Những kẻ dị dạng của xã hội
Dạo trước viết vài status về chuyện mê tín dị đoan, cúng bái vô tội vạ mà không hiểu bản chất, tự nhiên nhận được lượng tương tác lớn. Khoảng 1-2 nghìn comment chửi bới rất nặng lời, nhưng đồng thời cũng có vài nghìn người đồng quan điểm. Thế cũng là đủ hiểu vấn đề nằm ở đâu.
Ngó lại đám comment chửi rủa thì thấy rõ vài nhóm: một số ít người trẻ, một số ít học, một số có học nhưng bị mê tín làm cho lú lẫn. Nhưng chiếm phần lớn vẫn là những người sống bằng nghề đồng bóng, hầu cốt, hoặc kiếm tiền từ các hoạt động tâm linh biến tướng. Điểm chung là rất thích dọa “Thánh phạt”, “nghiệp quật”, đọc vừa buồn cười vừa đáng ngán. Nói thẳng mấy năm nay rồi mà vẫn sống khỏe, có thấy “quả báo” gì đâu.
Ngược lại, những người thực hành tín ngưỡng một cách tử tế, không trục lợi, thì nói năng nhẹ nhàng, có chừng mực, không hề công kích ai. Nhìn vào là thấy khác ngay.
Quan điểm của tôi rất rõ ràng: ai lợi dụng niềm tin tâm linh để moi tiền của người khác thì đó không còn là tín ngưỡng, mà là một dạng trục lợi.
Tôi vẫn tin có yếu tố tâm linh, nhưng đó phải là thứ hướng con người đến sự trong sạch, không mua bán, không trao đổi. Phật ở trong tâm, thiện ác cũng từ tâm mà ra. Còn kiểu “nhập đồng”, “ốp vong”, dọa dẫm để lấy tiền thì chỉ là chiêu trò đánh vào nỗi sợ.
Tôi tin Nhân - Quả, nhưng hiểu theo cách rất thực tế: làm sai thì phải trả giá. Lừa đảo thì chịu trách nhiệm trước pháp luật. Không có chuyện cúng vài mâm lễ là xóa sạch được.
Không ai phủ nhận việc sống lành mạnh, giữ tinh thần tốt, hướng thiện là điều nên làm. Nhưng biến những thứ đó thành “dịch vụ giải hạn”, “trừ nghiệp” để thu tiền thì là đi quá xa. Hệ quả là nhiều người đưa ra những quyết định sai lầm, mất tiền, mất cơ hội, thậm chí kéo theo cả gia đình.
Thực tế đã thấy không ít trường hợp vay nợ hàng tỷ chỉ để đi cúng bái. Đó không còn là niềm tin nữa, mà là bị dẫn dắt.
Trong số những người làm “thầy”, vẫn có người đàng hoàng - họ chỉ giúp người khác ổn định tinh thần, sống tích cực hơn, không dọa nạt, không ép buộc. Những người đó đáng tôn trọng.
Nhưng cũng có một bộ phận biến nó thành nghề kiếm sống dựa trên sự cả tin. Không tạo ra giá trị gì, chỉ khai thác nỗi sợ của người khác. Hậu quả không dừng lại ở một người, mà lan sang cả con cái, cả gia đình.
Điều đáng lo là khi những thứ này lan rộng. Khi người ta bỏ thời gian, tiền bạc vào cúng bái, xin xỏ, mà quên mất học hành, lao động, sản xuất… thì đó là dấu hiệu không ổn.
Niềm tin không sai. Nhưng niềm tin thiếu hiểu biết thì rất dễ trở thành miếng mồi cho kẻ khác lợi dụng.
(Cảnh người dân tập trung cúng bái một con rắn nước ở Tân Dĩnh, Lạng Giang, Bắc Giang).
Bổ sung: Đề nghị mọi người share, hoặc copy, để càng nhiều người đọc được càng tốt.
Phạm Ngọc Dương
CHÂN NHÂN BẤT LỘ TƯỚNG, LỘ TƯỚNG BẤT CHÂN NHÂN
💡 Tư Mã Ý từng nói: "Ta vung kiếm chỉ một lần, nhưng ta đã mài kiếm suốt mười mấy năm".
Trong lịch sử hiện đại, không ai minh chứng cho triết lý này tàn khốc và xuất sắc hơn Tập Cận Bình. Trước khi trở thành "Hoàng đế" quyền lực nhất Trung Quốc, ông đã trải qua nửa đời người trong bóng tối, sự nhục nhã và những cuộc thanh trừng.
1️⃣ Từ Thái tử ngã xuống làm Tội nhân
Ít ai biết, ông Tập có một xuất thân thiên đường rồi rơi thẳng xuống địa ngục. Cha ông là Tập Trọng Huân - công thần khai quốc. Nhưng năm ông 9 tuổi, cha bị thanh trừng, gia đình ly tán.
Năm 14 tuổi: Ông bị Hồng vệ binh bắt giữ, bị ép phải đấu tố chính cha mình. Khi bị hỏi tội nặng thế nào, cậu bé Tập Cận Bình đã hỏi ngược lại: Đã đủ để xử tao chưa?". Câu trả lời nhận được là: "Bọn tao có thể xử mày cả trăm lần".
7 năm trong hang đá: Ông bị đẩy về làng Lương Gia Hà, Thiểm Tây. Sống trong hang đất (diêu động), ngủ trên giường gạch, rận rệp cắn nát da, hàng tháng trời không biết mùi thịt.
Bước ngoặt: Ông từng trốn về Bắc Kinh vì quá khổ, nhưng chính mẹ ruột đã... báo cảnh sát bắt ông đưa vào trại giáo dưỡng. Khoảnh khắc bị chính người thân đẩy ra đường cùng đó đã tôi luyện nên một trái tim sắt đá.
2️⃣ Mài kiếm trong bóng tối: Sự kiên trì đến đáng sợ
Trong 7 năm ở Lương Gia Hà, thay vì oán hận, ông chọn cách mài kiếm. Ông học cày ruộng, gánh phân, sống như một nông dân thực thụ. Đêm xuống, dưới ánh đèn dầu lạc mờ ảo, ông nuốt trọn những cuốn sách sử và binh pháp.
Sự kiên trì của ông thể hiện ở một con số: 10 lần.
Do lý lịch "có vấn đề", ông đã nộp đơn xin vào Đảng Cộng sản tới 10 lần mới được chấp thuận. Ông chấp nhận cúi đầu, chấp nhận chờ đợi, vì ông biết đó là con đường duy nhất để quay lại vũ đài quyền lực.
3️⃣ Nhát kiếm định giang sơn
Đây là màn vung kiếm kinh điển nhất. Đối thủ lớn nhất của ông Tập là Bạc Hy Lai - một Thái tử Đảng khác với phong cách hoàn toàn trái ngược: Ồn ào, phô trương, với phong trào "Hát nhạc đỏ" tại Trùng Khánh.
Bạc Hy Lai: Vung kiếm loạn xạ để thu hút sự chú ý, lộ rõ dã tâm.
Tập Cận Bình: Âm thầm củng cố sự ủng hộ từ các nguyên lão và quân đội, im lặng quan sát.
Khi thời cơ đến - vụ bê bối Vương Lập Quân nổ ra, ông Tập đã vung một nhát kiếm chí mạng. Bạc Hy Lai bị bắt, kết án tù chung thân. Đối thủ nguy hiểm nhất bị loại bỏ ngay trước thềm chuyển giao quyền lực năm 2012.
4️⃣ Quyền lực tuyệt đối
Sau 30 năm đi lên từ huyện nghèo, khi đã nắm quyền trong tay, ông Tập mới thực sự cho thế giới thấy thanh kiếm của mình sắc bén thế nào. Chiến dịch "Đả hổ diệt ruồi" đã thanh trừng hàng loạt quan chức cao cấp, củng cố vị thế "hoàng đế" không thể lay chuyển.
🔑 Bài học cốt lõi:
Sự khác biệt giữa kẻ thất bại (Bạc Hy Lai) và người chiến thắng (Tập Cận Bình) nằm ở chữ NHẪN.
Người thường muốn thành công ngay, muốn vung kiếm khi kiếm chưa sắc.
Bậc đại trí sẵn sàng mài kiếm trong hang tối, chịu đựng sự cô độc và nhục nhã suốt hàng chục năm. Họ không vung kiếm bừa bãi. Họ chỉ vung MỘT LẦN, nhưng một lần đó là đủ để định đoạt cả giang sơn.
👉 Trong cuộc đời mình, bạn có đủ kiên nhẫn để mài kiếm 10 năm cho một lần tỏa sáng không?
(Lưu ý: Bài viết tập trung phân tích sự kiện lịch sử và phong cách lãnh đạo, không mang mục đích chính trị)
MÀY ĐÓI MẶC XÁC MÀY, VỢ MÀY ĐÓI TAO ĐÁNH MÀY.
Câu chuyện tình :
Bình sinh, cho đến bây giờ đã sang bên kia dốc cuộc đời, tôi vẫn thường tự cho mình là kẻ không đến nỗi phải xấu hổ với danh phận của một thằng đàn ông.
Ấy thế mà bỗng có một ngày đẹp trời, trên một phiên chợ vùng cao, tôi bị choáng váng vì tự thấy xấu hổ với mình khi ngồi nghe trộm câu chuyện của hai người đàn ông xa lạ.
Bên một chiếc bàn gỗ mốc thếch, tôi ngồi uống rượu với một người bạn. Anh này thạo nhiều thứ tiếng dân tộc vì đã một thời chuyên đi thu mua nấm rừng, thảo quả trong các bản làng xuất sang Trung Quốc. Bàn bên cạnh có hai người đàn ông mặc quần áo chàm vừa nốc từng bát rượu đầy vừa chằm chằm nhìn vào mặt nhau. Ngồi né ra xa một chút là một người phụ nữ váy áo thêu xanh đỏ, khắp người đeo không biết bao nhiêu vòng bạc lủng lẳng.
Suốt đến gần nửa tiếng đồng hồ chỉ thấy có một anh chàng nói, khi thì giận dữ khi thì nghẹn ngào, có lúc lại đắm chìm trong ưu tư như bị men rượu nhấn chìm. Can rượu to trên bàn đã vơi quá nửa, bỗng hai người đàn ông ôm chầm lấy nhau, nức lên rưng rức. Cái bàn ọp ẹp chao nghiêng làm hai bát rượu đổ tóe ra sàn.
Lẳng lặng nhìn hai gã đàn ông quá say, người đàn bà cúi xuống nhặt những chiếc bát đặt lên bàn rồi lẳng lặng mở nút cái can nhựa cao đến hai gang tay, nghiêng can rót rượu đầy tràn hai miệng bát. Xong xuôi lại trở về chỗ, lẳng lặng nhìn bâng quơ ra rặng núi giăng ngang trước mặt.
Thấy cảnh lạ lùng, tôi thì thầm hỏi anh bạn xem chuyện gì đang xảy ra. Thì ra hai gã đàn ông này chính là “tình địch” của nhau, theo cái cách định nghĩa ngu ngốc của người dưới xuôi chúng ta. Một anh là chồng, còn một anh là người yêu cũ của người đàn bà đang ngồi đây. Nhìn kỹ ra thì cô vẫn còn khá trẻ nhưng vẻ tiều tụy và cam chịu làm cho ta nghĩ rằng đấy đã là một thiếu phụ nhan sắc đang tàn.
Chiều tối ngày hôm qua họ đã xuống đến chợ. Như nhiều đôi khác, hai vợ chồng này buộc ngựa vào một góc bên quán, ăn một bữa no nê rồi chia tay nhau. Sáng hôm nay họ lại tìm về quán cũ theo lệ thường để rồi sẽ lại ăn một bữa trước khi túc tắc dắt ngựa đi về. Thế nhưng lần này, cô vợ không về quán một mình mà dẫn theo anh người yêu cũ. Thế là ba người ngồi cùng nhau. Hai người đàn ông và một người đàn bà.
Anh bạn tôi ngồi xây mặt ra cửa nhưng căng tai về phía bàn bên để nghe và cố hạ giọng dịch cho tôi nghe từng câu nhát gừng đứt quãng của người đàn ông đang vừa nói vừa uống một cách đầy bức xúc. Anh bạn tôi còn phải tóm tắt cả câu chuyện đã xảy ra trước khi tôi hỏi, thế nhưng vẫn theo kịp được khúc sau vì anh kia cứ nói một câu lại uống một hớp, rồi lại gật gật cái đầu như đang cố vắt ra các ý nghĩ lộn xộn nằm đâu đó bên trong óc mình.
Tôi vừa nín thở để nghe và cố sắp xếp các lời dịch của anh bạn. Cuối cùng thì tôi hiểu được đại khái câu chuyện giữa hai người đàn ông, một người chỉ nói, vừa nói vừa nghẹn ngào, một người cúi gằm mặt xuống vừa nghe vừa cắn chặt hàm răng. Bỏ qua những câu vòng vo mà tôi không nhớ mà cũng không hiểu hết ý thì tóm tắt lại là như sau:
- Thằng Xín Thau kia, mày uống hết cái bát ấy đi rồi nghe tao nói. Suốt đêm qua tao đau tức cái tim, đau quặn cái ruột. Tao đi theo vợ mày về đây tìm mày.
-…
- Cái ngày bố mày theo ông thầy cúng đưa mày đến đón vợ mày về, tao buồn muốn chết. Tao đã bắn hết cả một túi thuốc, nhồi hết đạn chì thì nhồi sỏi sạn vào mà bắn. Đáy nòng vỡ ra, sẹo trên má tao vẫn còn đây này.
-…
- Sau khi cưới, vợ mày nó bảo rằng tao đừng buồn, mày thương vợ lắm. Tao tin nó quá, thế là tao vui.
- ….
- Phiên chợ trước tao được tin nhắn là phiên này vợ chồng nhà mày sẽ đi. Tao đắp vội mấy khúc bờ ruộng cho xong, tao bỏ cái đám cưới trong bản để ra đây gặp vợ mày.
- …
- Mày phải biết, khi đi ra chợ tao vui quá, bỏ không bắn hai con chim to trên cành, bỏ không bắn một con nhím to trong bụi. Tao chỉ nghĩ đến cái lúc được gặp vợ mày. Thật đấy. Tao vẫn còn thương con vợ mày lắm mà.
- …
- Đến lúc tao tìm được con vợ mày, tao vui đến chảy cả nước mắt. Tao lại hát lại cái bài mà ngày xưa lần đầu tao hát vào bên tai con vợ mày, cái đêm đầu tiên tao gặp được nó.
- …
- Thế mà, dắt nhau đi rồi, đèn tao chiếu vào tận mặt mà tao không còn nhận ra nó là cô con gái đẹp nhất bản. Giàng ơi. Ngày xưa cái mặt ấy tròn như trăng rằm, hai cái vú nó tròn to như hai quả dưa chín, cái tay nó đẹp như mình con trăn trên cây, tiếng nó cười hay như chim hót làm nắng cũng cười theo, cái váy nó thơm như hoa rừng làm bướm cũng bay theo.
- …
- Giàng ơi. Đêm qua tao chỉ thấy mặt nó cong méo như trăng hạ tuần, ngực nó nhăn như hai quả bí héo. Nó không cười, nó chỉ muốn khóc. Tao đau cái tim tao quá. Giàng ơi.
- …
- Mày nói đi. Là thằng đàn ông, mắt mày có nhìn thấy vợ mày nó khổ hay không? Là thằng đàn ông, mày có thấy vợ mày nó buồn hay không?
- …
- Mày là thằng tốt số nhất đời. Mày sinh vào lúc nào mà mày lấy được vợ mày? Mày thật là có cái tội to. Hôm nay tao định đánh mày, tao thương con vợ mày quá.
- …
- Lần này tao mang hai bao ngô giống. Tao không bán nữa. Mày mang về đi mà trồng. Phiên chợ sau tao gửi phân bón vào cho.
- …
- Đến kỳ ngô ra bắp tao bảo mày cách đặt bẫy. Tao có bài thuốc, bẫy sập là lợn rừng ngấm thuốc không chạy được đâu. Tao sẽ cho mày. Nếu nhím sập bẫy, mày bắt nguyên cả con mang ra chợ. Có người mua ngay. Ba cái dạ dày nhím sống là đổi được một con lợn giống to.
- …
- Mày không được lười. Mày đói thì tao kệ xác cha con mày , nhưng vợ mày thiếu thóc thiếu ngô là tao đánh mày đấy.
- …
- Thằng Xín Thau kia, mày có phải là thằng đàn ông hay không?
Nhìn hai gã đàn ông gục đầu vào nhau rưng rức khóc trên hai bát rượu đã cạn khô, tôi thấy thật là khó tả. Nhìn sang người đàn bà lẳng lặng ngồi bên, tôi không đọc được những ý nghĩ gì đang ẩn hiện trong đầu cô ta. Phải chăng là vừa hạnh phúc vừa tủi thân, phải chăng là vừa ái ngại vừa thương xót cho cả hai gã đàn ông của cô. Rất lâu về sau, một lần tôi đem câu chuyện này kể cho vợ tôi nghe. Vợ tôi thở dài, cầm cái điều khiển tắt phụt màn hình vô tuyến đang lải nhải vô duyên về hạnh phúc gia đình rồi bâng quơ nói: “Đàn ông như thế mới là đàn ông”.
ST
Không phải ai mặc áo tu cũng thật sự tu
Một số nguyên nhân xã hội và tâm linh dẫn đến việc bạn thấy “nhiều thầy chùa bây giờ nói chuyện, thái độ dễ ghét, không hiền lành từ bi như bậc tu hành xưa”.
Luật gia Hoàng Huy
1. Không phải ai mặc áo tu cũng thật sự tu
Ngày nay, có người đến với chùa vì miếng cơm, danh lợi, hay sự kính trọng của người đời, chứ không vì tâm tu hành.
Họ có thể biết tụng kinh, giảng đạo, nhưng tâm chưa được gọt giũa, nên dễ nổi sân, dễ nói lời cộc cằn, kiêu ngạo.
Phật từng dạy:
“Áo cà sa không làm nên vị Tỳ-kheo. Người thật tu là người dập tắt tham – sân – si.”
2. Xã hội thay đổi – môi trường tu hành cũng bị ảnh hưởng
Ngày xưa, chùa ở nơi thanh tịnh, tu sĩ tránh xa danh lợi.
Bây giờ chùa lại ở ngay giữa phố, tiếp xúc với khách thập phương, tiền bạc, vật chất, truyền thông…
Nếu thiếu định lực, người tu rất dễ bị cuốn vào chuyện đời, mất đi sự nhu hòa vốn có.
3. Tâm người nhìn và cảm nhận cũng bị ảnh hưởng
Đôi khi, người dân đến chùa với nhiều mong cầu (xin lộc, cầu duyên, cầu tài…), mà không hiểu rằng chùa là nơi tu tâm – học đạo.
Nếu thầy không đáp ứng được mong cầu đó, người ta thấy “thầy khó chịu”.
Vì vậy, cảm nhận “dễ ghét” đôi khi cũng phản ánh sự mong đợi của người đời khác với bản chất của đạo.
4. Cũng còn nhiều vị chân tu lặng lẽ
Mặc dù có những “thầy giả” hoặc người tu chưa đủ đạo hạnh, nhưng vẫn còn rất nhiều vị chân thật tu hành, âm thầm sống giản dị, từ bi, không xuất hiện trên mạng hay báo chí.
Những vị ấy không ồn ào, không gây chú ý, nên người đời dễ quên rằng Phật pháp vẫn còn tồn tại trong những tâm lành ấy.
Tôi chia cho các bạn những dấu hiệu của một vị tu sĩ chân chính, dựa trên lời Phật dạy và kinh nghiệm từ các bậc thiện tri thức xưa. Các bạn đọc kỹ nhé, vì hiểu được điều này sẽ giúp bạn phân biệt người thật tu với người giả tu, không bị thất vọng hay mất lòng tin vào đạo.
1. Tâm không tham danh – tham lợi
Phật dạy trong Kinh Pháp Cú:
“Không phải vì áo cà sa mà trở nên bậc thánh.
Ai dứt hết tham – sân – si, người ấy mới thật là Sa-môn.”
Một vị chân tu không chạy theo tiền cúng dường, danh tiếng, quyền lực hay số lượng đệ tử.
Họ sống đơn giản, đủ ăn, đủ mặc, không khoe khoang công đức hay phô trương “phép lạ”.
2. Nói năng ôn hòa – có chánh niệm trong từng lời
Người tu thật sự ít nói, nói chậm, nói rõ, nói từ bi.
Không dùng lời cay nghiệt, khinh người, hay khoe mình hiểu đạo.
Phật dạy:
“Lời nói chân thật, nhu hòa, mang lại an vui — đó là lời nói của bậc trí.”
Nếu bạn thấy thầy nào hay la mắng, dễ nổi nóng, hoặc nói lời châm chọc người khác, thì đó là dấu hiệu tâm chưa điều phục.
3. Tâm bình khi bị chỉ trích hoặc bị xúc phạm
Đây là phép thử cao nhất.
Người tu thật khi bị phê bình, oan ức, hay bị xúc phạm vẫn giữ tâm an, không cãi, không hận, mà chỉ mỉm cười.
Phật từng bị mắng nhiếc, nhưng Ngài nói:
“Ngươi mang quà đến mà ta không nhận, thì quà đó vẫn thuộc về ngươi.”
Còn người giả tu thì chỉ cần đụng nhẹ danh dự là nổi sân ngay.
4. Không chạy theo mê tín hay phép thuật
Một vị chân tu chỉ dạy người tu tâm, hành thiện, hiểu nhân quả, chứ không khuyến khích tin vào “bùa phép, cầu tài, đổi số mệnh”.
Nếu vị đó nói: “Cúng ta một khoản tiền là giải nghiệp” — thì chắc chắn không phải chánh pháp.
5. Sống gần gũi, có lòng từ và biết lắng nghe
Người tu đúng pháp luôn khiêm nhường, dù gặp ai cũng chắp tay, cúi đầu, nói lời nhẹ nhàng.
Không phân biệt giàu nghèo, sang hèn.
Tâm họ giống như mặt đất — ai cũng có thể đứng lên được, không hất ai xuống.
Đây là phương pháp xưa kia các thiền sư dùng để quan sát tâm tánh của người tu — không cần nhìn hình tướng hay danh tiếng, mà chỉ dựa vào năng lượng tự nhiên toát ra trong lúc giao tiếp.
Bạn có thể dùng khi gặp bất kỳ ai: thầy chùa, tu sĩ, hay người dạy đạo.
🪷 Cách nhận ra năng lượng hiền hay dữ của người tu (trong 10 phút đầu gặp mặt)
1️⃣ Quan sát ánh mắt
Người thật tu: Ánh mắt hiền, trong, sâu, không liếc ngang liếc dọc, nhìn mà bạn cảm thấy bình yên, như có gì đó mát dịu.
Người chưa tu thật: Ánh mắt láo liên, soi xét, khinh người, hoặc đờ đẫn. Có thể họ nhìn như hiền nhưng lại làm bạn thấy “nặng nề” trong lòng.
Mắt là cửa của tâm. Tâm an thì ánh mắt sáng mà mềm.
2️⃣ Lắng nghe giọng nói
Người tu thật nói nhỏ, đều, có nhịp thở chánh niệm, nghe ấm và rõ ràng, không cố tỏ ra đạo mạo.
Người tu giả thường nói lớn, cộc, khua chữ “Phật pháp” liên tục, đôi khi pha chút kiêu ngạo.
Lời hiền là năng lượng của từ bi.
Lời gắt là dấu hiệu của ngã mạn.
3️⃣ Cảm giác trong lòng bạn khi ngồi gần họ
Nếu là người có đạo hạnh, bạn cảm thấy dễ chịu, nhẹ, muốn ngồi yên, thậm chí không cần họ nói gì.
Nếu là người thiếu tu, bạn thấy mệt, căng, hoặc khó chịu vô cớ, dù họ đang cười hay nói lời đạo lý.
Năng lượng không biết nói dối — tâm sao thì khí trường vậy.
4️⃣ Quan sát cách họ đối xử với người yếu hơn mình
Người thật tu rất dịu dàng với trẻ nhỏ, người nghèo, người vô danh.
Người giả tu chỉ mềm với người có địa vị, còn với kẻ yếu thì lạnh nhạt hoặc khó chịu.
Phật dạy: “Từ bi không phân biệt đối tượng, như mưa rơi đều khắp.”
5️⃣ Xem họ có biết “im lặng” không
Một người có tâm tu thật sự biết dừng lại đúng lúc — không nói quá nhiều, không tranh hơn thua, và có thể ngồi yên trong tĩnh lặng.
Người chưa thật tu không chịu nổi im lặng, phải nói, phải khoe, phải giảng, phải chứng minh mình “hiểu đạo”.
Hình ảnh thời Bao cấp
Đại hội chiến sĩ thi đua 1985, mỗi nữ lao động tiên tiến được thưởng một chiếc lốp xe đạp.
--------------------------
Thời bao cấp, hàng hóa khó mua, cơ quan xí nghiệp thường thưởng cho cán bộ công nhân viên bằng hàng hóa.
Thói đời: Ghét người giàu, khinh người nghèo, sợ người giỏi
Luật gia Hoàng Quốc Huy
Người ta vẫn thường nói:
“Giàu thì nó ghét, đói rét nó khinh, thông minh nó tìm cách tiêu diệt.”
Nghe qua tưởng lời cay đắng, nhưng thật ra đó là một tấm gương soi tâm người, phản chiếu cái khổ muôn đời của xã hội khi đạo đức yếu hơn lòng ganh.
1. Ghét người giàu – vì lòng đố kỵ lớn hơn ý chí vươn lên
Khi thấy ai có của, có danh, ít ai hỏi họ đã khổ cực ra sao, chỉ nhìn vào kết quả mà sinh ganh.
Cái nghèo không đáng sợ, cái tâm hẹp mới đáng sợ.
Người biết tu sẽ nhìn người giàu mà học cách nỗ lực;
kẻ không tu lại nhìn người giàu để mà đố kỵ.
Bởi vậy, ghét người giàu chính là ghét cái mình không có dũng khí đạt được.
2. Khinh người nghèo – vì con tim thiếu tình thương
Nhiều người chỉ tôn trọng kẻ có tiền,
coi thường người tay trắng mà không hiểu rằng:
người nghèo cũng có phẩm giá, có lòng tự trọng, có khát vọng sống.
Kẻ thật sự có đạo đức không bao giờ khinh ai
vì họ biết hôm nay giàu, mai có thể trắng tay;
hôm nay khỏe, mai có thể bệnh;
đời không ai giữ được mọi thứ mãi.
Khinh người nghèo chính là gieo nhân thất đức,
đến lúc hoạn nạn, chẳng ai thương.
3. Sợ người giỏi – vì sợ bị soi rọi cái dốt của mình
Người thông minh, người ngay thẳng giống như tấm gương,
đặt đâu thì soi rõ giả thật.
Kẻ gian dối, lười biếng, tất nhiên sợ gương đó.
Bởi vậy xã hội nhiều nơi tìm cách loại bỏ người tài —
không vì họ sai, mà vì họ “làm lộ ra cái sai của người khác”.
Thế nên, người giỏi phải biết ẩn tâm, hành thiện, lấy đức mà hóa ganh.
Chỉ có đạo đức mới làm tan sợ hãi,
chứ trí tuệ đơn thuần đôi khi lại làm người đời ganh hơn.
4. Cội gốc: Thiếu đạo, thừa dục
Khi xã hội đề cao vật chất hơn nhân nghĩa,
thì lòng người tự nhiên hóa lạnh.
Không còn kính hiền, thương nghèo, trọng người học,
chỉ còn hơn thua, so đo, đố kỵ.
Cái nghèo của vật chất có thể cứu bằng tiền,
nhưng cái nghèo của đạo đức chỉ cứu được bằng giác ngộ.
Chừng nào con người biết sống vị tha,
biết xem thành công của người khác là niềm vui chung,
thì chừng đó xã hội mới hết cảnh “ghét – khinh – sợ”.
5. Người tỉnh táo nên làm gì
Đừng ghét ai, cũng đừng để ai làm bạn ghét.
Giữ lòng an, sống tử tế, làm việc đúng đạo.
Ai giàu thì chúc phúc, ai nghèo thì thương,
ai giỏi thì học — đó là cách nâng mình lên khỏi thói đời.
Thế gian không cần ai phán xét thêm nữa,
chỉ cần mỗi người tự giữ cho mình một chút sáng.
Ánh sáng ấy nhỏ thôi,
nhưng sẽ soi tan được rất nhiều bóng tối quanh ta.
“Thế gian chẳng xấu, chỉ vì lòng người còn nhiều bụi.”
Lau bụi nơi lòng mình,
thế gian sẽ bớt đen đi một phần.
Vụ xây nhà chiếm đất ở Hải Phòng – Góc nhìn luật gia và lời cảnh báo mạnh mẽ
Luật gia. Hoàng Quốc Huy
Trưởng ban Tư vấn Pháp lý
CLB Sáng Tác Văn Học Nghệ Thuật Bộ Đội Trường Sơn
1. Hành vi thách thức pháp luật
Dưới góc độ pháp lý, việc ngang nhiên dựng nhà trên đất đã có chủ hợp pháp là một dạng chiếm đoạt tài sản đặc biệt nguy hiểm. Không chỉ cướp đi quyền lợi chính đáng của người khác, hành vi này còn thể hiện sự coi thường luật pháp, thách thức trật tự quản lý đất đai.
Là luật gia, tôi nhìn nhận: “Khi một người bất chấp pháp luật để chiếm đất, họ không chỉ xâm phạm quyền lợi của cá nhân mà còn phá vỡ niềm tin xã hội vào sự bảo vệ công lý.”
2. Căn cứ pháp lý xử lý
Luật Đất đai 2013: Điều 12 nghiêm cấm chiếm đất, lấn đất. Điều 166 bảo vệ quyền của người sử dụng đất hợp pháp.
Bộ luật Dân sự 2015: Điều 163 cho phép chủ sở hữu đòi lại tài sản từ người chiếm hữu không có căn cứ pháp luật.
Bộ luật Hình sự 2015: Điều 228 quy định người chiếm đất trái phép có thể bị phạt tù đến 5 năm nếu gây hậu quả nghiêm trọng.
Dưới góc nhìn của Luật gia, đây không chỉ là tranh chấp dân sự, mà đã có dấu hiệu hình sự khi hành vi được thực hiện công khai, cố ý và gây thiệt hại rõ ràng cho chủ đất.
3. Trách nhiệm của chính quyền
Một câu hỏi đặt ra: tại sao cả một căn nhà kiên cố được xây dựng mà chính quyền cơ sở lại không kịp thời ngăn chặn? Điều này cho thấy lỗ hổng trong công tác quản lý đất đai, thậm chí có thể có dấu hiệu bao che.
Căn cứ theo các quy định của Pháp luật: “Trách nhiệm ở đây không chỉ thuộc về người chiếm đất, mà còn thuộc về những cán bộ buông lỏng quản lý. Hành vi sai trái nếu không được ngăn chặn sớm sẽ dẫn tới sự hợp thức hóa bất công.”
4. Bài học cảnh báo
Đối với người dân: Phải chủ động bảo vệ quyền lợi, kịp thời khiếu nại, khởi kiện, tố giác để tránh việc bị xâm phạm quyền sở hữu.
Đối với chính quyền: Cần kiên quyết cưỡng chế tháo dỡ, trả lại đất cho chủ hợp pháp, đồng thời xử lý trách nhiệm cán bộ liên quan.
Đối với xã hội: Đây là lời cảnh báo rằng mọi sự nhân nhượng hay thỏa hiệp với cái sai đều mở đường cho những vi phạm nghiêm trọng hơn.
5. Kết luận
Hành vi chiếm đất xây nhà ở Hải Phòng là một tấm gương phản chiếu sự coi thường luật pháp. Dưới góc nhìn luật gia, nếu không xử lý nghiêm, hậu quả sẽ vượt xa phạm vi một vụ việc: niềm tin vào pháp luật bị xói mòn, kỷ cương xã hội bị thách thức.
Thông điệp cần được khẳng định rõ ràng: Không ai có thể chiếm đất, dựng nhà rồi mong “hợp thức hóa” bằng sự đã rồi. Ở một Nhà nước pháp quyền, mọi hành vi trái pháp luật đều phải trả giá.
HÃY CẢNH GIÁC VỚI NHỮNG KẺ LUÔN MIỆNG NÓI NHÂN NGHĨA VÀ TÌNH CẢM
Hãy cảnh giác với những người luôn miệng nói về nhân nghĩa, tình cảm nhưng âm thầm trục lợi
Trong đời sống xã hội, “nhân nghĩa” và “tình cảm” vốn là những giá trị cao quý, được xây dựng và gìn giữ qua nhiều thế hệ. Người Việt Nam từ xưa đến nay luôn đề cao đạo lý sống, coi trọng nghĩa tình, đặt chữ tín, chữ hiếu, chữ nhân lên hàng đầu. Tuy nhiên, cũng chính vì sự trân trọng này mà không ít kẻ đã lợi dụng, mượn danh nghĩa nhân nghĩa – tình cảm để che đậy âm mưu vụ lợi. Đây là hiện tượng cần phải được cảnh giác, nhận diện và lên án một cách nghiêm khắc.
Lời nói hoa mỹ – tấm màn che ý đồ
Điều dễ nhận thấy là những người có thói quen luôn miệng nói về nhân nghĩa, tình cảm thường rất khéo léo trong lời ăn tiếng nói. Họ giỏi tạo dựng hình ảnh tốt đẹp về bản thân: nào là quan tâm, sẻ chia, hết lòng vì người khác. Họ biết cách đánh trúng tâm lý người nghe bằng những câu chuyện cảm động, những triết lý đạo đức tưởng chừng như thấm đẫm tình người.
Thế nhưng, nếu quan sát kỹ, ta sẽ thấy hành động của họ thường không đi đôi với lời nói. Họ có thể dùng lời lẽ nhân nghĩa để lôi kéo người khác vào sự tin tưởng mù quáng, trong khi mục tiêu thực sự lại là tìm cách trục lợi: lợi ích vật chất, sự ủng hộ, hay một vị thế xã hội nào đó. Chính sự chênh lệch giữa “lời” và “việc” ấy là dấu hiệu cảnh báo đầu tiên.
Đánh vào lòng tin – chiêu thức muôn đời
Trong xã hội, tình cảm và nhân nghĩa luôn được coi là điểm tựa của mối quan hệ con người. Ai cũng mong được đối xử chân thành, ai cũng dễ mềm lòng trước những lời tử tế. Lợi dụng điều đó, những kẻ giả nhân giả nghĩa thường xây dựng “vỏ bọc đạo đức” để tạo niềm tin nơi người khác. Một khi niềm tin đã hình thành, họ dễ dàng thao túng, dẫn dắt, thậm chí buộc người khác phải làm theo ý họ mà không cần cưỡng ép.
Đây là thủ đoạn tinh vi, bởi nó không trực diện mà len lỏi qua cảm xúc, tình cảm. Người bị lợi dụng nhiều khi không nhận ra cho đến khi đã rơi vào thế bị động, mất mát cả về vật chất lẫn tinh thần.
Hệ quả nhãn tiền – mất niềm tin xã hội
Hậu quả lớn nhất không chỉ nằm ở thiệt hại cụ thể mà còn ở sự suy giảm niềm tin giữa con người với nhau. Khi bị lừa gạt bởi những kẻ giả nhân giả nghĩa, nhiều người trở nên cảnh giác cực đoan, không còn tin vào lòng tốt thật sự. Xã hội vì thế dễ trở nên lạnh lùng, khép kín, thiếu sự sẻ chia vốn là nền tảng của đời sống cộng đồng.
Đây là nguy cơ nguy hiểm hơn cả: sự tha hóa đạo đức không chỉ hủy hoại cá nhân, mà còn gặm nhấm dần các giá trị xã hội. Một cộng đồng mất niềm tin lẫn nhau sẽ khó bền vững, khó xây dựng sự phát triển lâu dài.
Cần bản lĩnh để phân biệt
Để không trở thành nạn nhân, mỗi người cần rèn luyện sự tỉnh táo và khả năng phân biệt. Đừng vội tin vào những lời lẽ hoa mỹ, hãy nhìn vào hành động cụ thể. Người thật sự nhân nghĩa sẽ không cần phô trương, họ thể hiện bằng việc làm nhỏ bé nhưng bền bỉ, chứ không bằng những lời sáo rỗng.
Hãy đặt câu hỏi khi thấy ai đó quá hay nói về đạo lý, nhưng hành động lại có dấu hiệu mâu thuẫn. Hãy giữ ranh giới rõ ràng trong các mối quan hệ: tôn trọng tình cảm nhưng không để cảm xúc che mờ lý trí.
Xã hội cần lên án và cảnh tỉnh
Bên cạnh sự cảnh giác của mỗi cá nhân, cộng đồng cũng cần lên án mạnh mẽ những hành vi lợi dụng nhân nghĩa để trục lợi. Sự giả dối, lừa lọc không chỉ là vấn đề đạo đức cá nhân mà còn là nguy cơ gây ra những hệ lụy xã hội. Khi những kẻ ấy bị vạch trần, lên án, và bị loại trừ khỏi sự tin tưởng chung, thì xã hội mới có thể bảo vệ những giá trị chân chính.
---
Kết luận
Nhân nghĩa và tình cảm là những giá trị không thể thiếu của đời sống. Nhưng cũng chính vì chúng cao quý mà càng dễ bị lợi dụng. Chúng ta cần tỉnh táo để phân biệt đâu là lòng tốt thật sự, đâu chỉ là lời nói ngọt ngào nhằm trục lợi. Cảnh giác không có nghĩa là mất niềm tin, mà là biết đặt niềm tin đúng chỗ. Chỉ khi đó, xã hội mới giữ được sự trong sáng, con người mới có thể sống chân thành với nhau, và những kẻ giả nhân giả nghĩa mới không còn đất sống.
Lg. Hoàng Huy
Đặc Xá 2/9 – Nhân Văn và Niềm Tin Vào Ngày Mai
Mỗi dịp Quốc khánh 2/9, chính sách đặc xá của Đảng và Nhà nước lại trở thành điểm nhấn giàu tính nhân văn. Đặc xá không chỉ là sự khoan hồng dành cho những người từng vấp ngã, mà còn là minh chứng cho truyền thống “nhân nghĩa” ngàn đời của dân tộc Việt Nam: luôn mở lối cho những ai biết ăn năn, sửa sai và mong muốn làm lại từ đầu.
Đặc xá là cánh cửa trở về – về với gia đình, với xã hội, với chính bản thân mình. Đó cũng là sự động viên để mỗi người trong quá trình cải tạo cố gắng rèn luyện, khắc phục lỗi lầm và nuôi dưỡng khát vọng sống tốt đẹp hơn.
Trong số những người đang chấp hành án, có những người từng giữ trọng trách lớn, từng có nhiều cống hiến, nhưng cũng có lúc vấp ngã. Họ – như bao người khác – cũng khao khát một cơ hội để chứng minh sự hối cải, để được góp phần xây dựng và phụng sự quê hương theo cách trọn vẹn và lương thiện nhất.
Chính sách đặc xá vì thế không chỉ là ân huệ của pháp luật, mà còn là thông điệp của niềm tin: tin rằng con người có thể thay đổi, tin rằng những giá trị tốt đẹp vẫn có thể được khơi dậy, tin rằng mỗi số phận đều xứng đáng có một lần nữa để làm lại cuộc đời.
Mong rằng, dịp đặc xá 2/9 này sẽ tiếp thêm sức mạnh, khích lệ tinh thần cho tất cả những ai đang cải tạo, để khi trở về với xã hội, họ sẽ trở thành những công dân tốt, sống có ích, và cùng góp phần dựng xây đất nước Việt Nam phồn vinh.
Luật gia. Hoàng Quốc Huy
PHANH GẤP DỄ ĐỔ TÌNH…
Đang chạy xe mà phanh gấp thì hoặc là lật xe, hoặc là lộn cổ.
Yêu cũng thế. Yêu nhau vài năm trời, sáng còn nói "nhớ", chiều đã "mình không hợp", tối thì... block toàn bộ liên lạc.
Người kia chưa kịp hiểu chuyện gì đã thấy tim mình bẹp dúm như xe va vào cột điện!
Yêu bằng tim, chia tay phải bằng đầu. Không yêu nữa thì nói thẳng, nói thật, nói tử tế.
Giảm ga từ từ, rồi mới dừng hẳn. Đừng “phanh cái kít”, người ta chưa chết vì hết yêu, nhưng chết vì bị bỏ rơi không lý do!
Cách bạn chia tay chính là cách bạn để lại dấu chấm hết cho một đoạn đời đẹp đẽ.
Chúc ai đang yêu thì lái xe đời vững tay, ai muốn rời đi thì nhớ bật xi-nhan trước đã. Đừng để ai phải "băng bó con tim" vì cú phanh gấp của bạn!
Bài học cuộc sống
Nỗi đau lịch sử và Thực tại
Một người bạn Mỹ nó nói với tôi: "Tao không hiểu sao ở đất nước mày lại ôm thù hận lịch sử lâu đến thế. Đến bây giờ tao vẫn gặp nhiều người cứ nói đi nói lại về lịch sử, về chiến tranh, và nhiều khi vẫn coi dân tộc tao là kẻ thù.! Ở đất nước tao (Mỹ) lịch sử là lịch sử, dù chiến tranh đẫm máu và tàn khốc bao nhiêu thì bọn tao cũng đem bỏ nó vào một quyển sách rồi cất vào thư viện".
Tụi tao không quên, nhưng không không nhắc lại với thù hận nữa. Và người Việt Nam, chúng tao cũng không còn thù hằn. Chúng tao vẫn chào đón thân thiện và trong đầu luôn nghĩ: Hãy hướng về tương lai.
Trả lời:
- Mày đã bao giờ tự tay chôn đứa con của mày vì bị trúng bom Mỹ chưa? Đã bao giờ phải đi lắp xác người sao cho đúng vị trí và giới tính chưa?
- Mày đã bao giờ đau xót, nức nở ám ảnh đứt ruột hy sinh đứa con nhỏ 3 tháng bịt hơi để bé đỡ khóc cho bọn lính biệt kích Mỹ không phát hiện ra nơi chốn để cứu cả làng chưa?
- Mày đã từng chứng kiến cảnh cả gia đình gục chết ngay tại mâm cơm khi bị lính Hàn Quốc điên cuồng xả súng.
Nhiều làng quê ở Nam Bộ có ngày “Giỗ Đại Hàn” cả làng bị quân Hàn Quốc thảm sát, trẻ sơ sinh cắt đầu quăng vào bụi, thân em bé bị chúng xé làm hai mảnh… Phụ nữ có thai thì đánh cho trụy thai , không có thai thì bị hiếp rồi đâm chết, vô cùng dã man, tàn bạo, man rợ, chưa từng có trong lịch sử loài người mày thấy chưa?
Tên gọi Mãnh Hổ - Rồng xanh đã gây ra trên 43 vụ thảm sát đẫm máu, là những cái tên đến giờ nhiều người còn ám ảnh trong giấc ngủ với các vụ thảm sát trong đó có ít nhất 13 vụ giết trên 100 người. Từ Bình An huyện Tây Sơn, ngày 12-1965, 28-2-1966 và 8-4-1966, lính Hàn đã tàn sát 1028 người ở xóm (An Khánh và xóm Giữa) chúng giết một lúc 352 người; ở Gò Dài 380 người,trong đó phần lớn cụ già, phụ nữ và trẻ em.
- Mày có chứng kiến con gái mày bị đám lính Mỹ đè hiếp rồi ném xác vào đống rác ở đô thành Sài Gòn chưa? Hay việc đốt nhà bắt trâu bò, lùa người ra tập bắn cho tân binh mới chưa?
-Mày có thấy cảnh lính Mỹ năm 1968 tại Mỹ Lai đã tàn sát 504 người và 22 người bị bắn vào đầu trong đó đáng kể có 182 phụ nữ đang mang thai và 173 trẻ sơ sinh và trẻ em dưới 13 tuổi, 60 người già, 89 trung niên nhân chứng duy nhất may mắn sống sót là bà Phạm Thị Trinh lúc đó 10 tuổi đến nay vẫn còn sống kể lại với các phóng viên báo chí quốc tế.
- Mày có biết từ 1955 - 1960 chính sách Tố cộng diệt cộng của Ngô Đình Diệm với 24.000 bị thương, 80.000 bị chặt đầu xử bắn, 275.000 bị cầm tù, 500.000 bị đưa đi các trại tập trung chỉ vì phản đối cái chế độ tay sai Mỹ là VNCH.
- Hay tại nhà tù Phú Lợi - Hỏa Lò - Phú Quốc với hàng ngàn người bị tra tấn từ mổ bụng, moi gan, cùm kẹp sau đó bị giết chết.
- Hay thảm sát Khu trù mật Vị Thanh - Hỏa Lựu 1959 (Hậu Giang) với hơn 1 nghìn người dân thường.
- Bà mợ của tao khi đó mới 10 tuổi phải chứng kiến người mẹ của mình bị trúng đạn pháo của quân Mỹ trong cơn mưa rừng lạnh giá, không thể chôn cất mẹ mình và lấy tạm áo mưa đắp lên thi thể mẹ rồi dò dẫm tìm đường về nhà...
- Bao nhiêu người lính sinh viên miền Bắc gác lại ước mơ giảng đường đại học để lên đường vào nam chiến đấu. Mày nghĩ gì về ước muốn của họ được 1 lần ăn cơm mẹ nấu, được quét nhà cho mẹ, được thả diều, 1 lần trên triền đê,... được yêu đương rồi chết cũng cam lòng... hay những trẻ em được cắp sách đến trường thay vì ngôi nhà thì các em phải sơ tán dưới hầm?
- Mày đã nhìn thấy cảnh Thảm sát Ba Chúc của Khơ me đỏ những cái đầu được móc trên những hàng rào, với những cái chết kinh khủng nhất trong lịch sử nhân loại chưa?
- Ông bác tao kể, có đứa bạn của bác ấy: cụ ngoại theo lính đánh thuê vnch để lấy tiền tiêu, còn cậu út vì hòa bình tự do thống nhất đất nước vì lý tưởng đi theo quân giải phóng. Ông ngoại nó và cậu út về thăm nhà cùng 1 ngày 2 người xách súng chĩa vào nhau. Bà ngoại nó van xin 2 người vì chút tình cha con đừng giết nhau, cậu út nó hạ súng rút lui ra phía ngõ sau... Ông ngoại tử trận ở Tây Nguyên, cậu út cũng thành liệt sĩ và đều là nạn nhân của đế quốc tay sai gây nên.
- Những lãnh tụ cao nhất của Đảng CSVN đã khóc như đứa trẻ khi nghe tin đồng bào miền nam bị đám lính chúng mày dồn ấp chiến lược, tra hỏi bắt bớ quân dân miền Nam thảm sát mấy trăm mạng người trong cùng 1 ngày.
...
Nhà mày có kỷ vật "giấy báo tử" hiện thân của quá khứ đau thương? Có cả gia đình hy sinh hết, có gia đình chín mười người con hy sinh. Ròng rã bao nhiêu năm trời hết người này đi đến lớp người khác ra đi theo tiếng gọi con tim cho Tổ quốc, với hơn 1 triệu giấy báo tử gửi về cho mẹ "mẹ ơi con đã hy sinh cho Tổ quốc con yêu".
Ngày nay di chứng chất độc da cam còn quằn quại với nỗi đau người ở lại, những quả bom với danh nghĩa "quà dân chủ" vẫn còn tìm thấy trên khắp cả nước...
Chắc mày không biết đâu cả dân tộc của tao chiến đấu để đánh đuổi quân xâm lược, ai cũng mong chỉ được nhìn thấy tự do hòa bình không còn cảnh chiến tranh, thống nhất đất nước.
Chúng tao không nuôi lòng hận thù với ai, nhưng chúng tao không bao giờ quên những gì mà tụi mày và đám lính đánh thuê và chủ nghĩa đế quốc đã gây ra cho dân tộc tao. Không bao giờ, mày hiểu không?
Giờ đây đất nước tao mở rộng vòng tay và làm bạn với các nước trên tinh thần tôn trọng thể chế chính trị, độc lập tự do hợp tác cùng có lợi.
Bạn à: Tao vẫn phải nhắc về lịch sử đổi bằng xương máu đó của dân tộc tao thì có gì sai chứ? Đó là sự thật lịch sử, con tao cháu tao phải có quyền biết về điều đó. Tao sống trong thời bình, nhưng tao không muốn đời bọn tao và tương lai các cháu lớn lên trong cảnh chiến tranh, mất mát, chia ly cho nên dân tộc tao luôn cảnh giác cao độ cây AK47 chúng tao vẫn thủ sau lưng. Ý chí con người Việt không lúc nào bị động mất cảnh giác. Đừng nghĩ kẻ có quyền ỷ sức, ỷ từ "tự do - nhân quyền" mà mang tới Việt Nam thêm lần nào nữa.
Mọi âm mưu diễn biến hòa bình, âm mưu phá hoại Việt Nam qua cách mạng màu chúng tao luôn cảnh giác và diệt trừ nó.
Bởi quyền sống, quyền con người quyền tự do chúng tao vẫn đang làm rất tốt và tao còn sống là tao còn viết để con cháu tao nhớ lấy đừng quên CÓ 1 VIỆT NAM TỪNG NHƯ THẾ
NGUỒN : SƯU TẦM
Trích đoạn từ 1 bài viết của 1 bạn trẻ VIỆT NAM
-------------------------
Chiến tranh qua đi, gác lại quá khứ, hướng đến tương lai nhưng cũng đừng bao giờ quên đi lịch sử. Để hiểu và để sống có giá trị hơn cho tổ quốc này.
Xin chia sẻ lại bài viết và cũng là tri ân thế hệ đi trước dành cả cuộc đời cho độc lập dân tộc.
Hai Xã Hội – Một người anh tình nghĩa
Hai Xã Hội là người Bắc nhưng chọn Sài Gòn làm nơi gắn bó. Trong anh hòa quyện hai chất: sự quân tử, thẳng thắn, chơi đẹp của người miền Bắc và sự phóng khoáng, rộng rãi, nghĩa tình của đất Sài Thành. Tôi thích câu anh thường nói: "Thà làm thằng xã hội đen, chứ không làm thằng đen xã hội".
Tôi biết đến tên tuổi của anh từ lâu, qua lời kể của nhiều anh em trong giới. Nhớ thời tôi còn làm trợ lý cho anh Dũng “Ben” ở Bình Dương thì cái tên Hai Xã Hội đã được nhắc đến – một người anh lớn thuộc tổ chức 14K có tiếng, chuyên xăm mình cho các anh lớn trong xã hội như : Dũng "Trọc Hà Đông", Hiệp "Đen", Mạnh "Bống"...Hôm nay có duyên được gặp gỡ, mới thấy đúng là câu: “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ.”
Ngẫm lại, mọi cuộc gặp gỡ ở đời đều là nhân duyên. Anh em mình gặp nhau ở kiếp này, có lẽ cũng vì từng là bằng hữu, huynh đệ từ nhiều kiếp trước.
Xin chúc anh Hai Xã Hội luôn mạnh khỏe, vững vàng. Chúc cho tình anh em và sự kết giao, hợp tác giữa chúng ta mãi bền chặt, nghĩa tình son sắt.
Gắn Kết Hai Miền
Miền Nam sáng Hạ nắng long lanh,
Miền Bắc chiều Thu sáng biển xanh.
Dù cách xa hai miền đất nước
Tình nghĩa Đệ Huynh vẫn chân thành.
Luật gia. Hoàng Quốc Huy
Hạnh Phúc là sự đơn giản
Nếu mỗi sáng bạn tỉnh dậy trên một chiếc giường sạch sẽ, trong một căn phòng yên bình và có thể mở cửa bước ra ban công để hít thở bầu không khí mát lành thì xin chúc mừng, bạn đang sống trong điều kiện mà hàng triệu người trên thế giới chỉ dám ao ước. Nếu bạn có thể chọn món mình muốn ăn cho bữa trưa, có áo khoác để mặc khi trời trở gió, có người để trò chuyện khi lòng mình thấy mệt, thì bạn đang sống trong một điều kiện mà không cần phải có thêm một đồng nào, bạn vẫn đang rất giàu có.
Chúng ta thường nghĩ hạnh phúc là một vạch đích nào đó thật xa, một con số thật lớn trong tài khoản, một ngôi nhà thật to hay một chiếc xe thật đẹp. Nhưng đôi khi, hạnh phúc chỉ là việc bạn có thể gọi về cho mẹ sau một ngày dài, là buổi sáng thức dậy phát hiện cơn mưa bão đêm qua không làm ướt ban công nhà mình, là khi chúng ta ho có người đưa cho một ly nước ấm.
Cuộc sống này không bao giờ thiếu lý do để biết ơn. Chỉ là đôi khi, chúng ta đã quen với đủ đầy nên không còn nhìn thấy nó nữa. Có người đang cầm kết quả khám bệnh trong tay, ước được trở về những ngày tháng mệt mỏi bình thường như ta đang có. Có người đang đứng giữa ranh giới sống, chết, chỉ mong có thêm một vài buổi sáng nữa để nhìn thấy ánh nắng.
Vậy nên, nếu hôm nay bạn còn khỏe mạnh, còn được lựa chọn và còn có thể lặng lẽ nghe một đoạn nhạc ưa thích, thì đừng đợi một biến cố để mới học cách trân trọng. Hãy để lại hai chữ "biết ơn" để trân trọng những điều nhỏ bé mình đang có.
GỬI BẠN TRI ÂM
Đường đời vốn lắm nhiêu khê,
Hồn thơ hội ngộ, trăng thề yêu thương.
Câu thơ dẫn lối đưa đường,
Động viên khích lệ, bốn phương sum vầy.
Đệ huynh xướng họa đong đầy,
Chị em hòa điệu, men say giữa đời.
Bạn thơ nơi chốn xa xôi,
Hoàng Huy xin gửi đôi lời tri âm.
Bốn phương tuy cách xa xăm,
Nhưng thơ kết nối – nhịp thầm tình thân.
Nhớ câu nghĩa nặng ân cần,
Đường dài rồi cũng sẽ gần nhau thôi.
Thương nhau chẳng ngại xa vời,
Lời thơ Việt mãi rạng ngời sắc Xuân.
---
Nhà thơ, Luật gia: Hoàng Quốc Huy
Bút danh: Hoàng Huy
Kỷ niệm
Cách đây nhiều năm, khi tôi còn trẻ, tôi đã chinh phục được những điều mà nhiều người ở tuổi ấy chỉ dám mơ ước. Thời gian trôi, bạn bè và đồng đội cũ nay có người đã ra đi, có người mang bệnh tật, có người mất liên lạc. Mỗi ký ức, mỗi nụ cười và cả những giọt nước mắt giờ chỉ còn lại trong tôi như những viên đá quý của quá khứ. Nhưng quá khứ không để tôi dừng lại; ngược lại, nó trở thành sức mạnh, nhắc nhở tôi luôn sống phấn đấu, tiến lên phía trước, không ngừng bước đi, dù đường đời có gian nan thế nào.
Luật gia. Hoàng Quốc Huy
Chuyện hài
Đêm qua, có một nick Facebook nữ kết bạn, tự xưng “đại gia” Tây Nguyên, biệt thự nguy nga, đất đai bao la, sống một mình cô đơn. Nghe kể thì y như nữ chính trong phim ngôn tình, nhưng sáng nay nói chuyện thì lại giống… quảng cáo đa cấp: mở màn chuyện trời, chuyện đất, rồi kết thúc bằng cú chốt hạ – sở hữu tượng Phật đồng đen và muốn rước tôi về ở cùng.
Xin lỗi, tôi học đạo Thánh Hiền chứ không học đạo… “nghe mùi gái, tiền là chạy đến”. Đàn bà đẹp thì ai mà chẳng thích, nhưng thích khác với việc thấy hoa là cắm đầu ngửi để lở mũi khi nhầm hoa độc
Người trượng phu không thể thấy đèn đường sáng là lao tới, nhầm tưởng ánh trăng. Huống chi một người chưa từng gặp mặt, qua mạng xã hội đã rủ về chung nhà – nghe chẳng khác gì mời ký hợp đồng… trên giấy trắng mực tàng hình.
Nói thêm, gu của tôi vốn lạ đời: chỉ để mắt đến những phụ nữ xăm Rồng, Phượng, Rắn, Cọp dữ dằn – nhìn vào có lửa, có khí chất. Còn những cô “da trắng môi hồng” nhưng không một nét mực, trong mắt tôi cũng chỉ như… tường mới sơn, sạch thì sạch nhưng thiếu hồn.
Vậy nên, gửi lời nhắn luôn đến các em gái miền Tây hay chị em Việt ở Campuchia tính tung chiêu “mỹ nhân kế”: tốt nhất đừng phí công. Với tôi, kế này chẳng khác gì mang cá rô đi dọa cá sấu – nhìn vui đấy, nhưng nuốt không trôi.
Luật gia. Huy Hoàng
CHIẾC ÁO NHIỀU MÀU
Chiếc áo nhiều màu(1) gốc tích đâu?
Ai nghi? Cứ luận đạo sâu mầu!
Phận nghèo Thích tử, chân đạp đất
Hạnh khổ sa môn, dép đội đầu(2)
Hành đạo mười phương, không lợi dưỡng
Xin cơm trăm họ, chẳng mong cầu
Xuân Kinh quá khứ nhiều Tăng lão(3)
Phụng Pháp Như Lai chịu dãi dầu
Bách nạp bần Tăng
# Chú giải:
(1) Chiếc áo may bằng nhiều mảnh vải ráp lại nên nhiều màu ( thường gọi là bá nạp)
(2) Dép đội đầu chỉ việc Thiền sư Triệu Châu lấy dép đội lên đầu để giải công án Thiền của Tổ Nam Tuyền. Ngụ ý là người tu Phật nên xóa nhơn- ngã và tham chấp. Những vật dơ bẩn như giày dép mà đội lên đầu được mới khéo tu.
(3) Cách đây độ 100 năm các bậc Tổ sư Hòa thượng xứ Huế đều mặc áo bá nạp ( ghép từ nhiều mảnh vải ). Hiện nay thì hầu như không còn.




































