Luật Gia. Liz Quiehui có tên thật là Hoàng Quốc Huy, tên phiên âm là Lý Thu Tuệ

Blog

Main Ad ➤ Click "VÀO ĐÂY" Doanh nhân và Thương hiệu ASEAN luôn cập nhật
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện. Hiển thị tất cả bài đăng

MÁU NHUỘM ĐƯỜNG QUAN

  Đỗ Nguyệt Sênh - ông trùm khét tiếng nhất Thượng Hải thời dân quốc, từng có một câu tự trào cay đắng nhưng lột tả trần trụi mối quan hệ giữa giới giang hồ (hắc đạo) và giới cầm quyền (bạch đạo):

 

“Trong mắt các chính trị gia, ta chẳng khác nào một cái bô đi tiểu. Đêm hôm mót quá thì lôi ra dùng, dùng xong thấy thối tha bẩn thỉu là tống ngay xuống gầm giường”.

 


Giới tinh hoa khinh miệt ông, nhưng nghịch lý là: Nếu không có cái bô đó làm những việc bẩn tay, dẹp loạn bến tàu, thì cả cái phòng ngủ Thượng Hải đã ngập trong sự hỗn loạn.

 

1️⃣ Từ kẻ nhặt rác đến ông trùm


Năm 14 tuổi, Đỗ Nguyệt Sênh đến Thượng Hải với hai bàn tay trắng, làm nghề nhặt vỏ trái cây thối. Để bước chân vào gia tộc của ông trùm Hoàng Kim Vinh, ông chấp nhận làm những việc mạt hạng nhất: bưng bô, rửa chân hầu hạ vợ cả của đại ca. Nhờ sự nhẫn nhịn và thấu hiểu tâm lý tột đỉnh, ông dần leo lên vị trí quản lý sòng bạc.

 

Nhưng Đỗ Nguyệt Sênh lật đổ đại ca không bằng súng đạn, ông dùng Sự thay thế không thể thiếu. Khi Hoàng Kim Vinh đắc tội và bị quân phiệt bắt giữ, chính Đỗ Nguyệt Sênh là người vung tiền và dùng quan hệ đi điều đình cứu mạng sếp. Từ khoảnh khắc ông đưa đại ca bình an trở về, vị thế đã đổi ngôi: Hoàng Kim Vinh chỉ còn là cái danh, Đỗ Nguyệt Sênh mới là kẻ nắm thực quyền.


Ở đỉnh cao, ông sở hữu hàng chục ngân hàng, hàng trăm sòng bạc, thu nhập mỗi năm ước tính bằng 1/3 ngân sách của cả chính phủ thời bấy giờ.

 

2️⃣ Ba quy tắc thống trị 30 năm không ngã ngựa


Ông trùm này cai trị không bằng nắm đấm, mà bằng Đạo lý của kẻ mạnh:

 

Quy tắc 1: Tiền chỉ là rác, Quan hệ mới là vàng. Ông nói đời người có 3 bát mì khó ăn nhất: Thể diện, Tình diện (ân tình) và Trường diện (vị thế). Ông sẵn sàng ném hàng vạn đồng bạc trắng để cứu giúp kẻ sa cơ, kể cả đối thủ, chỉ để mua lấy một món nợ ân tình.

 

Quy tắc 2: Hắc đạo kiếm tiền, Bạch đạo tiêu tiền. Là trùm xã hội đen nhưng ông luôn mặc áo dài thư sinh, đi giày vải, nói năng khiêm nhường. Ông bắt đàn em học chữ, cấm xăm trổ lộ liễu để tẩy trắng. Cảnh sát Thượng Hải không dám đụng đến ông, đơn giản vì một nửa tiền lương của họ là do ông chi trả.

 

Quy tắc 3: Thà để thiên hạ nợ ta, chứ ta không nợ thiên hạ. Đỗ Nguyệt Sinh có một triết lý: Tiền bạc là phù du, ân tình là vĩnh cửu. Khi đàn em mắc lỗi hay nợ nần chồng chất, thay vì chặt tay hay lấy mạng như các ông trùm khác, Đỗ Nguyệt Sinh thường bí mật trả nợ hộ hoặc cho thêm tiền để lo cho gia đình.

 

3️⃣ Ván cờ sinh tử phút lâm chung: Đốt nợ cứu con


Chi tiết vĩ đại nhất của Đỗ Nguyệt Sênh nằm ở những ngày cuối đời. Trước khi nhắm mắt, ông yêu cầu con cháu mang toàn bộ giấy nợ (trị giá hàng triệu USD của các quan chức, tỷ phú) ra... ĐỐT SẠCH.


Lý do ông đưa ra khiến tất cả rùng mình: Ta chết rồi, các con không đòi được nợ của họ đâu, mà họ còn có thể trừ khử các con để quỵt nợ. Đốt đi để họ nợ ta một cái ân tình, sau này họ sẽ nể mặt mà bảo vệ các con.

 

Khi qua đời, tài sản tiền mặt của ông trùm lừng lẫy chỉ còn vỏn vẹn 100.000 USD. Nhưng đổi lại, ông ra đi trong sự kính cẩn cúi đầu của cả hắc đạo lẫn bạch đạo, giữ cho gia tộc được bình an vô sự.

 

🔑 BÀI HỌC CỐT LÕI:


Quyền lực thực sự không nằm ở họng súng hay núi tiền, mà nằm ở sự thấu thấu nhân tâm. Biết nhẫn nhịn khi ở dưới đáy, biết dùng tiền mua nhân tâm khi ở đỉnh cao, và biết buông bỏ đúng lúc để bảo toàn mạng sống. Sự tàn nhẫn lớn nhất đôi khi lại được ngụy trang dưới vỏ bọc của sự hào phóng tột cùng.

Share:

CHỬI MIẾU MỘT CÂU TRẢ GIÁ MỘT MẠNG


Sơn sinh năm 2002, là một cậu học trò hiền lành nhưng bộc trực. Ngày 20/11/2019, như bao năm khác, Sơn cùng lớp đi từng nhà thầy cô để chúc mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam. Buổi sáng tràn đầy tiếng cười, hoa và những lời chúc. Đến trưa, cả nhóm tổ chức một bữa tiệc nhỏ, rồi rủ nhau đi hát karaoke.



Tại quán hát, nhóm Sơn vô tình gặp mấy bạn lớp khác. Cả đám hào hứng rủ nhau chạy ra đập tràn xã Duy Phong để chơi cho mát. Không ai biết rằng đó sẽ là chuyến đi cuối cùng của Sơn.


Lúc chuẩn bị đi, Sơn buột miệng nói nửa đùa nửa thật:


“Có khi tao không về được nhà nữa đâu…”


Câu nói ấy lúc đó chỉ khiến mọi người bật cười. Nhưng về sau, nó trở thành câu nói khiến ai nghe lại cũng lạnh cả sống lưng.


Ở đập tràn, nhóm con gái đang mải mê chụp hình bên bãi đá, thì Sơn và vài bạn lớp khác lại nảy ra ý định đua xe. Tuyến đường đua kéo dài một cây số, băng qua chiếc cầu đập tràn và chạy sát một cái miếu nhỏ nằm heo hút bên đường. Cái miếu ấy lâu nay dân quanh vùng vẫn dè chừng, bảo rằng “không nên lớn tiếng, không nên bất kính”.


Nhưng tuổi trẻ nông nổi, những điều kiêng kị thường chẳng ai để tâm.


Khi phóng ngang miếu, Sơn buông ra mấy câu chửi tục, như một kiểu thách thức vô ý. Đám bạn nghe rõ nhưng chỉ nghĩ Sơn đùa cợt.


Đua xong, Sơn nói buồn đi vệ sinh và… đi ngay sau miếu. Lúc ấy, có người nghe thấy tiếng gió rít, xen lẫn tiếng lẩm bẩm như ai đó chửi lại, dù xung quanh tuyệt nhiên không có ai.


Sau một hồi chơi chán, cả nhóm tách nhau ra. Sơn và mấy bạn cùng lớp chạy về thị trấn cũ để ăn chè, uống nước rồi mới định về nhà. Còn nhóm bạn lớp khác thì quay lại con đường cũ để tiếp tục đi chúc thầy cô.


Khi Sơn về đến nhà, cửa khóa kín. Không thấy ai, cậu lại chạy lên quán gần trường cấp ba để chơi đến tối muộn mới về.


Đêm đó trời tối không trăng. Đoạn đường xuống dốc lạnh tanh, chỉ có tiếng gió lùa. Đèn xe của Sơn tối, mà chiếc xe cậu chạy lại là xe độ. Sơn không nhìn thấy chiếc xe công nông đậu ngay sát vệ đường.


Vụ va chạm xảy ra trong tích tắc.


Tiếng động vang lên giữa đêm vắng, sắc lẻm và rợn người.


Sơn TV tại chỗ.



Nơi cậu ngã xuống… chỉ cách cái miếu mà cậu đã chửi không xa là bao.


Chỉ vài phút sau, ngay đoạn dốc ấy cũng vừa xảy ra một vụ tai nạn khác đang được công an khám nghiệm. Cả khu vực phủ kín tiếng gió và sự lạnh lẽo như có điều gì đó không bình thường.


Một lúc sau, nhóm bạn lớp khác của Sơn chạy ngang qua, tò mò dừng lại xem. Khi nhìn thấy chiếc xe máy quen thuộc, họ xin mọi người tránh ra để vào gần hơn.


Đúng 100% là xe của Sơn.


Họ hỏi dân quanh xem nạn nhân được đưa đi đâu. Có người bảo đã đưa vào bệnh viện huyện. Cả nhóm vội chạy vào khoa cấp cứu, chỉ để nghe bác sĩ nói lạnh lùng:


“Thithe đã đưa xuống nhà x.á.c rồi.”


Không ai nói gì. Không ai khóc nổi. Tất cả đứng lặng, vì trong đầu chỉ hiện lại câu nói lúc chiều:


“Có khi tao không về được nhà nữa đâu…”


Đám tang Sơn diễn ra vài ngày sau. Khi q.u.a.n t.à.i được đưa về nghĩa trang địa phương, gió bỗng nổi lên, lạnh buốt. Nhiều người kể rằng lúc đi ngang qua miếu, họ nghe thấy tiếng lầm rầm rất nhỏ, như giọng ai đó đang trách móc.


Người ta bảo:


“Chửi miếu một câu, trả giá một mạng.”


Không ai biết đó là sự trùng hợp…


Hay là lời cảnh báo.


Nhưng từ sau cái c.h.ế.t của Sơn, không ai dám đua xe qua đoạn miếu ấy nữa.


Và không ai còn dám buông lời bất kính trước nơi linh thiêng.


Hết.

Share:

‼EM GÁI CÕNG BÚP BÊ - MỘT TRONG THẬP ĐẠI CẤM KHÚC ĐƯỢC LƯU TRUYỀN‼



( Từ một bài đồng dao, sau khi được cải biên lại trở thành một trong thập đại cấm khúc )



--------------

"Em gái cõng búp bê" vốn là một bài đồng dao của Đài Loan từ hồi những năm 50 với tên là Cây Đu Đủ và từng là một tác phẩm thiếu nhi tiêu biểu được Chu Bá Dương đọc trong chương trình Ca Dao Chọn Lọc vào tháng 3 năm 1952.


Song kể từ khi bài hát được cải biên thành ca khúc này - tức Em gái cõng búp bê và truyền bá rộng rãi trên mạng Internet thì ngay lập tức được liệt vào danh sách thập đại cấm khúc (những ca khúc không được nghe).


"Em gái cõng búp bê" được một netizen mạng tên là Winddevil cải biên dựa trên beat của một bộ phim hoạt hình Nhật Bản tên là It's Only The Fairy Tale. Khác với giai điệu ấm áp và nhẹ nhàng của những bản cải biên trước, thì "Em gái cõng búp bê" lại mang một sắc thái khác - á.m ả.nh và rùng rợn hơn, ẩn sau từng câu hát là sự đau thương của một câu chuyện t.anh m.áu...


"Em gái cõng búp bê ra vườn ngắm hoa đào.

Búp bê khóc gọi "mẹ ơi", chú chim nhỏ trên cây cười ha hả.

Búp bê ơi búp bê à sao em lại khóc?

Có phải em nhớ mẹ rồi không?

Búp bê ơi búp bê à sao em khóc rồi?

Có tâm sự gì hãy nói với chị.

Trước kia chị cũng có một gia đình, có cả bố mẹ thân yêu nữa.

Một hôm bố chị uống say, bèn nhặt cây b.úa đi về phía mẹ...

Bố ch.ém xuống rất nhiều nhát...

M.áu t.ươi nhuộm đỏ bức tường...

Đ.ầu của mẹ lăn lóc dưới sàn...

Mắt mẹ vẫn còn đang nhìn chị...

Bố. Mẹ. Tại sao vậy? Vì sao thế?

Sau đó bố gọi chị lại nhờ giúp đỡ.

Chúng chị c.hôn mẹ dưới gốc cây...

Sau đó bố chị lại giơ cái búa lên...

L.ột d.a chị ra làm thành búp bê...

Ch.ôn dưới gốc cây chung với mẹ..."


Búp bê ở đây ý chỉ trẻ con, còn chú chim ở trên cây là con quạ đen - đại diện cho cái ch.ết, bi thương, bất hạnh và cái ác. Toàn thể bài hát này có thể hiểu nôm na là: trong quá trình bị s.át h.ại, "búp bê" khóc gọi mẹ, quạ đen nhìn thấy toàn bộ quá trình hành hung và phát ra tiếng kêu thê lương trên cây, còn h.ung th.ủ thì vác th.i th.ể của "búp bê" chôn ngay trong khu vườn.


Có rất nhiều phiên bản về bài hát này. Vào thời cổ đại ở Nhật có một cô bé đi tìm mẹ và ch.ết giữa đường, linh hồn cô bé nhập vào con búp bê mang bên người. Sau đó búp bê rơi vào tay của một cô bé khác, trong khi cô bé đó cầm búp bê ra vườn ngắm hoa thì bỗng nhiên nghe tiếng búp bê khóc gọi mẹ...

-----------------------

Thịnh hành nhất phải là phiên bản này: nhân vật em gái được đề cập trong bài hát là con gái riêng của một vị tướng quân với "phòng nhì" của mình, cô bé tên là Bắc Thôn Ngọc Thượng.


Hồi bé cô rất xấu xí, đến tận khi trưởng thành vẫn xấu. Do vậy nên vị tướng quân đó không thèm đếm xỉa gì đến cô, còn cô bé cũng chẳng hề có tình cảm gì với cha ruột mình. Dần dà Ngọc Thượng không muốn gặp ai cả, thu lại chính mình, ngay cả mẹ và em gái cũng không dám gần gũi với cô. Đơn giản là vì người thời đó xem xấu xí như là một "căn bệnh truyền nhiễm". Thứ duy nhất có thể khiến Ngọc Thượng mỉm cười chỉ có búp bê. Cô bé luôn ôm búp bê bất kể sáng tối.


Năm mười lăm tuổi, cô bé quẫn chí chọn con đường t.ự t.ử, th.ắt c.ổ ngay trong phòng mình... Do cô bé khép mình nên trước nay không ai bước vào phòng cô bé cả. Cứ thể, mãi lâu sau mẹ cô bé mới phát hiện ra được chuyện này. Thấy thế, người mẹ khóc rống lên. Sau khi xử lý xong tang sự cho con gái, mẹ cô bé vẫn chẳng thể quên được tình cảnh hôm phát hiện th.i th.ể con gái, người mẹ mang hết mọi lỗi lầm đổ lên người cô con gái thứ. Cứ vậy, sức khỏe người mẹ dần yếu đi vì quá đau thương và ra đi lúc 30 tuổi, trước khi ch.ết vẫn ôm búp bê và cho rằng mình đang đi theo con gái.


Kể từ đó, cứ tối đến thì quạ đen lại kêu rên, từ trong căn phòng nơi hai mẹ con qua đời truyền ra tiếng nói bi thương "Mẹ ơi, con cô đơn quá!", "Mẹ ơi, sao mẹ lại không ở bên con?"...thứ duy nhất thuộc về hai mẹ con trong căn phòng đó, cũng chỉ có gương mặt mỉm cười của búp bê....


Để bình ổn lại cơn sợ hãi của mọi người, tướng quân phái người điêu khắc gương mặt của búp bê thành mặt mèo, nhưng vì không muốn nó lại phát ra tiếng nên sai người không được khắc miệng.


Cứ thế, búp bê được đặt trong một căn phòng và trôi qua trăm năm bê dâu. Sau chiến tranh, cả nhà Bắc Thôn đều bị gi.ết hại chẳng còn ai và gia sản cũng bị sung công, con búp bê ngày nào cũng bị bán đi và qua tay biết bao người, trở thành món hàng lưu lạc khắp phương, cuối cùng được một cô bé khác mang về nhà. Một ngày nọ, sau khi ăn tối xong thì cô bé đó vác búp bê ra vườn ngắm hoa đào, sau đó cô bé bèn nghe búp bê cất tiếng nói "mẹ ơi... mẹ ơi...

----------------------

Tuy đáng sợ là thế nhưng vào năm 2010, tác giả đã trực tiếp bác bỏ tin đồn và tự nhận rằng đây chỉ là một ca khúc chúc mừng sinh nhật dành cho bạn bè, không có ám chỉ gì cả, càng không có câu chuyện kinh khủng nào.


///BẠN CÓ TIN ĐÂY LÀ CA KHÚC MỪNG SINH NHẬT KHÔNG?///

Cre: st

Share:

Tiểu Sử Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Trí Tịnh 1932-2025

I. THÂN THẾ


Trưởng lão Hòa thượng Thích Trí Tịnh, thế danh Lâm Đình Đào, sinh năm 1932 (Nhâm Thân) tại Nam Định, nay là tỉnh Ninh Bình. Thân phụ là cụ ông Lâm Văn Trầm, thân mẫu là cụ bà Nguyễn Thị Nga. Hòa thượng là người con thứ ba trong gia đình có năm anh em: ba trai hai gái. Thiếu thời, Hòa thượng theo học tiểu học tại trường Trưng Vương, thành phố Nam Định. Giáo sư Vũ Khiêu từng là thầy dạy học của Hòa thượng tại ngôi trường này. Khi thân phụ không còn làm thông phán tại Tòa Đốc lý tỉnh Nam Định, Hòa thượng theo gia đình về Hà Nội và sinh sống tại nhà số 37, phố Đinh Tiên Hoàng.



II. XUẤT GIA TU HỌC


Khi còn ở Nam Định, Hòa thượng luôn được bà ngoại dẫn đi lễ Phật, nghe kinh tại chùa Cổ Lễ, chùa Cả,v.v... Nhờ vậy hạt giống bồ-đề chớm nở, chí nguyện xuất trần thôi thúc. Sau nhiều lần xin phép xuất gia nhưng chưa được song thân chấp thuận, đến năm 1942 khi 11 tuổi, Hòa thượng viết thư để lại nhà, ra đi tìm đến chùa Tây Phương, huyện Thạch Thất, tỉnh Hà Tây (nay là Thành phố Hà Nội) xin xuất gia và thờ Sư Tổ Thích Thanh Khánh[1] làm Hòa thượng nghiệp sư. 


Sau đó, Hòa thượng theo Sư Tổ Thanh Khánh về chùa Linh Sơn ở Sơn Tây cũ và tại đây, vào năm 1948 Hòa thượng được Sư Tổ truyền trao giới Sa-di, được ban pháp danh Trí Kính. 


Năm 1949, Hòa Thượng được nghiệp sư cho đi tham học tại chùa Quán Sứ, Hà Nội. Đồng học với Ngài còn có các vị như Trưởng lão Hòa thượng Thích Thanh Huấn, sau này là Trưởng ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam thành phố Hải Phòng; Hòa thượng Thanh Đốc; Hòa thượng Thích Nhật Tân, chùa Quả Linh (chùa Gạo, Vụ Bản, tỉnh Nam Định)... Trong thời gian này, Hòa thượng trọ học tại các chùa Thiên Quang (tức chùa Hòa Mã), Trấn Quốc, Di Đà,...ở Hà Nội.


Năm 1951, tại chùa Liên Hoa (Khâm Thiên, Thành phố Hà Nội), Hòa thượng được Sư Tổ cho thọ giới Tỳ-khưu và được ban pháp hiệu Trí Tịnh. Hội đồng Giới sư gồm: Sư Tổ Thích Mật Ứng, Thiền gia Pháp chủ, Trụ trì chùa Quảng Bá; Sư Tổ Thích Tâm Huy, Trụ trì chùa Hòe Nhai; Sư Tổ Thích Vĩnh Tường, Trụ trì chùa Thần Quang (Ngũ Xá); Sư Tổ Thích Mật Đắc, đương gia chùa Quán Sứ;... Cùng thọ Tỳ-khưu với Hòa thượng trong đàn giới này có Trưởng lão Hòa thượng Thích Đức Nghiệp hiện là Phó Pháp chủ Hội đồng Chứng minh Giáo hội Phật giáo Việt Nam, Cố Hòa thượng Thích Quảng Thiệp (1928-1998), v.v... 


Năm 1953, sau khi rời nhà đi xuất gia được 11 năm, Hòa thượng mới trở về nhà thăm song thân để lễ tạ thâm ân sinh thành dưỡng dục.


Từ năm 1950 đến năm 1954, tại chùa Tàu (Phổ Giác tự), Hòa thượng được thị giả Tổ Thích Đức Nhuận (1897-1993) sau  này là Đệ nhất Pháp chủ Giáo hội Phật giáo Việt Nam. Thời gian này, Hòa thượng tham gia các phong trào Phật giáo Cứu Quốc đương thời như  cứu đói người nghèo, đón các đoàn khách quốc tế, tham gia các cuộc họp về đoàn thể tại Hội trường nhà hát Nhân dân (gần chùa Quán Sứ), v.v...


III. HAI LẦN THỌ NẠN


Năm 1954, hòa bình lập lại, sau khi Chính quyền Cách mạng tiếp quản Thủ đô, nhân dân chùa làng Hòa Quốc Công ở tỉnh Hưng Yên lên thỉnh Hòa thượng về trụ trì chùa. Tổ Đức Nhuận cho cụ Giá đi cùng để phụ giúp chức việc đương gia. Tại đây, Hòa thượng thọ nạn, từ năm 1956 đến năm 1958 bị buộc tu độc cư tại một địa điểm kín đáo bên hồ bán nguyệt tỉnh Hưng Yên. Sau hai năm thọ nạn, Hòa thượng được nhân dân Phật tử rước về trụ trì chùa làng. 


Năm 1958, nhân tuần 49 của Tổ Tế Xuyên, tại chốn Tổ Tế Xuyên, Hòa thượng được Tổ Cao Đà truyền trao giới Bồ-tát. Từ đây, Hòa thượng lại phát tâm dũng mãnh hơn trên con đường hoằng dương chánh pháp. 


Từ năm 1959 tuy bị chiến tranh tàn phá khốc liệt nhưng Hòa thượng vẫn thường xuyên đi lại để trông nom chùa Bảo Sái trên núi Yên Tử. Năm 1969 khi hay tin Chủ tịch Hồ Chí Minh từ trần, Hòa thượng đã cùng các anh em bộ đội đang trực đài ra đa gần chùa Bảo Sái tổ chức lễ cầu siêu tiễn đưa anh linh Bác Hồ về với thế giới người hiền.


Năm 1963, khi nhận thấy không thể dấn thân trên con đường ‘kiêm thiện thiên hạ’, Hòa thượng chọn con đường ‘độc thiện kỳ thân’, trở về quê ngoại, dựng am Linh Ẩn trên mảnh đất hương hỏa của tổ tiên ở Thượng Lỗi (nay thuộc phường Lộc Vượng, thành phố Nam Định) hàng ngày tu tập. Thời gian này Tổ Trí Hải và Tổ Tố Liên có đến thăm và khích lệ ngài kiên cố bồ-đề tâm trên con đường phụng sự chúng sinh. 


Năm 1975 ngài lại thọ nạn lần thứ hai. Hòa thượng tiếp tục con đường tu hành của mình theo Bồ-tát đạo trong mọi hoàn cảnh. Ban đêm tụng kinh niệm Phật, ban ngày phát thuốc chữa bệnh cho mọi người trải qua các trại: Mễ Sở (tỉnh Hà Nam năm 1975-1976), Cẩm Thủy (tỉnh Thanh Hóa năm 1976-1977) và Thanh Phong (huyện Nghi Sơn, tỉnh Thanh Hóa năm 1978-1984). Dù ở đâu, Hòa thượng vẫn giữ vững chí nguyện xuất trần thượng sĩ, không hề thối thất tâm nguyện độ sanh của Bồ-tát hạnh. Trong hoàn cảnh đó, Hòa thượng đã hướng đạo, dẫn dắt không biết bao nhiêu con người lầm đường lạc lối quay về nẻo chân, thiện, mỹ. Âu cũng là ‘chư Phật bổ xứ’.


IV. HÓA ĐẠO PHƯƠNG NAM


Năm 1984, ngài chống tích trượng về miền đất mới phương Nam. Thời gian đầu Hòa thượng lưu trú tại chùa Nam Thiên Nhất Trụ (Thủ Đức) và chùa An Lạc (Quận I, TP. Hồ Chí Minh) để hành đạo.


Năm 1988, với ba y một bình bát, Hòa thượng lại tiếp tục cuộc đăng trình. Dường như đã đến lúc đất chọn người, Hòa thượng tìm được thế đất ‘địa khả cư’ tại núi Tao Phùng, thành phố Vũng Tàu nên dựng tạm thảo am nơi đây, bằng lòng với cuộc sống ‘cô thân chích ảnh’ giữa núi rừng thanh sơn mạn thảo. Từ thảo am năm nào, nay ngôi phạm vũ Linh Phong Thiền uyển đã được hình thành trang nghiêm, tố hảo. 


Nhân duyên hội ngộ, năm 2007 Tập đoàn Sungroup thành tâm cung thỉnh Hòa thượng chứng minh, cố vấn các công trình tâm linh của Tập đoàn. Hòa thượng đã tư vấn Tập đoàn xây dựng các danh lam tại những thắng cảnh của Tập đoàn như Linh Phong Thiền tự tại khu du lịch Bà Nà Hills, thành phố Đà Nẵng; Bảo An Thiền tự (chùa Trình), Bích Vân Thiền tự (chùa Hạ) và Kim Sơn Bảo Thắng tự (chùa Thượng) tại thị trấn Sapa, tỉnh Lào Cai; quần thể tâm linh Bảo Hải Linh Thông tự nằm trong tổ hợp Sun World Halong Complex thuộc phường Bãi Cháy, Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh,v.v...


Ngoài việc ứng phó đạo tràng, xây chùa tu phúc,  Hòa thượng còn khai tràng thuyết pháp tại các trường Hạ cũng như chứng đàn truyền giới, tiếp dẫn hậu lai, báo Phật ân đức.


Với hạnh nguyện cao cả vì Đạo pháp, năm 2012, tại Đại hội Phật giáo toàn quốc lần thứ VII, Hòa Thượng được suy cử làm thành viên Hội đồng chứng minh Giáo hội Phật giáo Việt Nam. 


Năm 2017, tại Đại hội Phật giáo toàn quốc lần thứ VIII, Hòa Thượng được suy tôn lên ngôi vị Phó Pháp chủ Hội đồng chứng minh Giáo hội Phật giáo Việt Nam. 


V. CÔNG VIÊN QUẢ MÃN


Với tình pháp lữ Linh sơn, Hòa thượng đã ấn tống, tái bản nhiều trước tác của Tổ Tố Liên, Tổ Trí Hải. Hòa thượng đã biên soạn khoa cúng đức Đệ tam Pháp chủ, Đại lão Hòa thượng Thích Phổ Tuệ. Ngoài ra, Ngài còn để lại rất nhiều thi kệ cũng như tán vịnh bằng Hán văn cũng như Việt văn. Hiểu rõ sắc thân là giả tạm, Hòa thượng đã chuẩn bị tư lương ‘quy khứ lai hề’ bằng bài kệ pháp ngữ thị tịch:


“Dưới nước nhìn xem bỗng có trăng

Dưới trăng có nước chuyện lăng xăng

Trăng nước từ xưa thường vẫn thế

Có nước rồi ra phải có trăng”.


Hòa thượng xả bỏ báo thân lúc 04h30 ngày 08 tháng 10 năm 2025 (nhằm ngày 17 tháng 08 năm Ất Tỵ) tại phương trượng Tổ đình Vĩnh Nghiêm, thế thọ: 94 năm, Hạ lạp: 74 tuổi.


Nam mô Việt Nam Phật giáo Giáo hội Phó Pháp chủ, Trung Hậu sơn môn môn trưởng, Vĩnh Nghiêm Tổ đình Chứng minh Đạo sư, Linh Phong Thiền uyển khai sơn, Linh Phong Thiền tự, Bảo An Thiền tự, Bích Vân Thiền tự, Kim Sơn Bảo Thắng tự, Bảo Hải Linh Thông tự chư tự Viện chủ, ma ha Sa-môn Tỳ-khưu Bồ-tát giới pháp húy Thích Trí Tịnh, pháp danh Trí Kính, pháp hiệu Trí Tuệ, Lâm công Trưởng lão Hòa thượng đài tiền chứng giám.


Trung Hậu môn nhân

Vĩnh Nghiêm hậu học

Thích tử Giác Dũng

khể thủ bái thủ


[1] Tổ Thanh Khánh là đệ tử Tổ Thanh Thịnh (ở chùa Thường Lệ). Tổ Thanh Thịnh là anh Tổ Thanh Ất (chùa Trung Hậu). Tổ Thanh Ất là thầy của cụ Bạch Trữ. Cụ Bạch Trữ nuôi Hòa thượng Thanh Kiểm.

Share:

Câu chuyện thứ 3: ĐỪNG TIN NGƯỜI ĐẸP TRÊN MẠNG XÃ HỘI - HAY CHUYỆN VỀ ĐỆ TỬ CỦA VÕ SƯ HÀ TRỌNG NGỰ BỊ GÁI ĐÈ BẸP LÉP.

 Câu chuyện thứ 3: ĐỪNG TIN NGƯỜI ĐẸP TRÊN MẠNG XÃ HỘI - HAY CHUYỆN VỀ ĐỆ TỬ CỦA VÕ SƯ HÀ TRỌNG NGỰ BỊ GÁI ĐÈ BẸP LÉP.

Đây là 1 câu chuyện có thật hoàn toàn. Nhiều người bạn thân của tôi ở Sài Gòn từng biết về việc này xảy ra với tôi cách đây hơn 10 năm trước. Để giữ uy tín cho các nhân nhân vật trong chuyện này tôi dùng ảnh mạng để minh họa...

Tôi kể lại câu chuyện với các bạn vào  một đêm  tháng 8 năm 2022, tiết trời miền nam Việt Nam mưa nhẹ, miền bắc Việt Nam thì có bão dữ tất công. Hy vọng thông qua câu chuyện, người đọc sẽ có tiếng cười rộn rã quên đi những nỗi u buồn mà thời tiết mang đến...

Cách đây khoảng 18 năm, ngày ấy còn trẻ, tính tôi thoáng và sống phóng khoáng. Ngoài thời gian làm việc tôi thường onl mạng tham gia các Hội nhóm nghiên cứu Tâm linh. 

Một dạo tôi phát hiện ra 1 tài khoản FB của 1 cô gái người Việt Nam gốc Hoa, tự nhận là Đạo trưởng 1 Tông phái mới thành lập tại Sài Gòn -Việt Nam.

Tông phái này thờ Tổ sư Vương Trùng Dương là 1 nhân vật trong tiểu thuyết Võ hiệp của Kim Dung. Những tài liệu về Sử học Tâm Linh Trung Hoa  khẳng định Vương Trùng Dương là nhân vật không có thật. Nhưng có thờ có thiên, có tâm có linh. Tôi cũng không để ý việc thờ cúng ai của họ mà tôi để ý cô Đạo trưởng xinh đẹp.



Facebook của cô gái đăng nhiều hình ảnh đẹp lộng lẫy. Là phụ nữ gốc Hoa nên cô ấy có vẽ đẹp huyền bí cuốn hút.

Tôi nhắn tin dồn dập làm quen. Cô ấy không trả lời.Tôi càng tấn công quyết liệt. Có lợi thế cũng gốc Hoa biết tiếng Trung Quốc và là nhà nghiên cứu, hoạt động tâm linh nên tôi hiểu tâm lý của người làm công việc tâm linh.

Một thời gian sau, có lẽ mưa dầm thấm đất cô gái đồng ý hẹn gặp tôi ở 1 khách sạn 4 sao tại Q.1 -Sài Gòn để tâm sự. Vậy là thành công rồi! Tui phục tui quá!...


Vốn tính cẩn thận! Nghĩ rằng có thể có trường hợp cô Đạo trưởng này cho người đánh úp tôi trong Khách sạn vì tôi theo phá nàng gần 2 tháng nay. Nên tôi rủ thêm 1 thằng bạn cũng có tính thích gái Trung Quốc...Hắn là đệ tử ruột của Võ sư Hà Trọng Ngự, đã có huyền đai tam đẳng Karate do.

Chúng tôi đến khách sạn điểm hẹn vào 1 buổi trưa mùa Thu. Quận 1 - Sài Gòn tiết trời nắng nóng.

Tôi gọi, cô ấy cho biết số phòng, đến trước cửa phòng tôi gõ cửa, có tiếng oanh vàng thỏ thẻ từ bên trong: - Mời anh vào. Nhưng Tôi thấy rờn rợn nên đẩy thằng bạn vô phòng trước và khép cửa lại.

5 phút trôi qua  trong phòng có tiếng: Bốp, Chát rồi Rầm. Chết! thằng bạn đang đánh nhau với ai đó, phải vào cứu nó.

Tôi mở cửa xông vô. Trong phòng chỉ có 2 người trầ.n như nhộn.g, chẳng có ai khác. Thằng bạn tui bé tí như con thằn lằn nằm thè lẻ lưỡi trên giường thở dốc bị  1 cô gái nặng hơn 1 tạ đè lên người.

Tôi hoảng quá! Xông vào xô cô gái lôi thằng bạn dậy. Lúc đó tới phiên tôi sững người.

Ủa! Đây là cô gái Đạo trưởng Tổng phái mà tôi theo tán mấy tháng nay qua FB. Nhưng sao bên ngoài khác hẳn hình ảnh đăng trên FB cô ta. Người to béo, chỉ có nét mặt  giống....

Tôi rụng rời tay chân, không kịp suy nghĩ vội tông cửa phòng bỏ chạy ra ngoài. Thằng bạn cũng chỉ kịp mặc mỗi cái quần và chạy theo.

Trên đường chạy, chân tôi va nhằm cầu thang sắt bị lủng 1 lỗ to ở bắp chân. Phải gần 1 tháng sau mới lành. Mỗi khi nhìn vết thương ở chân tôi bất giác thấy ớn lạnh và niệm: A Di Đà Phật.



Share:
Main Ad ➤ Click "VÀO ĐÂY" Doanh nhân và Thương hiệu ASEAN luôn cập nhật

Quốc Gia Truy Cập

Flag Counter

Bài đăng nổi bật

Cách đưa Webite lên Index

  Để đưa một website lên Google Index (xuất hiện trên kết quả tìm kiếm), bạn cần thực hiện theo quy trình chuẩn gồm 4 bước chính sau đây. 1....

Bài mới đăng

Flag Counter

Lưu trữ Bài viết

Tổng số lượt xem trang

Ủng Hộ Chúng Tôi

Nhãn

Liên hệ Nhà thơ Hoàng Huy

Tên

Email *

Thông báo *

Cho Đặt Banner Quảng cáo

Like Fanpage Phong Thủy để cập nhật các thủ thuật mới nhất mỗi ngày OK Để sau