KỲ 1: THẢM KỊCH CHIỀU RẪY VÀ BẢN ÁN TỬ HÌNH OAN NGHIỆT
💢Vùng đất đỏ bazan và nỗi đau đầy xót xa trong vườn mít
Xã An Khương, huyện Bình Long (nay là Hớn Quản, tỉnh Bình Phước) vào những năm 2004 là một vùng đất đỏ heo hút, nơi những cánh rừng cao su và vườn cây ăn trái bạt ngàn bao phủ. Lê Bá Mai khi đó là một thanh niên 22 tuổi, gương mặt hiền lành, cục mịch, rời quê hương Thanh Hóa vào Nam lập nghiệp với hy vọng đổi đời. Mai lầm lì, ít nói, hằng ngày cặm cụi rải phân, phát cỏ thuê cho trang trại của ông Dương Bá Tuân. Anh sống độc thân trong một cái chòi tạm bợ giữa rẫy, chắt bóp từng đồng tiền công ít ỏi gửi về quê phụ giúp cha mẹ già.
Sáng ngày 12/11/2004, một buổi sáng định mệnh bắt đầu khi Mai đang làm việc thì nhìn thấy bé Thị Út (11 tuổi) và chị họ là Thị Hằng (9 tuổi) – hai đứa trẻ người dân tộc S'tiêng – đang lúi húi mót củ sắn (mì) gần nơi anh làm việc. Theo hồ sơ buộc tội sau này, chính vẻ hồn nhiên của bé Út đã đánh thức phần "con" trong người Mai. Khoảng 9 giờ sáng, Mai điều khiển chiếc xe máy chạy đến rủ Út vào khu vực vườn mít vắng lặng cách đó khoảng 1,5km.
💢 Tiếng kêu cứu bị dập tắt giữa đại ngàn
Cáo trạng của Viện Kiểm sát mô tả một kịch bản hãi hùng: Tại vườn mít, Mai rủ Út "làm chuyện bậy" nhưng bị cô bé phản ứng dữ dội và đe dọa sẽ mách cha mẹ. Trong cơn hoảng loạn và lo sợ bị tố giác, Mai đã dùng tay đánh mạnh vào gáy khiến bé gái 11 tuổi ngã gục, bất tỉnh nhân sự. Sau khi thực hiện hành vi đồi bại, thấy nạn nhân vẫn còn cử động và sợ vụ việc vỡ lở, kẻ thủ ác đã lạnh lùng dùng chính chiếc quần của nạn nhân siết cổ em cho đến khi hơi thở cuối cùng lịm tắt.
Để phi tang, Mai kéo thi thể bé Út vùi dưới một gốc cây mít già rồi thản nhiên trở về chòi tắm rửa, ăn cơm như thể không có chuyện gì xảy ra. Bốn ngày sau (16/11/2004), người dân địa phương bàng hoàng phát hiện thi thể bé Út đang trong quá trình phân hủy mạnh, không mặc quần. Cả vùng quê nghèo rúng động trước sự tàn độc của hung thủ.
💢Cơn địa chấn pháp đình và chiếc thòng lọng định mệnh
Dựa trên lời khai của cô bé Hằng 9 tuổi về việc thấy một người thanh niên "giống anh Mai" chở chị đi trên chiếc xe máy có bình xịt thuốc rầy màu xanh và bình đá màu đỏ, cơ quan công an đã lập tức bắt giữ Lê Bá Mai. Trong bóng tối của phòng thẩm vấn, trước những áp lực kinh hồn của điều tra viên, Mai đã đặt bút ký vào bản tự thú đầy rẫy những chi tiết rùng rợn.
Tháng 3/2005, phiên tòa sơ thẩm đầu tiên diễn ra trong bầu không khí đặc quánh sự phẫn nộ. Tiếng gào khóc đau đớn của cha mẹ nạn nhân hòa lẫn với sự im lặng đến đáng sợ của bị cáo. Tòa tuyên: TỬ HÌNH. Mai kháng cáo kêu oan, nhưng 5 tháng sau, Tòa phúc thẩm TAND Tối cao tại TPHCM giữ nguyên án tử. Mai bị đưa vào khu biệt giam, chân bị xiềng vào bệ đá, mỗi ngày trôi qua là một sự chờ đợi cái chết. Suốt 2 năm trời, anh viết đơn xin ân xá trong nước mắt tuyệt vọng, không ngờ rằng công lý sắp có một cú lội ngược dòng ngoạn mục.
👉Lê Bá Mai đã đứng sát bờ vực của cái chết, hồ sơ thi hành án đã chuẩn bị sẵn sàng. Thế nhưng, đúng vào thời khắc nghẹt thở nhất, Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao bất ngờ tung ra một bản kháng nghị chấn động. Những lỗ hổng 'chết người' trong quá trình điều tra bắt đầu bị phơi bày: Một chiếc xe máy bị thay đổi màu sơn, những vật chứng kỳ lạ xuất hiện tại hiện trường, và đặc biệt là 'bí ẩn củ sắn' chưa được giải mã. Từ một tử tù, Lê Bá Mai bất ngờ được tuyên vô tội và bước ra khỏi tòa trong sự ngỡ ngàng của cả đất nước. Chuyện gì đã thực sự xảy ra phía sau những hồ sơ bị niêm phong suốt nhiều năm?
🔥🔥Mọi người đón xem tại KỲ 2: CUỘC HỒI SINH NGOẠI MỤC VÀ "HỒ SƠ MA" BỊ PHƠI BÀY









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét