm nhập suôn sẻ vào các nước láng giềng. Tuy nhiên, các ngưỡng quy định pháp lý về khí thải, quản lý chất thải và quyền lao động - môi trường tại các thị trường top đầu ASEAN cao hơn đáng kể và được thực thi nghiêm ngặt hơn nhiều.

·        Trách nhiệm pháp lý từ "Tẩy xanh" (Greenwashing): Rủi ro pháp lý ngày càng gia tăng đối với hành vi vô ý "Tẩy xanh". Theo luật bảo vệ người tiêu dùng và quản trị doanh nghiệp tiên tiến của ASEAN, việc đưa ra các tuyên bố về tính bền vững không có căn cứ hoặc không được tài liệu hóa đầy đủ có thể dẫn đến các hình phạt hành chính nghiêm trọng, bị thị trường tẩy chay hoặc các vụ kiện dân sự kéo dài.

3. Ứng dụng thực tiễn: Khung chiến lược cho doanh nghiệp

Để chuyển đổi việc tuân thủ quy định thành một lợi thế cạnh tranh khác biệt, các nhà đầu tư Việt Nam phải vận hành các cấu trúc pháp lý và quản trị của mình thông qua ba trụ cột ứng dụng thực tiễn sau:

Rà soát pháp lý cấu trúc (Legal Due Diligence - LDD)

Hoạt động thẩm định pháp lý tiền đầu tư phải mở rộng ra ngoài việc xác minh quyền sở hữu doanh nghiệp và quyền sử dụng đất truyền thống. Các bộ phận pháp chế doanh nghiệp phải tiến hành "Thẩm định pháp lý xanh" chuyên sâu. Quá trình này bao gồm việc kiểm toán lộ trình Net-Zero cụ thể của quốc gia mục tiêu, cơ cấu thuế carbon địa phương và các nghĩa vụ pháp lý tiềm ẩn theo luật bồi thường thiệt hại môi trường.

Xác thực và chuẩn hóa thể chế

Doanh nghiệp phải nâng cấp một cách hệ thống danh mục chứng nhận của mình. Điều này có nghĩa là phải bước ra khỏi các Chứng nhận xuất xứ (C/O) tiêu chuẩn để đảm bảo các chứng nhận xanh được xác thực ở cấp độ quốc tế và khu vực, chẳng hạn như Chứng chỉ Thuộc tính Năng lượng Tái tạo Quốc tế (I-REC), nhãn sinh thái và các đánh giá dấu chân carbon được xác minh cho hàng hóa xuất khẩu.

Tận dụng cấu trúc tài chính xanh

Việc điều chỉnh pháp lý phù hợp với Hệ thống phân loại ASEAN sẽ mở ra cánh cửa tiếp cận các thị trường vốn quốc tế cực kỳ ưu đãi. Bằng cách thiết lập cấu trúc quản trị doanh nghiệp đáp ứng các tiêu chuẩn ESG của khu vực, các công ty Việt Nam có thể khai thác thành công Trái phiếu xanh, Khoản vay liên kết bền vững (SLL) và các quỹ khí hậu chuyên dụng của khu vực được thiết kế để tài trợ cho các dự án chuyển đổi carbon thấp.

Lời kết

Hội nhập vào cộng đồng kinh tế Đông Nam Á là một hành trình chiến lược dài hạn. Trong kỷ nguyên phát triển bền vững, lợi thế cạnh tranh tối cao của một doanh nghiệp không chỉ phụ thuộc vào quy mô vốn hay năng lực công nghệ; nó phụ thuộc vào sự nhạy bén trong tuân thủ quy định và tư duy pháp lý xanh. Việc xây dựng một hành lang pháp lý vững chắc, minh bạch và tương thích với khu vực chính là chiếc chìa khóa vàng để các doanh nghiệp Việt Nam bảo vệ nguồn vốn đầu tư, đảm bảo khả năng tiếp cận thị trường và thúc đẩy sự thịnh vượng bền vững trên toàn bộ bối cảnh ASEAN.

 

Share:

Bi kịch ươm mầm từ địa ngục trần gian.

 Mary Bell — kẻ s/á/t n/h/â/n hàng loạt nhỏ tuổi nhất trong lịch sử t/ộ/i p/h/ạ/m thế giới, người đã reo rắc nỗi kinh hoàng cho nước Anh khi chỉ là một cô bé 11 tuổi.


​* Bi kịch ươm mầm từ địa ngục trần gian.

​Sinh năm 1957 tại Newcastle (Anh), Mary Bell là kết quả của một vụ mang thai ngoài ý muốn. Mẹ cô là một gái b/á/n z/â/m. Ngay từ khi lọt lòng, cuộc đời của Mary đã là một chuỗi bi kịch khi liên tục bị chính mẹ ruột hắt hủi, b/ạ/o h/à/n/h thể xác d/ã m/a/n. 

Đáng ghê tởm hơn, cô bé còn trở thành nạn nhân bị l/ạ/m d/ụ/g t/ì/n/h d/ụ/c bởi những gã đàn ông m/u/a d/â/m mẹ mình Chính tuổi thơ đen tối không lối thoát này đã biến một đứa trẻ ngây thơ thành một kẻ máu lạnh.



​* Những tội ác kinh hoàng tuổi 11.

​Nạn nhân đầu tiên (Tháng 5/1968): Ngay trước thềm sinh nhật 11 tuổi, Mary đã thực hiện hành vi 

tội ác đầu tiên khi b/ó/p c/ổ một cậu bé tên là Martin Brown đến c/h/ế/t. Sau khi g/â/y á/n, Mary cùng người bạn 13 tuổi của mình là Norma Floral Bell đột nhập và phá hoại một nhà trẻ địa phương, cố tình để lại thư tự thú. Tuy nhiên, cảnh sát và người dân lúc đó chỉ nghĩ đây là một trò đùa tai quái của trẻ con.


​Nạn nhân thứ hai (Tháng 7/1968): Sự thờ ơ của người lớn đã dẫn đến bi kịch tiếp theo. Mary ra tay s/á/t h/ạ/i cậu bé 3 tuổi Brian Howe cũng bằng cách s/i/ế/t c/ổ. Lần này, sự t/à/n n/h/ẫ/n đã nâng lên một mức độ b/ệ/n/h h/o/ạ/n: Mary dùng d/a/o lam khắc chữ "N" lên ngực nạn nhân rồi sửa thành chữ "M" (viết tắt tên mình), sau đó tiếp tục dùng kéo cắt tóc và b/ộ p/h/ậ/n s/i/n/h d/ụ/c của đứa trẻ.


​Tháng 8/1968, hai cô bé bị b/ắ/t g/i/ữ. Sau phiên tòa xét xử, Norma được tuyên trắng án, trong khi Mary Bell bị kết án tù chung thân vì tội n/g/ộ s/á/t do năng lực trách nhiệm hình sự bị hạn chế.


​* Cuộc sống ẩn danh và sự trốn chạy quá khứ.

​Năm 1980, sau 12 năm bốc lịch, Mary Bell được trả tự do ở tuổi 23 và được chính phủ cấp cho một danh tính hoàn toàn mới để làm lại cuộc đời. Bốn năm sau, cô sinh ra một bé gái. Đứa trẻ lớn lên trong sự bao bọc và hoàn toàn không hề hay biết về quá khứ r/ù/n/g r/ợ/n của mẹ mình.


​Tuy nhiên, lưới trời lồng lộng nhưng truyền thông thì dai dẳng. Năm 1998, các phóng viên đã tìm ra tung tích và vạch trần danh tính mới của Mary Bell. Vụ việc ầm ĩ đến mức cô và con gái buộc phải bỏ xứ mà đi. Để bảo vệ đứa trẻ vô tội khỏi làn sóng phẫn nộ của dư luận, con gái của Mary sau đó cũng được pháp luật bảo vệ bằng một danh tính mới bí mật.


​Cho đến thời điểm hiện tại, Mary Bell được cho là đang sống một cuộc đời bình lặng, già đi bên cạnh con cháu tại một địa phương ẩn danh. Hàng xóm xung quanh vẫn hằng ngày chào hỏi một bà lão hiền lành, mà không một ai mảy may biết rằng, người phụ nữ ấy từng là "c/o/n q/u/ỷ n/h/ỏ" khét tiếng nhất lịch sử t/ộ/i p/h/ạ/m.

Share:

Kang Ho-sun-Sát nhân nói dối cực giỏi

 Với vẻ ngoài điển trai, Kang Ho-sun, 36 tuổi, đã tán tỉnh, b//ắt c//óc và s//át hạ//i hơn 10 phụ nữ ở tỉnh Gyeonggi trong giai đoạn 10/2005-12/2008. Khi bị bắt, Kang khai anh ta làm theo lời mách bảo của kẻ gi//ết người hàng loạt trong bộ phim Hàn Quốc Public Enemy.



Kang nhắm mục tiêu đến phụ nữ đi một mình trong đêm ở các bến xe buýt hoặc làm việc trong quán karaoke. Kang làm quen với các nạn nhân, khoe khoang kỹ năng giường chiếu, đưa họ lên xe, hi//ếp d//âm và s//át h//ại. Chưa đầy 2 năm, anh ta đã s//át hạ//i 3 nhân viên quán karaoke, 2 sinh viên đại học, một nhân viên văn phòng và một bà nội trợ, theo Chosun.


Vụ việc của Kang Ho-sun gây rúng động xã hội Hàn Quốc suốt nhiều năm.


Ngày 7/9/2006, Yoon Jung-hyun, 23 tuổi, nhân viên văn phòng ở quận Jeongseon, tỉnh Gangwon vắng mặt ở nơi làm việc không rõ lý do. Vào cuộc điều tra, cảnh sát phát hiện Yoon bị Kang bắ//t có//c lên ôtô, cưỡ//ng hiế//p, s//iết c//ổ, rồi vứt xá/c ở sông Donggang gần đó.


Ngày 13/12 cùng năm, Kang đội mũ kín mít, bước vào quán karaoke ở Gunpo, tỉnh Gyeonggi và bắt chuyện với bà Bae Kyung-mi, 45 tuổi, nhân viên của quán. Sau khi rủ rê ca hát, trò chuyện và uống rượ/u với mình, Kang dụ dỗ bà Bae đi cùng mình. Sau khi lên xe, Kang cưỡn//g hiế//p bà Bae, rồi dùng tất chân si//ết c//ổ bà. Kang ch/ôn xá/c nạn nhân ở nơi hẻo lánh gần ngọn núi Bibong.


Đến ngày 24/12, Kang lại đến quán karaoke ở Suwon, tỉnh Gyeonggi và tiếp cận với bà Park Sung-ah, 37 tuổi, nhân viên quán. Tương tự như nạn nhân trước, bà Park bị b//ắt có//c lên xe của Kang. Sau đó, anh ta tắt điện thoại nạn nhân và dùng tất chân si//ết c//ổ bà. Th/i th/ể bà Park bị ch/ôn ở nơi vắng vẻ tại thành phố Ansan, tỉnh Gyeonggi.


Các nạn nhân tiếp theo vào tầm ngắm của Kang trong những ngày đầu tháng 1/2007. Ngày 3/1, bà Park Jung-ja, 52 tuổi, đang đứng một mình ở trạm xe buýt thành phố Hwaseong, tỉnh Gyeonggi, thì Kang lái xe qua. Cũng như các nạn nhân khác, bà Jung-ja bị dụ dỗ lên xe, sau đó bị hã//m hi//ếp và si//ết c//ổ bằng tất chân. Kang chô/n xác nạn nhân ở ngọn núi trong thành phố.


6h ngày 6/1, Kim Hae-young, 37 tuổi, người Hàn gốc Hoa, gặp Kang tại quán karaoke ở thành phố Anyang, tỉnh Gyeonggi. Sau khi cả hai về nhà trọ quan hệ tì/nh d/ục, bà Kim bị Kang dùng cà vạt si//ết c/ổ trên xe hơi, rồi chô//n xá/c ở bãi đất trống gần đó. Khu đất trống sau đó đã được xây dựng thành sân golf.


Ngày hôm sau, Kang tiếp tục bắ//t c//óc sinh viên đại học Yeon Mi-young, 21 tuổi, khi cô đang đứng chờ xe buýt ở thành phố Suwon. Kang cưỡ//ng hi//ếp, si//ết c/ổ rồi vứt xá/c cô ở con suối gần đó. Một năm sau, vào tháng 11/2008 và tháng 12/2008, Kang s/át h/ại bà Kim Soo-hee, 48 tuổi và nữ sinh Ahn Young-ok, 19 tuổi, lần lượt ở Suwon và Ansan với cùng kịch bản.


Tháng 1/2009, cảnh sát bắt Kang Ho-sun vì tình nghi đứng sau các vụ g//iết người. Nhà chức trách cũng thu giữ 2 chiếc ôtô của Kang. Khám xét nhà anh ta ở Ansan, cảnh sát tìm thấy 70 đôi tất chân và nhiều đồ lót phụ nữ.


Khai với cảnh sát, Kang thừa nhận trong 7 vụ gi//ết người, anh ta đã lên trước kế hoạch và chưa bao giờ thất bại. Về 4 nạn nhân bị b//ắt có//c và g//iết trên đường, Kang nói “mọi việc rất suôn sẻ”. Các nạn nhân đã bị vẻ ngoài của Kang cùng chiếc xe hơi sang trọng thu hút.


“Anh ta rất giỏi nói dối. Tuyên bố rằng các nạn nhân tự nguyện lên xe vì ngoại hình và chiếc xe của Kang Ho-sun là sai sự thật. Xét đến việc điện thoại của các nạn nhân bị tắt, rất có thể họ đã bị khuất phục bằng vũ lực để buộc lên xe”, cảnh sát Kwon Il-yong nói và cho biết Kang là tên tội phạm thông minh với kế hoạch gi/ết người hoàn hảo.


“Khi kinh nghiệm giế/t người tăng lên, Kang trở nên táo bạo hơn, đến mức sử dụng thẻ tín dụng của nạn nhân để rút tiền từ ATM. Kang tự tin mình không bị bắt vì hắn ta đội tóc giả và đeo bao cao su vào ngón tay khi rút tiền”, cảnh sát Han Chun-shik nói.


Nhà chức trách Hàn Quốc nhận định Kang có khả năng khuất phục hoàn toàn ý chí của các nạn nhân, có thể che giấu bản chất của kẻ gi/ết người. Kang cũng được cho là có đặc điểm của kẻ thái nhân cách.


Kang đã kết hôn 4 lần và có 2 con trai với người vợ đầu tiên. Anh ta bị buộc tội giế/t người vợ thứ 4 và mẹ vợ trong vụ hỏa hoạn tại nhà mẹ vợ. Sau vụ việc, Kang nhận được khoản tiền bảo hiểm 408 triệu won (285.000 USD).


“Tôi rất sốc khi thấy khuôn mặt bình tĩnh và tươi cười của hắn trong vụ giế/t người kinh hoàng. Tôi cũng sẽ không nghi ngờ anh ta nếu là nạn nhân”, Lee Jeong-seon, nữ sinh viên đại học, nói.


Ngày 22/4/2009, Tòa án quận Suwon kết án tử hình Kang Ho-sun vì các tội danh hi//ếp d//âm, g//iết người và cố ý gây hỏa hoạn. Tuy nhiên, Kang không bị thi hành án vì Hàn Quốc bỏ án t/ử hình từ năm 1997. Kang hiện bị giam giữ tại Nhà tù Seoul.


Tội ác của Kang được South Korean TV đưa vào bộ phim Through the Darkness năm 2022.


Share:

NỮ Y TÁ MANG GƯƠNG MẶT THÁNH THIỆN RA TAY S/Á/T H/Ạ/I CHỦ NỢ TÀN NHẪN ĐỂ XÙ NỢ

Gần Bệnh viện Nhân dân số 1 Ngọc Lâm, thuộc tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc, có nhiều tòa nhà tự xây dựng mọc san sát nhau. Dù đã xuống cấp và môi trường xung quanh không mấy tốt đẹp, nhưng do nằm gần bệnh viện, khu vực này vẫn có rất đông người sinh sống. 





Ngày 22 tháng 3 năm 2020, tại một căn nhà trọ nằm cách bệnh viện chưa đầy 200 mét, một nữ y tá sống ở tầng 2 bất ngờ phát hiện đường cống trong phòng mình bị tắc nghiêm trọng. Ban đầu cô nghĩ chỉ là sự cố bình thường, nhưng mùi hôi lạ bốc lên khiến cô cảm thấy bất an. Vì vậy, cô lập tức gọi bạn trai — vốn là một cảnh sát — đến kiểm tra.


Không lâu sau đó, cả hai cùng báo cho chủ nhà để mở đường ống nước thải. Thế nhưng, ngay khi nắp cống được tháo ra, tất cả đều c/h/ế/t lặng. Bên trong đường ống là hàng loạt mảnh t/h/ị/t vụn mắc kẹt dày đặc, xen lẫn thứ chất lỏng đỏ sẫm khiến khung cảnh trở nên vô cùng ám ảnh.


Cảnh tượng kỳ lạ ấy khiến mọi người lập tức nhận ra đây không thể là rác thải sinh hoạt thông thường. Rốt cuộc, ai đã đổ số t/h/ị/t lớn như vậy xuống cống? Và điều đáng sợ hơn cả là… chúng thực sự đến từ đâu?


Chủ nhà lập tức báo cảnh sát. Khi lực lượng chức năng đến hiện trường và tiến hành kiểm tra kỹ hơn, họ lấy ra tổng cộng 2.368 mảnh t/h/ị/t vụn từ đường ống thoát nước. Nhưng điều đáng sợ nhất chính là kết quả giám định ngay sau đó cho thấy, đó là mô người. Phát hiện này khiến cả khu nhà chìm trong bầu không khí rùng rợn. 


Cảnh sát nhanh chóng kiểm tra những căn phòng khả nghi. Khi đến một phòng trọ trên tầng ba, họ phát hiện trong góc phòng có một nồi cơm điện chứa m/ô người và một túi nilon đen đựng các phần cơ thể còn lại.Vậy nạn nhân là ai? Và người thuê trọ ở tầng 3 liệu có phải chính là hung thủ đứng sau tất cả?


Ngay buổi chiều ngày 22 tháng 3 năm 2020, khi người thuê căn phòng trên tầng 3 đang trên đường về nhà sau giờ làm việc, cô ta đã bị cảnh sát bắt giữ ngay lập tức. Khi nhìn thấy kẻ tình nghi, không ai dám tin vào mắt mình. Cô gái nhỏ nhắn với gương mặt hiền lành ấy trông chẳng khác nào một nữ sinh vô hại. Thế nhưng, phía sau vẻ ngoài yếu đuối đó lại là một sự thật rùng rợn đến khó tin.


Nghi phạm là Lý Phượng Bình, 25 tuổi, là một y tá tại Bệnh viện Nhân dân số 1 Ngọc Lâm. Tại đồn cảnh sát, cô ta bình tĩnh khai nhận hành vi của mình. Cô ta đã s/á/t h/ạ/i La Bằng, bác sĩ Phó trưởng Khoa phẫu thuật cột sống của bệnh viện, sau đó p/h/i t/a/n/g nạn nhân bằng cách hòa tan cơ thể và xả xuống cống thoát nước.


Trước đó không lâu, cảnh sát cũng nhận được cuộc gọi từ vợ của La Bằng, trình báo rằng chồng mình đã mất tích suốt 2 ngày. Điều này khiến vụ việc lập tức trở nên đáng ngờ. Vậy giữa Lý Phượng Bình và La Bằng rốt cuộc có mối qu/an h/ệ gì? 

Năm 2017, sau khi tốt nghiệp Đại học Y Quảng Tây với thành tích tốt, Lý Phượng Bình nhận được lời mời từ 3 bệnh viện. Cuối cùng, cô ta chọn Bệnh viện Nhân dân số 1 Ngọc Lâm vì nơi này gần nhà nhất, chỉ mất khoảng 2 giờ đi taxi để về huyện Bác Bạch chăm sóc người mẹ đang bệnh nặng.


Tuy nhiên, cuộc sống sau đó lại không như mong đợi. Ngoài dịp Tết Nguyên Đán, Lý Phượng Bình gần như không có thời gian về nhà. Cô ta thuê một căn phòng trọ nhỏ khoảng 30m² phía sau bệnh viện với giá 350 nhân dân tệ mỗi tháng để tiết kiệm chi phí sinh hoạt.


Trong những năm đầu làm việc, cô ta còn phải tham gia chương trình đào tạo luân phiên kéo dài 3 năm dành cho các bác sĩ và y tá trẻ trước khi được phân về khoa cố định.


Cứ vài tháng, Lý Phượng Bình lại bị điều sang một khoa khác. Mỗi lần như vậy, cô ta gần như phải học lại từ đầu và tiếp tục làm những công việc cơ bản như một y tá tập sự.


Mức lương khi ấy cũng rất thấp, chỉ khoảng 2.000 - 3.000 nhân dân tệ mỗi tháng. Dù sau vài năm có thể tăng lên 7.000 - 8.000 nhân dân tệ, nhưng không ai dám chắc cô ta sẽ không tiếp tục bị điều chuyển rồi lại quay về vạch xuất phát. Chương trình luân phiên này khiến nhiều y tá trẻ luôn sống trong cảm giác bất an, bấp bênh, như những cánh bèo trôi dạt giữa bệnh viện rộng lớn.


Tháng 6 năm 2018, Lý Phượng Bình được điều sang Khoa sơ sinh rồi tiếp tục chuyển đến Khoa phẫu thuật cột sống. Trong một ca trực đêm, cô ta được đồng nghiệp giới thiệu một trò chơi cá cược trực tuyến.


Tại phiên tòa đầu tiên, Lý Phượng Bình nhiều lần né tránh khi bị hỏi về người này, thậm chí từ chối tiết lộ danh tính và khẳng định họ không liên quan đến vụ án. Mãi đến phiên tòa thứ hai, cái tên Lưu Mậu Hạ mới được nhắc tới.


Lưu Mậu Hạ là y tá trưởng của bệnh viện, đồng thời cũng là người vô tình đưa Lý Phượng Bình bước vào con đường cờ bạc. Theo lời khai, ban đầu cô chỉ chơi để kiếm thêm tiền vì áp lực tài chính khi mua nhà. Tuy nhiên, sau khi từng thua hơn 100 nhân dân tệ chỉ trong một ván, Lưu Mậu Hạ nhận ra sự nguy hiểm nên nhanh chóng gỡ trò chơi và khuyên Lý Phượng Bình chỉ nên thử cho vui.


Không ai ngờ rằng, chính lời giới thiệu tưởng chừng vô hại ấy lại đẩy Lý Phượng Bình vào con đường không lối thoát.


Trò chơi xổ số trực tuyến này không yêu cầu đăng ký số điện thoại hay xác minh danh tính, đồng thời cho phép người chơi đặt cược gần như không giới hạn. Người chơi chỉ cần chọn số trong 10 nhóm số từ 1 đến 10 để cá cược.


Ban đầu, hệ thống thường để người mới thắng vài ván nhằm tạo cảm giác dễ kiếm tiền. Thế nhưng thực chất, mọi thứ đều được thiết kế để kéo con bạc vào vòng xoáy thua cuộc. Và Lý Phượng Bình nhanh chóng bị cuốn vào đó.


Từ vài trăm nhân dân tệ, số tiền cược dần tăng lên hàng chục ngàn. Có ngày, cô ta thua tới hàng trăm ngàn nhân dân tệ chỉ sau một ván. Dù vậy, Lý Phượng Bình vẫn không dừng lại vì tin rằng chỉ cần thắng lớn một lần là có thể gỡ lại tất cả.


Số tiền lớn nhất cô ta từng thắng trong một ngày lên tới 100.000 nhân dân tệ. Nhưng điều Lý Phượng Bình không nhận ra là toàn bộ cuộc chơi đều nằm trong sự kiểm soát của hệ thống. Không ai có thể thắng mãi, và càng không có người nào rút lui với lợi nhuận trong tay.


Chỉ trong vòng 1 năm, 2 thẻ ngân hàng của Lý Phượng Bình đã phát sinh tổng giao dịch lên tới 2,9 triệu nhân dân tệ với nền tảng cờ bạc trực tuyến — một con số khổng lồ đối với một y tá mới đi làm chưa đầy 3 năm. Dần dần, khoản nợ vượt khỏi tầm kiểm soát. Lý Phượng Bình bắt đầu rơi vào tuyệt vọng vì thiếu tiền. Và cũng từ đây, một kế hoạch kinh hoàng dần hình thành trong đầu cô ta.


Không cam tâm thua cuộc, Lý Phượng Bình bắt đầu vay tiền để tiếp tục đánh bạc, tin rằng chỉ cần thắng lớn một lần là có thể trả hết nợ. Cô ta liên tục vay mượn khắp nơi, lấy lý do mẹ mắc ung thư c/ổ t/ử c/u/n/g để xin tiền đồng nghiệp.

Nhờ vẻ ngoài hoạt bát, chăm chỉ cùng uy tín của bệnh viện nơi làm việc, gần như không ai nghi ngờ cô ta. Ban đầu, số tiền vay chỉ vài nghìn nhân dân tệ và cô ta vẫn trả lại một phần sau mỗi kỳ lương để tạo lòng tin.


Thế nhưng, số tiền vay ngày càng lớn, còn khoản nợ do cờ bạc gây ra cũng vượt khỏi tầm kiểm soát. Tháng 7 năm 2019, Lý Phượng Bình vay được 300.000 nhân dân tệ từ Ngân hàng Trung Quốc thông qua chương trình hỗ trợ nhân viên y tế. Nhưng số tiền đó vẫn không đủ.


Cô ta tiếp tục vay đồng nghiệp với đủ lý do như chữa bệnh cho mẹ, kết hôn hay mua nhà. Những y tá lớn tuổi dần sinh nghi, nhưng nhiều y tá trẻ vẫn tin tưởng, thậm chí còn dùng thông tin cá nhân để đứng ra vay giúp cô ta tới 300.000 nhân dân tệ mỗi người. Cho đến khi vụ việc bị phanh phui, những khoản tiền ấy vẫn chưa bao giờ được hoàn trả.


Trong khi đó, dù đã chìm sâu trong nợ nần, Lý Phượng Bình chưa từng cầu cứu gia đình. Khi không còn vay được từ đồng nghiệp, cô ta bắt đầu tìm đến các nền tảng vay tiền trực tuyến với mức lãi suất cực cao. Chỉ trong vòng 6 tháng, tài khoản ngân hàng của cô ta đã xuất hiện dày đặc các khoản vay từ nhiều ứng dụng khác nhau.

Càng lún sâu vào cờ bạc, Lý Phượng Bình càng trở nên mâu thuẫn. Mỗi ngày, cô ta có thể ném hàng trăm nghìn nhân dân tệ vào trò cá cược mà không hề do dự, nhưng ngoài đời lại sống vô cùng tằn tiện trong căn phòng trọ cũ giá 350 nhân dân tệ mỗi tháng. Thậm chí, chỉ để mua một chiếc tủ lạnh vài trăm tệ, cô ta cũng đắn đo rất lâu.


Đến tháng 10 năm 2019, khoản nợ đã vượt khỏi khả năng xoay xở. Trong tuyệt vọng, Lý Phượng Bình tìm đến La Bằng — Phó trưởng Khoa phẫu thuật cột sống — để vay tiền. Người đàn ông 51 tuổi này vốn nổi tiếng giàu có trong bệnh viện và đã đồng ý giúp đỡ, nhưng đổi lại là một điều kiện khác.


Sau đó, cả hai hẹn gặp tại một khách sạn gần bệnh viện. Theo lời khai, khi bước vào phòng và nhìn thấy La Bằng đã cởi hết quần áo, Lý Phượng Bình lập tức muốn rời đi nhưng bị giữ lại. Cuối cùng, dưới áp lực từ phía ông ta, cô ta buộc phải chấp nhận phục vụ.


Sáng hôm sau, Lý Phượng Bình nhận được 50.000 nhân dân tệ. Thế nhưng, thứ còn đọng lại trong cô ta không phải số tiền, mà là cảm giác nhục nhã và uất hận. Dù trong lòng đầy kháng cự, cô ta vẫn nhiều lần tiếp tục gặp La Bằng tại khách sạn sau đó.


Từ tháng 10 năm 2019 đến tháng 2 năm 2020, họ đã hẹn nhau 13 lần, và sau mỗi lần gặp gỡ đó, La Bằng đều chuyển tiền cho Lý Phượng Bình. Đến tháng 3 năm 2020, Lý Phượng Bình đã nhận tổng cộng 200.000 nhân dân tệ. Nhưng thứ cô ta nhận được không chỉ là tiền, mà còn là sự căm phẫn và nhục nhã.


Tuy nhiên, La Bằng không cảm thấy thoả mãn. Ông ta liên tục đe dọa: “Cô nghĩ có thể thoát khỏi tôi hay sao? Tôi có người quen trong cơ quan an ninh và viện kiểm sát. Nếu cô dám báo cảnh sát, tôi sẽ không để yên đâu.” Lời đe doạ và sự kiểm soát này khiến Lý Phượng Bình vô cùng sợ hãi. Vốn dĩ, cô ta chỉ là một cô gái đến từ vùng nông thôn nghèo khổ, đã phải vất vả học tập mới có được công việc này.


Đến năm 2020, Lý Phượng Bình rơi vào trầm cảm. Ban đầu, cô ta cảm thấy bất lực vì sợ bị trả thù và sợ gia đình bị liên lụy nên bắt đầu nghĩ đến việc tự kết thúc cuộc sống. Cô ta đã ba lần cố gắng làm điều dại dột, nhưng cả ba lần đều thất bại. Lần thứ nhất, Lý Phượng Bình kê đơn 100 viên thuốc ngủ. Trước đây, cô ta vốn đã thường xuyên mất ngủ, mỗi ngày chỉ ngủ 3 đến 4 tiếng. Lần đó, cô ta uống liền 80 viên, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng mà chỉ nôn mửa dữ dội.


Lần thứ hai, cô ta mở bình gas qua đêm, nhưng cũng không thành công. Lần thứ ba, cô ta lợi dụng công việc của mình, lấy hai lọ insulin từ bệnh viện và tự tiêm 800 đơn vị vào cơ thể. Thế nhưng, ngay cả tử thần cũng từ chối mang cô ta đi. 


Tháng 3 năm 2020, do ảnh hưởng của dịch COVID-19, các khách sạn ngừng nhận khách. Không còn nơi gặp gỡ, La Bằng yêu cầu Lý Phượng Bình thuê một căn hộ gần bệnh viện và hứa sẽ trả tiền thuê nhà. Không còn lựa chọn nào khác, cô ta đành chấp nhận.


Tối ngày 20 tháng 3, La Bằng trong tình trạng say rượu tìm đến căn hộ của Lý Phượng Bình. Vừa bước vào phòng, ông ta đã liên tục ép cô ta phục vụ mình. Thế nhưng lúc đó, Lý Phượng Bình lại đang mải mê với trò cá cược trực tuyến nên liên tục tìm cách né tránh.


Cô ta viện cớ chưa ăn tối, rồi lại nói chưa tắm để kéo dài thời gian. Điều này khiến La Bằng nổi giận. Ông ta bắt đầu chửi bới, trách móc Lý Phượng Bình không còn như trước, thậm chí còn đe dọa sẽ khiến cô ta mất việc. Sau một hồi mắng chửi, La Bằng cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ, để lại tiếng ngáy nặng nề vang khắp căn phòng.


Khi đó, Lý Phượng Bình ngồi ở mép giường nắm chặt tay. Cô ta nghĩ về những lần nhục nhã và cảm thấy căm hận. Mọi sự dồn nén khiến cô ta không thể chịu đựng thêm được nữa. Trong cơn giận dữ, cô ta mở điện thoại và tra cứu: “Nếu căm hận một người, nên làm gì?”. Kết quả tìm kiếm xuất hiện một gợi ý, đó là: làm cho kẻ đó biến mất. Tiếp tục lướt xuống, cô ta tìm thấy bài viết “Kẻ yếu làm sao để đánh bại kẻ mạnh?”. Và rồi, Lý Phượng Bình đưa ra quyết định.


Đến khoảng một giờ sáng, Lý Phượng Bình cầm sợi dây cáp máy tính, từ từ tiến lại gần chiếc giường. Cô ta quàng dây vào cổ La Bằng rồi thắt chặt lại. La Bằng giật mình tỉnh dậy, giãy giụa dữ dội. Rồi sau đó, cả hai vật lộn dưới sàn, nhưng Lý Phượng Bình không buông tay. Vài phút sau, cơ thể La Bằng dần bất động. Thấy vậy, Lý Phượng Bình run rẩy chạm vào động mạch cảnh của ông ta để kiểm tra và nhận thấy nó không còn phản ứng. Theo bản năng, cô ta thử hô hấp nhân tạo, nhưng vô ích, La Bằng đã qua đời.


Khi đó, cơn sợ hãi dâng trào, nhưng chỉ một lúc sau, cô ta lấy lại bình tĩnh và mở khóa điện thoại của La Bằng bằng dấu vân tay của ông ta để chuyển 98.000 nhân dân tệ vào tài khoản của mình. Thế nhưng, chỉ trong nháy mắt, số tiền này đã bị hệ thống vay nợ trực tuyến khấu trừ gần hết, chỉ còn lại 900 nhân dân tệ.


Tiếp tục rơi vào tuyệt vọng và không chấp nhận thất bại, Lý Phượng Bình thử mọi cách để lấy hết tiền của La Bằng. Cô ta chụp ảnh nửa người của La Bằng, thẻ ngân hàng và thẻ căn cước, với ý định sử dụng thông tin này để vay thêm tiền. Tuy nhiên, hệ thống yêu cầu xác minh danh tính trực tiếp nên mọi nỗ lực của cô ta đều thất bại. 


Trước khi bình minh ló dạng, Lý Phượng Bình liên tục tìm kiếm trên điện thoại: “Làm sao để tiêu hủy hoàn toàn bằng chứng?”; “Cách chuyển nhượng xe, bảo hiểm y tế mà không bị phát hiện?”. Cô ta càng cố gắng che giấu, càng nhận ra bản thân đã đi đến bước đường cùng.


Đến 8 giờ sáng ngày 21 tháng 3, sau khi gây án, Lý Phượng Bình không hề hoảng loạn hay tìm cách bỏ trốn. Cô ta bình tĩnh ăn mặc chỉnh tề, đến bệnh viện làm việc như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Đến 6 giờ tối, cô ta trở về căn hộ thuê và bắt đầu xử lý nạn nhân. Theo lời kể sau này với luật sư, Lý Phượng Bình cho biết việc này được thực hiện để ngăn chặn sự phân hủy của cơ thể nạn nhân, nhằm kéo dài thời gian và xóa dấu vết.


Quá trình xử lý kéo dài suốt 20 giờ, từ 8 giờ tối đến 5 giờ chiều hôm sau. Cô ta đã chi hơn 2.000 nhân dân tệ để mua dụng cụ. Những gì diễn ra trong căn phòng thuê ấy thật sự ghê rợn và tàn nhẫn không thể tưởng tượng nổi. Trong khoảng thời gian đó, Lý Phượng Bình còn quay lại căn hộ cũ để lấy quần áo, vứt bỏ đôi giày trắng bị dính bẩn, đồng thời lục soát xe của La Bằng để tìm giấy vay nợ mà cô ta từng viết. Tuy nhiên, Lý Phượng Bình không tìm thấy bất cứ tài liệu nào, bởi chúng đã được cất giữ trong tủ tại văn phòng của nạn nhân. Sau này, một y tá thuộc Khoa Phẫu thuật Cột sống là người đã phát hiện ra số giấy tờ đó.


Không dừng lại ở đó, để kéo dài thời gian và tránh bị nghi ngờ, Lý Phượng Bình còn đóng giả nạn nhân, dùng điện thoại của La Bằng nhắn tin cho vợ ông ta. Khi người vợ hỏi vì sao đã nhiều ngày mà chồng chưa về, cô ta nhắn lại rằng La Bằng đang bận thực hiện ca phẫu thuật ở ngoại ô. Thậm chí, vào buổi tối hôm đó, khi vợ La Bằng gọi điện thoại, cô ta còn nhắn lại rằng mình đang say rượu và không muốn nghe máy.


Tuy nhiên, đến tối ngày 22 tháng 3, linh cảm bất an khiến vợ La Bằng quyết định gọi đến bệnh viện để kiểm tra lịch trình của chồng. Bà nhanh chóng phát hiện chồng mình không hề có ca phẫu thuật nào trong những ngày qua. Nhận thấy có điều bất thường, bà lập tức báo cảnh sát. Quá trình điều tra sau này nhanh chóng hé lộ sự thật kinh hoàng về sự mất tích bí ẩn của La Bằng. Sau khi bị bắt giữ, Lý Phượng Bình bị buộc tội gây án mạng và t/r/ộ/m c/ắ/p. Với các tội danh này, cô ta phải đối mặt với án t/ử hình. 


Khi nghe tin con gái vướng vào vòng lao lý, cha của Lý Phượng Bình ngã quỵ, không thể tin vào sự thật. Ông run rẩy nói: “Chỉ một năm thôi… Làm sao chỉ một năm có thể hủy hoại con gái tôi đến mức này? Nó đã trở thành người như thế nào chứ?”


Lý Phượng Bình sinh năm 1995 tại một ngôi làng nhỏ ở huyện Bác Bạch, tỉnh Quảng Tây. Gia đình cô ta thuộc diện nghèo nhất trong vùng. Để vào được ngôi làng này, phải đi nhiều chặng xe rồi tiếp tục đi bộ một quãng dài. Trong khi nhiều gia đình khác đã sống trong nhà 2 - 3 tầng, gia đình họ Lý vẫn ở trong một căn nhà cũ kỹ chỉ có một gian nhỏ.


Là chị cả trong gia đình có 4 người con, Lý Phượng Bình sớm gánh áp lực phụ giúp gia đình khi mẹ mắc bệnh, còn cha phải làm đủ nghề để nuôi các con ăn học. Dù nghèo khó, cha cô ta vẫn tin chỉ có học hành mới giúp cả nhà thoát nghèo.

Từ nhỏ, Lý Phượng Bình đã nổi tiếng chăm chỉ, vừa đi học vừa làm thêm, còn thay mẹ chăm sóc các em nhưng thành tích vẫn luôn đứng đầu lớp. Vì hoàn cảnh quá khó khăn, cô ta được cha cho theo học cao đẳng kỹ thuật để sớm đi làm kiếm tiền và sau đó chọn ngành điều dưỡng.


Lý Phượng Bình trở thành niềm tự hào của gia đình khi là một trong số ít sinh viên trong làng được lên Nam Ninh học tập. Nhờ thuộc diện sinh viên nghèo, cô ta nhận trợ cấp 6.000 nhân dân tệ mỗi kỳ nhưng vẫn duy trì thành tích rất tốt.

Cha cô ta từng tin con gái rồi sẽ thoát nghèo và xây dựng cuộc sống ổn định ở thành phố. Thế nhưng sau khi đi làm, Lý Phượng Bình ngày càng xa cách gia đình, còn cuộc đời cô ta cũng dần rẽ sang hướng không ai ngờ tới.


Ngày 20 tháng 8 năm 2020, tại Tòa án Nhân dân Cấp cao Quảng Tây, phiên tòa xét xử sơ thẩm vụ án kinh hoàng của Lý Phượng Bình chính thức diễn ra. Suốt hầu hết thời gian, bị cáo mô tả hành vi tội ác của mình bằng giọng điệu bình tĩnh, không hề tỏ ra hoảng loạn hay hối hận. 


Bên công tố cho rằng đây là vụ án xuất phát từ mối qu/an h/ệ bất chính cùng những mâu thuẫn tài chính phức tạp. Tuy nhiên, Lý Phượng Bình bác bỏ hoàn toàn nhận định này.


Cô ta khai rằng mối qu/an h/ệ giữa mình và nạn nhân không hề xuất phát từ tình cảm hay sự tự nguyện, mà là do bị ép buộc và kiểm soát trong thời gian dài. Theo lời Lý Phượng Bình, việc tấn công nạn nhân là cách duy nhất để thoát khỏi sự đau khổ và nhục nhã mà cô ta phải chịu đựng.


Tuy nhiên, trước những bằng chứng từ hồ sơ điều tra, lập luận của Lý Phượng Bình hoàn toàn không thuyết phục. Các đoạn hội thoại giữa cô ta và nạn nhân trên điện thoại di động đều đã bị xóa sạch, không thể phục hồi. Nhưng trên thực tế, nhiều lần trước khi vụ án xảy ra, Lý Phượng Bình đã chủ động đến khách sạn để gặp La Bằng và có qu/an h/ệ với ông ta. 


Đêm trước vụ án, chính cô ta đã cho nạn nhân vào nhà thuê của mình. Dựa trên những bằng chứng đó, tòa án kết luận: Lý Phượng Bình có mâu thuẫn tài chính với La Bằng. Sau khi tranh cãi, cô ta đã ra tay s/á/t h/ạ/i nạn nhân và cố gắng p/h/i t/a/n/g. Hành vi phạm tội đặc biệt tàn nhẫn, gây hậu quả nghiêm trọng, ảnh hưởng xấu đến xã hội. Vì vậy, bị cáo phải chịu hình phạt nghiêm khắc nhất theo quy định của pháp luật.


Ngày 22 tháng 12 năm 2022, Tòa án Nhân dân Cấp cao Quảng Tây tiếp tục tổ chức phiên tòa phúc thẩm qua video trực tuyến. Phiên tòa này thu hút sự quan tâm lớn của dư luận khi quyết định cuối cùng về số phận của Lý Phượng Bình sắp được đưa ra. Kết quả, kháng cáo của cô ta bị bác bỏ. Bản án t/ử hì/nh của cấp sơ thẩm được giữ nguyên và chuyển lên Tòa án Nhân dân Tối cao để phê duyệt.


Vụ án của Lý Phượng Bình không chỉ là một tội ác đơn thuần mà còn phản ánh mặt tối của cờ bạc trực tuyến trong xã hội hiện đại. Từ một cô gái nghèo đầy khát vọng, có công việc ổn định và tương lai rộng mở, Lý Phượng Bình dần bị kéo xuống vực sâu vì nghiện cờ bạc.

Share:

Ngôi Nhà Bỏ Hoang 35 Năm Trôi Qua Và 4 Cái C.h,ế,* Bí Ẩn Chưa Có Lời Giải

 Trong ký ức của nhiều người dân ở phường Đại Nài, Hà Tĩnh, có một căn nhà cấp bốn đã bị thời gian nuốt chửng. Mái ngói xô lệch, tường loang lổ rêu phong, lối vào phủ kín cỏ dại. Ban ngày, nơi ấy chỉ là một ngôi nhà hoang lạnh lẽo. Nhưng khi đêm xuống, đặc biệt vào những ngày mưa phùn gió bấc cuối năm, người ta vẫn r,ù,n,g m,ì,nh khi đi ngang qua, bởi đó chính là nơi từng xảy ra một trong những vụ án bí ẩn nhất của địa phương bốn người trong cùng một gia đình bị s,á,t h,ạ,i trong đêm và cho đến nhiều năm sau, hung thủ vẫn là một cái bóng không tên. 





Đó là gia đình ông Hồ Văn Sơn, sinh năm 1957, bà Phạm Thị Thảo, sinh năm 1963, cùng hai con nhỏ Hồ Thị Ngọc Mai, sinh năm 1986, và Hồ Văn Tuấn, sinh năm 1987. Họ sống trong cảnh đời giản dị như bao gia đình khác của vùng quê nghèo đầu thập niên 1990. Ông Sơn từng đi lao động ở Bulgaria, sau khi trở về làm cán bộ thanh tra cho một xí nghiệp xi măng. Bà Thảo ở nhà chăm lo ruộng vườn và nuôi con. Cuộc sống tuy không dư dả nhưng êm đềm, không ai nghe nói gia đình này có thù oán lớn với bất kỳ ai. 

Mùa đông năm 1991 được người dân địa phương nhớ mãi như một mùa đông đặc biệt lạnh. Mưa phùn kéo dài, gió thổi qua từng kẽ lá tạo thành những âm thanh r,ờ,n r,ợ,n trong đêm. Thời đó, kinh tế còn khó khăn, nhiều gia đình phải ăn cơm độn khoai lang. Nhà nào cũng trồng khoai trong vườn để cầm cự qua ngày tháng thiếu thốn. Trong cái khung cảnh xám xịt ấy, không ai ngờ rằng ngay trước thềm năm mới, một bi kịch đ,ẫ,m m,á,u lại xảy ra.

Đêm 31/12/1991, khi phần lớn người dân đã đóng cửa đi ngủ, một số hàng xóm nghe thấy từ nhà ông Sơn vọng ra những tiếng động bất thường. Có tiếng c,ã,i v,ã, tiếng va chạm mạnh, rồi loáng thoáng như tiếng kêu c,ứ,u xé màn đêm. Nhưng giữa mùa đông mưa rét, mọi người đều nghĩ đó chỉ là mâu thuẫn trong gia đình nên không ai dám sang xem. Sau vài phút, tất cả lại chìm vào im lặng. Sự im lặng ấy về sau trở thành điều khiến nhiều người day dứt nhất. 

Sáng hôm sau, cửa nhà ông Sơn vẫn đóng kín. Lợn gà đ,ó,i k,h,á,t chạy tán loạn ra ngoài, bới tung cả vườn khoai của hàng xóm. Người ta đoán rằng gia đình đã về quê ngoại nên cũng không mấy để tâm. Nhưng đến chiều ngày 1/1/1992, ông Hồ Văn Thụ, cha của ông Sơn, bắt đầu thấy b,ấ,t a,n. Ông đi hỏi khắp nơi nhưng không ai biết con trai và các cháu đang ở đâu.

Cuối cùng, ông cùng người thân quyết định p,h,á cửa bước vào.

Cánh cửa vừa bật mở, một luồng không khí lạnh buốt như tràn ra từ bên trong căn nhà tối tăm. Mọi thứ im phăng phắc đến nghẹt thở. Khi cúi xuống nhìn dưới gầm giường, tất cả đều c,h,ế,t lặng.

Bốn t,h,i t,h,ể nằm chồng lên nhau trong v,ũ,n,g m,á,u đã s,ẫ,m màu.

Người lớn, trẻ nhỏ, tất cả đều bị s,á,t h,ạ,i một cách t,à,n n,h,ẫ,n. Không một ai sống sót. Không một tiếng kêu nào còn vang lên. Chỉ còn lại căn phòng lạnh lẽo và mùi t,ử k,h,í á,m ả,n,h những người chứng kiến đến tận cuối đời. 

Những người có mặt hôm đó kể rằng họ gần như khuỵu xuống khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Nhiều người dân xung quanh sau này vẫn không dám bước vào ngôi nhà ấy nữa. Họ tin rằng nơi đây đã giữ lại tiếng khóc và nỗi o,a,n k,h,uất của bốn con người vô t,ộ,i.

Kết quả khám nghiệm khiến ai cũng xót xa. Trong dạ dày của cả bốn nạn nhân chỉ có khoai lang, thứ lương thực quen thuộc của những ngày đ,ó,i khó. Điều đó cho thấy gia đình ấy vẫn đang sống một cuộc đời giản dị, chưa kịp hưởng bất kỳ điều gì tốt đẹp hơn thì bi kịch đã ập xuống. 

Ngay sau khi vụ án xảy ra, Công an tỉnh Hà Tĩnh đã tiến hành khám nghiệm hiện trường, lấy lời khai nhân chứng và thu thập dấu vết. Hàng trăm người dân đứng ken đặc bên ngoài con đường nhỏ, vừa s,ợ h,ãi vừa mong chờ lực lượng điều tra sớm tìm ra hung thủ.

Thế nhưng, vụ án lại rơi vào im lặng.

Thời gian trôi đi, từng người thân của nạn nhân lần lượt già yếu rồi qua đời. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng câu trả lời về kẻ thủ ác thì vẫn chìm trong bóng tối. Không ai biết động cơ là gì. Không ai biết vì sao cả hai đứa trẻ cũng không được buông tha. Và cũng không ai biết, trong đêm mưa rét năm ấy, ai đã bước vào căn nhà rồi lặng lẽ biến mất như chưa từng tồn tại. 

Ngày nay, ngôi nhà ấy vẫn nằm cô độc giữa khu dân cư. Cỏ dại mọc kín lối đi. Mỗi khi gió mùa tràn về, tiếng lá xào xạc trên mái ngói cũ khiến nhiều người có cảm giác như đâu đó vẫn còn những tiếng thì thầm chưa dứt.

Có người nói rằng vào những đêm mưa lạnh, đi ngang qua nơi này vẫn thấy một bầu không khí nặng nề đến khó tả. Không ai dám khẳng định có điều gì siêu nhiên. Nhưng tất cả đều thừa nhận rằng, nỗi o,a,n khuất của bốn mạng người vô tội đã biến căn nhà ấy thành một ký ức không thể phai mờ trong lòng người dân Đại Nài.

Hơn ba thập kỷ đã trôi qua, hung thủ vẫn chưa được gọi tên.

Và cho đến hôm nay, câu hỏi ấy vẫn còn lơ lửng trong màn sương lạnh của mùa đông năm cũ ai đã ra tay trong đêm định mệnh đó, và bí mật nào đã bị chôn vùi cùng bốn số phận bất hạnh?


Share:

TRUNG QUỐC: KẾ HOẠCH TH-IÊU SỐNG 13 NGƯỜI ĐỘI LỐT BỮA TIỆC TÂN GIA

 Ngày 26/8/2019, tại một căn hộ ở Phúc Châu (Trung Quốc), 13 người thân và bạn bè tụ họp để dự một bữa tiệc tân gia. Họ đến theo lời mời của chủ nhà - Uông Thúy Thúy, 34 tuổi. Không ai trong số họ biết rằng, ngay từ khi nhận lời, họ đã bước vào một cái bẫy được chuẩn bị sẵn.



Bốn ngày trước đó, Uông đã thuê căn hộ này. Cô ta gọi điện mời từng người, nói rằng muốn gặp mặt, ăn một bữa cơm thân mật. Những người được mời đều là người quen thân thiết, không hề có mâu thuẫn hay xung đột với cô ta. Đối với họ, đó chỉ đơn giản là một buổi tụ họp bình thường.


Khoảng 7 giờ tối hôm đó, các khách mời lần lượt có mặt. Khi bước vào, họ thấy cửa mở sẵn nhưng không có ai trong nhà. Một lúc sau, Uông xuất hiện với vẻ ngoài hoàn toàn bình thường, chào đón mọi người như thể không có gì xảy ra. Nhưng thực chất, bên trong phòng ngủ, một kế hoạch đã được chuẩn bị từ trước.


Khi khách đã đông đủ, Uông lặng lẽ vào phòng ngủ, châm lửa đốt một thùng rác chứa đầy giấy vụn đặt trên giường. Sau đó, cô ta khóa cửa phòng ngủ, lấy cớ ra ngoài có việc rồi rời khỏi căn hộ. Ngay khi bước ra ngoài, Uông khóa luôn cửa chính từ bên ngoài và rời đi.


Ngọn lửa nhanh chóng lan rộng từ phòng ngủ sang các khu vực khác. Khói bắt đầu tràn ra, khiến những người bên trong nhận ra điều bất thường. Họ cố gắng phá cửa phòng để dập lửa, nhưng ngọn lửa đã vượt khỏi tầm kiểm soát. Khi tìm cách chạy ra ngoài, họ phát hiện cửa đã bị khóa. Không còn lối thoát.


Trong làn khói dày đặc, những người có mặt bắt đầu ho sặc sụa, khó thở và hoảng loạn. Họ gọi điện cầu cứu, kêu gào trong tuyệt vọng, chờ một phép màu xảy ra.


Trong khi đó, đứng từ xa, Uông Thúy Thúy quan sát cột khói bốc lên từ căn hộ của mình. Theo lời khai, cô ta cảm thấy “thỏa mãn” khi nhìn thấy cảnh tượng đó. Thậm chí, cô ta còn gọi điện cho một người đang mắc kẹt bên trong, trấn an rằng đã gọi cứu hỏa và họ sẽ đến kịp thời. Đương nhiên, đó là một lời nói dối.


May mắn là đám cháy nhanh chóng thu hút sự chú ý của người dân xung quanh. Lực lượng cứu hỏa được điều động kịp thời, phá cửa và giải cứu toàn bộ 13 người trước khi xảy ra thương vong. Tuy không có người thiệt mạng, nhưng tất cả đều trải qua một trải nghiệm cận kề cái ch-ết.


Sau khi bị bắt, Uông Thúy Thúy thừa nhận toàn bộ hành vi. Động cơ của cô ta không xuất phát từ thù oán cá nhân với bất kỳ nạn nhân nào, mà đến từ sự bất mãn với chính cuộc đời mình.


Cuộc hôn nhân đổ vỡ, những xung đột kéo dài với chồng và cảm giác bị “đối xử bất công” khiến tâm lý của Uông dần trở nên lệch lạc. Cô ta cho rằng mọi bất hạnh đều do số phận và xã hội gây ra, từ đó nảy sinh ý định tr-ả th-ù. Nhưng thay vì nhắm vào một đối tượng cụ thể, cô ta chọn những người gần gũi nhất, những người hoàn toàn vô tội.


Sau gần hai năm xét xử, tòa án kết luận hành vi của Uông cấu thành tội phóng hỏa và cố ý gi-ết người. Dù không gây hậu quả ch-ết người, tính chất ng-uy hi-ểm và có chủ đích của vụ án khiến cô ta bị tuyên án 10 năm tòo.

Share:

TRUNG QUỐC: LỜI KHAI CỦA NHÓM Á.C QU.Ỷ GI.ẾT 42 MẠNG NGƯỜI

Năm 1991, tại ga tàu Hàng Châu (Trung Quốc), cảnh sát bắt giữ ba người có hành vi đào lửa và cư-ớp tài sản. Ban đầu, đây chỉ được xem là một vụ án hình sự thông thường. Nhưng trong quá trình thẩm vấn, người phụ nữ trong nhóm tên Từ Lệ Hà bất ngờ tiết lộ: họ không chỉ trộm cư-ớp, mà còn thực hiện tội ác gi-ết ngư-ời hàng loạt.



Từ lời khai này, cảnh sát lần theo dấu vết đến thành phố Nột Hà (Hắc Long Giang) – nơi ẩn giấu một bí mật kinh hoàng suốt nhiều năm.


Từ Lệ Hà từng là một cô giáo mầm non, có gia đình và con nhỏ. Sau một cuộc hôn nhân đổ vỡ và một lần bỏ nhà đi, cô tình cờ gặp một người đàn ông tên Giả Văn Cách tại nhà ga. Hắn tiếp cận bằng vẻ ngoài lịch thiệp, lời nói ngọt ngào, rồi đưa cô về nhà. Nhưng ngay trong đêm đó, hắn cư-ỡng hi-ếp và si-ết c-ổ cô, ném xuống một căn hầm dưới nhà.


Khi tỉnh lại, Hà nhận ra mình đang nằm giữa… hàng loạt th-i th-ể đang ph-ân h-ủy. Trong hoảng loạn, cô cầu xin được sống và đề nghị giúp hắn gây án. Từ khoảnh khắc đó, nạn nhân trở thành đồng phạm của gã s-át thủ hàng loạt.


Giả Văn Cách nhanh chóng biến Hà thành công cụ gây án hoàn hảo. Hắn dùng con trai của cô để đ-e d-ọa, buộc cô phải phục tùng. Nhiệm vụ của Hà là dụ dỗ các nạn nhân - chủ yếu là thương nhân hoặc phụ nữ về nhà. Khi nạn nhân mất cảnh giác, cả nhóm sẽ khống chế, cư-ớp tài sản và s-át h-ại.


Căn nhà của Cách được thiết kế như một “lò gi-ết ngư-ời”: phía dưới là một hầm sâu khoảng 6 mét, nơi th-i th-ể bị vứt xuống sau mỗi lần gây án. Trong vòng vài tháng năm 1990, chỉ riêng Cách đã thực hiện hàng chục vụ gi-ết ngư-ời với cùng một phương thức.


Nhóm của hắn dần mở rộng lên 6 người, phân công rõ ràng từng vai trò. Đối tượng bị nhắm đến thường là những người có tiền hoặc những người “dễ biến mất” như gái dậm mai để tránh gây chú ý. Khi số người mất tích tăng lên, cả thành phố Nột Hà rơi vào trạng thái hoang mang. Người ta bắt đầu gọi nơi này là “thành phố thổ phỉ”, với lời cảnh báo: “Không muốn sống thì đừng đến đây”.


Phải đến khi Từ Lệ Hà khai toàn bộ sự thật, vụ án mới được phanh phui. Ngày 26/10/1991, cảnh sát khám xét nhà của Giả Văn Cách và phát hiện 42 th-i th-ể dưới hầm. Trong đó, 28 nạn nhân được gia đình nhận dạng.


Khi bị hỏi đã gi-ết bao nhiêu người, Giả Văn Cách chỉ trả lời: “Tôi không nhớ rõ.”


Tháng 1/1992, toàn bộ nhóm bị đưa ra xét xử và nhận án t-ử hì-nh. Dù Từ Lệ Hà hợp tác điều tra và giúp phá án, cô vẫn không thoát án t-ử vì đã trực tiếp tham gia vào nhiều vụ gi-ết ngư-ời.


Ngày 24/1/1992, Giả Văn Cách bị xử bắn. Người ta nói hắn bị bắn 42 phát đạn, như một cách “trả lại” cho 42 mạng người đã mất.


- Nguồn: Toutiao, Zhihu

Share:

ALEXANDER KOMIN: LỐI VÀO ĐẾ CHẾ NÔ LỆ

Tại thị trấn Vyatskiye Polyany, Alexander Komin là một thợ sửa chữa bình thường. Hắn dành 4 năm để bí mật đào một căn hầm khổng lồ bên dưới ga-ra của mình, th.i.ế.t k.ế các lối đi phức tạp, hệ thống điện và cả một "phòng làm việc" cách âm hoàn hảo. Hắn không cần sự nổi tiếng, hắn cần những "con ong thợ" phục vụ cho giấc mơ làm giàu đẫm m.á.u của mình.



Komin không chọn n.ạ.n n.h.â.n ngẫu nhiên. Hắn dụ dỗ những người phụ nữ nghèo, những người đang tìm việc hoặc có nợ nần với hắn xuống "tham quan" căn hầm. Ngay khi họ bước xuống, Komin sẽ khóa chặt cửa sắt. Hắn tuyên bố: "Từ nay, các cô là tài sản của tôi. Để được sống, các cô phải làm việc".


Hắn mua máy may và vải vóc, bắt n.ạ.n n.h.â.n phải may quần áo liên tục 16 tiếng mỗi ngày. Số sản phẩm này được Komin mang đi bán tại các chợ địa phương để thu lợi bất chính. Sự kinh tởm của Komin nằm ở cách hắn bẻ gãy ý chí và định danh n.ạ.n n.h.â.n. 


Với những n.ạ.n n.h.â.n có ý định bỏ trốn, Komin s.ử d.ụ.ng kim xăm để khắc chữ "RAB" (Nghĩa là "NÔ LỆ" trong tiếng Nga) ngay trên trán của họ. Đây là một sự n.h.ụ.c m.ạ tinh thần khiến n.ạ.n n.h.â.n tin rằng họ không bao giờ có thể trở lại xã hội được nữa.


Komin buộc các n.ạ.n n.h.â.n phải tự trừng phạt lẫn nhau. Nếu một người làm sai, người kia phải đ.á.n.h đ.ậ.p hoặc bỏ đói đồng nghiệp của mình. Hắn tận hưởng cảm giác được làm "Chúa tể" trong vương quốc bóng tối của riêng mình.


Alexander Komin là một kẻ Sát nhân hàng loạt mang tâm lý l.ệ.c.h l.ạ.c về quyền lực và vật chất. Hắn không g.i.ế.t n.g.ư.ờ.i vì d.ụ.c v.ọ.n.g đơn thuần. Hắn g.i.ế.t khi n.ạ.n n.h.â.n không còn khả năng lao động hoặc trở nên quá "phiền phức".


Khi một n.ạ.n n.h.â.n bị bệnh, Komin đã bắt một n.ạ.n n.h.â.n khác phải cùng hắn "thanh lý" người đó bằng cách ép uống thuốc đ.ộ.c hoặc s.i.ế.t c.ổ, sau đó chôn xác ngay dưới sàn của xưởng may. Hắn muốn đôi tay của các nô lệ cũng phải vấy m.á.u để họ hoàn toàn bị ràng buộc vào t.ộ.i á.c của hắn.


Đế chế của Komin tồn tại suốt 2 năm (1995–1997) với 6 n.ạ.n n.h.â.n bị giam giữ. Mọi chuyện kết thúc khi một n.ạ.n n.h.â.n lấy được lòng tin của hắn, được cho phép lên mặt đất để mua nguyên liệu và đã dũng cảm bỏ trốn đến đồn cảnh sát. Cảnh sát đã sốc nặng khi tìm thấy những người phụ nữ với gương mặt đầy vết xăm, gầy gò, đang cặm cụi may vá trong một căn hầm không có ánh sáng mặt trời.


Komin bị buộc t.ộ.i s.á.t h.à.i 4 người và giam cầm trái phép nhiều người khác. Alexander Komin đã không đợi đến ngày thi hành án. Hắn đã t.ự s.á.t trong phòng giam vào năm 1999 bằng một nhát d.a.o tự chế. Căn hầm dưới ga-ra của hắn sau đó bị lấp bỏ, nhưng câu chuyện về "Xưởng may địa ngục" vẫn là một trong những hồ sơ ám ảnh nhất lịch sử Nga hậu Xô Viết.

----------------------


Share:

Hồng Loan-Cô 6 Hồng Nhung: Nếu toà phúc thẩm tuyên Hồng Loan được hưởng 85% di sản thì điều gì sẽ xảy ra?

 

Nếu tòa phúc thẩm tuyên Hồng Loan chỉ được hưởng phần lớn tài sản, còn C6 Hồng Nhung nhận 15% di sản, thì bức tranh pháp lý và thực tế sẽ diễn ra như sau:



1. Xác lập đồng sở hữu di sản

Tài sản của cố nghệ sĩ Vũ Linh sẽ trở thành tài sản chung theo phần:

Hồng Loan: 85%

C6 Hồng Nhung: 15%

Điều này có nghĩa:

Không còn một người toàn quyền quyết định

Mọi giao dịch lớn (bán nhà, chuyển nhượng…) phải có sự đồng thuận của cả hai bên

2. Khả năng phải “chia hiện vật” hoặc định giá

Trên thực tế, tài sản thường là:

Nhà đất

Tài sản gắn liền với kỷ niệm

Vì vậy sẽ có 2 hướng:

Chia hiện vật (nếu chia được)

Hoặc một bên nhận tài sản và thanh toán lại 15% giá trị cho bên kia

Trường hợp phổ biến là:

👉 Hồng Loan giữ nhà, trả tiền tương ứng 15% cho Hồng Nhung

3. Chấm dứt một phần tranh chấp, nhưng chưa chắc hết mâu thuẫn

Về pháp lý:

Bản án phúc thẩm có hiệu lực → tranh chấp thừa kế cơ bản kết thúc

Nhưng thực tế:

Nếu một bên không hài lòng, vẫn có thể đề nghị giám đốc thẩm

Hoặc phát sinh tranh chấp mới (ví dụ: định giá tài sản, cách chia cụ thể…)

4. Hạn chế quyền định đoạt của Hồng Loan

Khác với việc hưởng 100%, trong trường hợp này:

Hồng Loan không thể tự ý bán toàn bộ tài sản

Nếu muốn bán, phải:

Có sự đồng ý của C6 Hồng Nhung, hoặc

Thực hiện thủ tục mua lại phần 15%

5. Nghĩa vụ tài chính và trách nhiệm

Hai bên sẽ:

Cùng chịu nghĩa vụ liên quan đến di sản (nếu có)

Hoặc phân chia nghĩa vụ theo tỷ lệ 85% – 15%

6. Tác động thực tế dễ xảy ra

Kịch bản này thường dẫn đến 2 hướng:

Hướng “êm đẹp”:

Hai bên thỏa thuận được

Một bên nhận tài sản, trả tiền phần còn lại → kết thúc dứt điểm

Hướng “căng thẳng kéo dài”:

Không thống nhất giá trị tài sản

Không đồng ý cách sử dụng nhà đất

→ Dẫn đến tranh chấp mới dù đã có bản án

Kết luận

Việc chia 15% cho C6 Hồng Nhung là một phương án trung hòa:

Công nhận quyền của nhiều bên

Nhưng lại khiến tài sản rơi vào tình trạng đồng sở hữu, dễ phát sinh rắc rối về sau

Share:

SERHIY TKACH: KẺ SĂN MỒI MANG PHÙ HIỆU CÔNG LÝ

Serhiy Tkach không phải là một kẻ lập dị bên lề xã hội. Hắn từng là một chuyên gia giám định pháp y và điều tra viên kỳ cựu của cảnh sát Liên Xô. Chính kiến thức chuyên môn bậc thầy về cách phá án đã giúp hắn trở thành một "bóng ma" không thể bị bắt suốt hai thập kỷ (1984–2005).



Tkach nhắm vào những cô gái trẻ và trẻ em ở các vùng nông thôn hẻo lánh. Hắn s.ử d.ụ.ng kiến thức pháp y để không để lại bất kỳ dấu vết DNA, sợi vải hay dấu vân tay nào tại hiện trường. Hắn biết chính xác cảnh sát sẽ tìm gì, và hắn làm ngược lại.


Tkach thường t.ấ.n c.ô.n.g n.ạ.n n.h.â.n từ phía sau, s.i.ế.t c.ổ họ cho đến khi lịm đi, sau đó thực hiện các hành vi n.h.ụ.c m.ạ t.h.i t.h.ể. Kinh tởm hơn, sau mỗi vụ án, hắn thường quay lại hiện trường với tư cách là... người giám định để định hướng điều tra sai lệch.


Đây là chi tiết khiến hồ sơ của Serhiy Tkach trở thành một vết đen sỉ nhục trong lịch sử ngành hành pháp. Khi cấp trên yêu cầu phải có kết quả điều tra, Tkach đã ngụy tạo bằng chứng để đổ tội cho những người đàn ông vô tội trong vùng.


Trong suốt 20 năm Tkach lộng hành, đã có ít nhất 10 người đàn ông vô tội bị kết án cho những t.ộ.i á.c của hắn. Trong số đó, có người đã bị t.ử h.ì.n.h, có người đã t.ự s.á.t trong tù vì không chịu nổi n.h.ụ.c n.h.ã. Tkach thản nhiên đứng nhìn họ ra đi, biết rằng mình chính là kẻ s.á.t n.h.â.n thực sự.


Serhiy Tkach là một kẻ Bạo dâm mang tâm lý ngạo mạn tột độ. Hắn g.i.ế.t n.g.ư.ờ.i để cảm thấy mình thông minh hơn toàn bộ hệ thống pháp luật. Việc vừa là h.u.n.g t.h.ủ, vừa là người điều tra mang lại cho hắn một loại "khoái cảm quyền lực" biến thái. 


Tkach coi các n.ạ.n n.h.â.n và cả những người bị kết án oan chỉ là những "quân cờ" trong trò chơi trí tuệ của mình. Hắn thừa nhận đã s.á.t h.à.i từ 80 đến 100 người, coi đó là một "thành tựu" nghề nghiệp.


Hắn bị bắt vào năm 2005 sau khi lơ là để lại dấu vết trong vụ s.á.t h.à.i cuối cùng. Năm 2008, Tkach bị tuyên án Chung thân cho 37 vụ m.mưu s.á.t đã được xác minh (dù con số thực tế cao hơn nhiều).


Trong khi đang thụ án, Tkach đã kết hôn với một cô gái trẻ kém mình 38 tuổi. Cô gái này đã yêu hắn sau khi xem các chương trình về t.ộ.i á.c của hắn trên TV. Họ thậm chí đã có với nhau một đứa con ngay trong tù. Tkach đã qua đời trong tù năm 2018 do s.u.y t.i.m, mang theo danh hiệu kẻ s.á.t n.h.â.n hàng loạt tàn bạo nhất lịch sử Ukraine hiện đại.

----------------------


Share:

NIKOLAI DZHUMAGALIEV: ÁC QUỶ CÓ NỤ CƯỜI KIM LOẠI

Nikolai Dzhumagaliev là một người đàn ông có ngoại hình khá điển trai, cao ráo, và đặc biệt là bộ r.ă.n.g giả bằng thép trắng (hoặc vàng tùy thời điểm) lấp lánh mỗi khi hắn cười. Nhưng đằng sau bộ r.ă.n.g ấy là một cơn đói khát t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i không thể lấp đầy.



Dzhumagaliev không g.i.ế.t n.g.ư.ờ.i vì thù hận. Hắn g.i.ế.t n.g.ư.ờ.i vì hắn coi phụ nữ là một loại "thực phẩm" thượng hạng. Hắn thường dụ dỗ phụ nữ đi dạo trong các công viên hoặc khu rừng hẻo lánh. Với bộ r.ă.n.g sắt sắc lẹm, hắn s.ử d.ụ.ng nó như một vũ khí để t.ấ.n c.ô.n.g vào cổ họng n.ạ.n n.h.â.n.


Hắn thừa nhận: "Tôi thích g.i.ế.t phụ nữ bằng tay không, sau đó dùng d.a.o và bộ r.ă.n.g của mình để thưởng thức m.á.u tươi ngay tại hiện trường". Hắn coi m.á.u là "nguồn sống" giúp hắn trẻ mãi không già.


Đây là chi tiết khiến Dzhumagaliev trở thành một trong những s.á.t n.h.â.n kinh tởm nhất lịch sử. Hắn p.h.â.n x.á.c n.ạ.n n.h.â.n một cách tỉ mỉ, lọc lấy những phần t.h.ị.t ngon nhất và đóng gói vào túi xách mang về nhà.


Dzhumagaliev nổi tiếng là người hiếu khách. Hắn thường mời bạn bè đến nhà và đãi họ những món hầm, món nướng mà hắn giới thiệu là "t.h.ị.t cừu núi đặc sản". Thực chất, đó là t.h.ị.t của n.ạ.n n.h.â.n cuối cùng mà hắn vừa s.á.t h.à.i. Bạn bè của hắn đã thản nhiên ăn những món ăn đó và khen ngợi tài nấu nướng của hắn mà không hề hay biết họ đang trở thành những kẻ ăn t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i bất đắc dĩ.


Nikolai Dzhumagaliev là một kẻ Sát nhân hàng loạt mang tâm lý hoang dã cực đoan. Hắn từng phục vụ trong quân đội và đi du lịch khắp Liên Xô. Hắn tin rằng việc ăn t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i là một hành động "tự nhiên" của kẻ mạnh đối với kẻ yếu.


Hắn không hề có cảm giác t.ộ.i l.ỗ.i. Với hắn, phụ nữ giống như những con cừu trên thảo nguyên. Sự lạnh lùng của Dzhumagaliev nằm ở chỗ hắn có thể thản nhiên trò chuyện về triết học và nghệ thuật trong khi đang p.h.â.n x.á.c một con người ngay trong căn bếp của mình.


Tội ác bị phát hiện vào năm 1980 khi bạn bè của hắn ghé thăm nhà và vô tình tìm thấy cái đầu của một phụ nữ trong tủ lạnh.


Dzhumagaliev đã trốn thoát khỏi cảnh sát nhiều lần. Hắn thậm chí từng trốn thoát khỏi bệnh viện tâm thần vào năm 1989 và sống lẩn lút trong rừng suốt nhiều năm như một con thú hoang trước khi bị bắt lại.


Hắn bị chẩn đoán mắc bệnh tâm thần phân liệt và bị giam giữ trong bệnh viện tâm thần an ninh cao. Điều kinh khủng nhất là Nikolai Dzhumagaliev hiện vẫn còn sống (ở tuổi ngoài 70) và đang được điều trị tại một cơ sở tâm thần kín đáo. Có những tin đồn rằng đôi khi hắn vẫn được phép đi dạo dưới sự giám sát—một thông tin khiến người dân địa phương luôn phải sống trong lo sợ về "bộ r.ă.n.g sắt" lẩn khuất trong bóng tối.

----------------------


Share:
Main Ad ➤ Click "VÀO ĐÂY" Doanh nhân và Thương hiệu ASEAN luôn cập nhật

Quốc Gia Truy Cập

Flag Counter

Bài đăng nổi bật

Cách đưa Webite lên Index

  Để đưa một website lên Google Index (xuất hiện trên kết quả tìm kiếm), bạn cần thực hiện theo quy trình chuẩn gồm 4 bước chính sau đây. 1....

Bài mới đăng

Flag Counter

Lưu trữ Bài viết

Tổng số lượt xem trang

Ủng Hộ Chúng Tôi

Nhãn

Cảm Xúc (27) Chính trị Xã hội (2) Dịch vụ (11) Giải trí (7) Hồi Ký (10) Kiến thức (98) Kỹ năng (42) Pháp luật (47) Phim (1) Phong thủy (21) Tản văn (7) Tâm linh (38) Thơ (6) Truyện (5) Xã hội (34)

Liên hệ Nhà thơ Hoàng Huy

Tên

Email *

Thông báo *

Cho Đặt Banner Quảng cáo

Like Fanpage Phong Thủy để cập nhật các thủ thuật mới nhất mỗi ngày OK Để sau