Luật Gia. Liz Quiehui có tên thật là Hoàng Quốc Huy, tên phiên âm là Lý Thu Tuệ

Blog

Main Ad ➤ Click "VÀO ĐÂY" Doanh nhân và Thương hiệu ASEAN luôn cập nhật

Nhà hàng Khau Phạ 2

























 











Share:

‼EM GÁI CÕNG BÚP BÊ - MỘT TRONG THẬP ĐẠI CẤM KHÚC ĐƯỢC LƯU TRUYỀN‼



( Từ một bài đồng dao, sau khi được cải biên lại trở thành một trong thập đại cấm khúc )



--------------

"Em gái cõng búp bê" vốn là một bài đồng dao của Đài Loan từ hồi những năm 50 với tên là Cây Đu Đủ và từng là một tác phẩm thiếu nhi tiêu biểu được Chu Bá Dương đọc trong chương trình Ca Dao Chọn Lọc vào tháng 3 năm 1952.


Song kể từ khi bài hát được cải biên thành ca khúc này - tức Em gái cõng búp bê và truyền bá rộng rãi trên mạng Internet thì ngay lập tức được liệt vào danh sách thập đại cấm khúc (những ca khúc không được nghe).


"Em gái cõng búp bê" được một netizen mạng tên là Winddevil cải biên dựa trên beat của một bộ phim hoạt hình Nhật Bản tên là It's Only The Fairy Tale. Khác với giai điệu ấm áp và nhẹ nhàng của những bản cải biên trước, thì "Em gái cõng búp bê" lại mang một sắc thái khác - á.m ả.nh và rùng rợn hơn, ẩn sau từng câu hát là sự đau thương của một câu chuyện t.anh m.áu...


"Em gái cõng búp bê ra vườn ngắm hoa đào.

Búp bê khóc gọi "mẹ ơi", chú chim nhỏ trên cây cười ha hả.

Búp bê ơi búp bê à sao em lại khóc?

Có phải em nhớ mẹ rồi không?

Búp bê ơi búp bê à sao em khóc rồi?

Có tâm sự gì hãy nói với chị.

Trước kia chị cũng có một gia đình, có cả bố mẹ thân yêu nữa.

Một hôm bố chị uống say, bèn nhặt cây b.úa đi về phía mẹ...

Bố ch.ém xuống rất nhiều nhát...

M.áu t.ươi nhuộm đỏ bức tường...

Đ.ầu của mẹ lăn lóc dưới sàn...

Mắt mẹ vẫn còn đang nhìn chị...

Bố. Mẹ. Tại sao vậy? Vì sao thế?

Sau đó bố gọi chị lại nhờ giúp đỡ.

Chúng chị c.hôn mẹ dưới gốc cây...

Sau đó bố chị lại giơ cái búa lên...

L.ột d.a chị ra làm thành búp bê...

Ch.ôn dưới gốc cây chung với mẹ..."


Búp bê ở đây ý chỉ trẻ con, còn chú chim ở trên cây là con quạ đen - đại diện cho cái ch.ết, bi thương, bất hạnh và cái ác. Toàn thể bài hát này có thể hiểu nôm na là: trong quá trình bị s.át h.ại, "búp bê" khóc gọi mẹ, quạ đen nhìn thấy toàn bộ quá trình hành hung và phát ra tiếng kêu thê lương trên cây, còn h.ung th.ủ thì vác th.i th.ể của "búp bê" chôn ngay trong khu vườn.


Có rất nhiều phiên bản về bài hát này. Vào thời cổ đại ở Nhật có một cô bé đi tìm mẹ và ch.ết giữa đường, linh hồn cô bé nhập vào con búp bê mang bên người. Sau đó búp bê rơi vào tay của một cô bé khác, trong khi cô bé đó cầm búp bê ra vườn ngắm hoa thì bỗng nhiên nghe tiếng búp bê khóc gọi mẹ...

-----------------------

Thịnh hành nhất phải là phiên bản này: nhân vật em gái được đề cập trong bài hát là con gái riêng của một vị tướng quân với "phòng nhì" của mình, cô bé tên là Bắc Thôn Ngọc Thượng.


Hồi bé cô rất xấu xí, đến tận khi trưởng thành vẫn xấu. Do vậy nên vị tướng quân đó không thèm đếm xỉa gì đến cô, còn cô bé cũng chẳng hề có tình cảm gì với cha ruột mình. Dần dà Ngọc Thượng không muốn gặp ai cả, thu lại chính mình, ngay cả mẹ và em gái cũng không dám gần gũi với cô. Đơn giản là vì người thời đó xem xấu xí như là một "căn bệnh truyền nhiễm". Thứ duy nhất có thể khiến Ngọc Thượng mỉm cười chỉ có búp bê. Cô bé luôn ôm búp bê bất kể sáng tối.


Năm mười lăm tuổi, cô bé quẫn chí chọn con đường t.ự t.ử, th.ắt c.ổ ngay trong phòng mình... Do cô bé khép mình nên trước nay không ai bước vào phòng cô bé cả. Cứ thể, mãi lâu sau mẹ cô bé mới phát hiện ra được chuyện này. Thấy thế, người mẹ khóc rống lên. Sau khi xử lý xong tang sự cho con gái, mẹ cô bé vẫn chẳng thể quên được tình cảnh hôm phát hiện th.i th.ể con gái, người mẹ mang hết mọi lỗi lầm đổ lên người cô con gái thứ. Cứ vậy, sức khỏe người mẹ dần yếu đi vì quá đau thương và ra đi lúc 30 tuổi, trước khi ch.ết vẫn ôm búp bê và cho rằng mình đang đi theo con gái.


Kể từ đó, cứ tối đến thì quạ đen lại kêu rên, từ trong căn phòng nơi hai mẹ con qua đời truyền ra tiếng nói bi thương "Mẹ ơi, con cô đơn quá!", "Mẹ ơi, sao mẹ lại không ở bên con?"...thứ duy nhất thuộc về hai mẹ con trong căn phòng đó, cũng chỉ có gương mặt mỉm cười của búp bê....


Để bình ổn lại cơn sợ hãi của mọi người, tướng quân phái người điêu khắc gương mặt của búp bê thành mặt mèo, nhưng vì không muốn nó lại phát ra tiếng nên sai người không được khắc miệng.


Cứ thế, búp bê được đặt trong một căn phòng và trôi qua trăm năm bê dâu. Sau chiến tranh, cả nhà Bắc Thôn đều bị gi.ết hại chẳng còn ai và gia sản cũng bị sung công, con búp bê ngày nào cũng bị bán đi và qua tay biết bao người, trở thành món hàng lưu lạc khắp phương, cuối cùng được một cô bé khác mang về nhà. Một ngày nọ, sau khi ăn tối xong thì cô bé đó vác búp bê ra vườn ngắm hoa đào, sau đó cô bé bèn nghe búp bê cất tiếng nói "mẹ ơi... mẹ ơi...

----------------------

Tuy đáng sợ là thế nhưng vào năm 2010, tác giả đã trực tiếp bác bỏ tin đồn và tự nhận rằng đây chỉ là một ca khúc chúc mừng sinh nhật dành cho bạn bè, không có ám chỉ gì cả, càng không có câu chuyện kinh khủng nào.


///BẠN CÓ TIN ĐÂY LÀ CA KHÚC MỪNG SINH NHẬT KHÔNG?///

Cre: st

Share:

"VỢ LÀ CƠM NGUỘI Ở NHÀ NHƯNG LÀ HẢI SẢN CỦA CHA LÁNG GIỀNG".

 

(Bài viết dành tặng các ông chồng đọc- hãy share nó cho người đàn ông bạn muốn lấy làm chồng đọc)



Người đời thường mắc một cái bệnh: cái đang có thì coi thường, cái của người thì nâng niu. Cơm nhà ăn mãi hóa quen, lại tưởng là nhạt; món lạ thoáng qua, chưa kịp nếm đã vội cho là ngon.


Kẻ nông cạn nhìn bằng cảm giác nhất thời, nên dễ chán cái cũ, dễ mê cái mới. Nhưng họ không hiểu rằng: cái gọi là “mỹ vị” ngoài kia, vốn cũng từ căn bếp người khác mà ra, chỉ vì không phải tự mình gánh vác, nên mới thấy nhẹ nhàng.


Người vợ ở nhà, cùng mình qua ngày khốn khó, chia lo toan, chịu va đập, đó là “thực”. Còn thứ ánh hào nhoáng bên ngoài, phần nhiều chỉ là “ảnh”. Kẻ lấy “ảnh” bỏ “thực”, sớm muộn cũng rỗng tay.


Xã hội nay lại cổ xúy cái mới, chê bai cái quen. Có kẻ quay lưng với người đầu ấp tay gối, lại say mê những điều xa lạ. Đến khi mất rồi mới hiểu: thứ từng coi là “cơm nguội”, kỳ thực là bữa ăn nuôi sống cả một đời.


Cổ nhân trọng chữ “nghĩa”, không phải không biết cái đẹp bên ngoài, mà là hiểu cái bền bên trong. Tình nghĩa lâu ngày không còn phô trương, nhưng chính nó mới là thứ giữ người ta lại qua giông bão.


Cho nên, người tỉnh không đi tìm “mỹ vị” nơi xa, mà biết giữ lửa trong nhà.

Biết trân quý cái đang có,

mới giữ được cái đáng giữ.


Coi vợ là cơm nguội thì các ông sẽ phải trả giá đắt đấy!

Hãy yêu vợ như thể các ông là thằng cha hàng xóm đi!

Share:

THẤT BẠI KHÔNG DO TRỜI, MÀ DO TẬP KHÍ KHÔNG ĐỔI.

 Người xưa luận thành bại, không nhìn một lúc được – mất, mà nhìn thói quen tích lũy từng ngày. Có những kiểu người, chưa cần đợi thời cuộc thử thách, chỉ nhìn cách họ sống cũng biết đường đi khó xa.



Kẻ lười học, tự khóa trí mình. Không học thì không tiến, không tiến thì sớm muộn cũng bị bỏ lại, đó là lẽ tất nhiên.


Người thích đổ lỗi, tự chặt đường lui. Việc hỏng thì tại người, tại đời, chưa từng nhìn lại mình, thì sửa từ đâu mà khá lên.


Kẻ chỉ biết nói, không biết làm, lấy lời làm vốn. Nhưng lời nói không sinh ra kết quả, chỉ khiến người khác mất dần niềm tin.


Người thiếu kiên nhẫn, mới đi nửa đường đã quay đầu. Đường dài vốn cần sức bền, không phải sức hứng. Hứng hết thì chí cũng tàn.


Kẻ tiêu tiền để khoe, lấy hư danh đổi thực lực. Bên ngoài rực rỡ, bên trong rỗng tuếch, gặp biến liền lộ chân tướng.


Người bỏ cuộc sớm, chưa kịp thấy quả đã chặt cây. Không phải họ không có cơ hội, mà là không đủ thời gian để cơ hội kịp nở.


Kẻ không giữ chữ tín, tự phá nền móng. Mất tiền còn có thể kiếm lại, mất tín rồi, thiên hạ cũng quay lưng.


Xã hội nay lại có một nghịch lý: nhiều người muốn thành công nhanh, nhưng lại giữ đủ bảy thói xấu này. Họ hỏi vì sao mình mãi chưa khá, mà không biết rằng chính thói quen đã định sẵn kết cục.


Cho nên, thành công không phải do may rủi.

Mà do từng việc nhỏ lặp lại mỗi ngày.


Đổi được tập khí,

mới đổi được vận mệnh.

Share:

Kẻ vô phước thường không phải là người thiếu thốn mọi thứ, mà là người luôn cảm thấy thiếu thốn trong tâm.

 Vì vậy mới có nghịch lý: có người ngồi trước cả mâm cao cỗ đầy nhưng ánh mắt lại hằn học khi nhìn bát cơm giản dị của người khác. Sự đố kỵ ấy không phải vì bạn đã lấy đi điều gì của họ, mà vì họ nhìn thấy nơi bạn một sự bình an mà chính họ không có.






Nguyên nhân sâu xa nằm ở tâm không biết đủ. Có những người bên ngoài rất đủ đầy: tiền bạc, địa vị, danh tiếng. Nhưng khi trở về nhà lại đối diện với gia đạo bất hòa, lòng đầy bất an. Khi nhìn thấy người khác sống giản dị mà vẫn vui vẻ, gia đình ấm áp, họ vô thức sinh ra cảm giác khó chịu. Ánh sáng hạnh phúc của người khác đôi khi lại vô tình soi rõ khoảng tối trong chính cuộc đời họ. Vì vậy họ chê bai, tọc mạch, thậm chí tìm cách hạ thấp người khác để tự trấn an mình.


Lòng đố kỵ được xem là một trong những nguồn gốc khiến con người tự làm khổ mình. Người luôn nhìn vào cuộc đời người khác bằng ánh mắt ganh ghét thực chất đang tự uống một thứ “độc dược” mỗi ngày. Họ tưởng rằng đang làm tổn thương người khác, nhưng người bị bào mòn trước tiên lại chính là tâm hồn của họ.


Ngược lại, người có phước thường có một điểm chung: tâm họ khá tĩnh. Họ không quá bận tâm đến việc phải hơn thua với ai. Họ làm việc chăm chỉ, sống ngay thẳng và tìm niềm vui trong những điều giản dị. Chính sự ung dung ấy đôi khi lại khiến những người thích so đo cảm thấy khó chịu, bởi họ không thể kéo người ấy vào vòng tranh chấp quen thuộc của mình.


Con người vốn có một tâm lý rất lạ. Người ta dễ thương xót và giúp đỡ một người thất bại, bởi khi ấy họ cảm thấy mình ở vị thế cao hơn. Nhưng khi thấy một người vốn bình thường như mình bỗng sống tốt hơn, bình an hơn, thì lòng so sánh bắt đầu nổi lên. Khi phước báu của một người tăng trưởng, tự nhiên sẽ có những người không cùng tâm tính cảm thấy “chói mắt”.


Vì vậy, nếu bạn sống ngay thẳng, làm việc tử tế mà vẫn bị nói xấu hoặc ghét bỏ sau lưng, thì không cần quá bận tâm. Đôi khi đó chỉ là dấu hiệu cho thấy bạn đang đi trên con đường khác với họ. Người hiểu đạo lý sẽ không cúi xuống bùn lầy để tranh cãi với những ánh mắt ganh ghét.


Rốt cuộc, giàu có thật sự của đời người không nằm ở mâm cao cỗ đầy, mà nằm ở tâm có an hay không. Có người ăn sơn hào hải vị mà vẫn thấy nghẹn đắng trong lòng. Có người ăn bát cơm giản dị lại thấy vị ngọt bùi của sự an nhiên. Và chính sự an nhiên ấy mới là thứ phước báu đáng quý nhất trong kiếp nhân sinh.

Share:

Đại tá, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Phạm Ngọc Thảo.

 Trong lịch sử chiến tranh Việt Nam, Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Phạm Ngọc Thảo được biết đến là tình báo viên bí ẩn, kỳ lạ bậc nhất.

Nếu không đi theo cách mạng, ông hoàn toàn có thể trở thành một “công tử Bạc Liêu” bởi ngoại hình tuấn tú, xuất thân giàu có nhất nhì vùng đồng bằng sông Cửu Long. Thế nhưng, số phận đã chọn Phạm Ngọc Thảo đi theo con đường binh nghiệp.





Từ cuộc gặp định mệnh với Tổng Bí thư Lê Duẩn, ông bắt đầu một ván cờ chính trị độc nhất vô nhị, trường kỳ mai phục giữa biển giáo rừng gươm, độc lập tác chiến phục vụ Tổ quốc, cho tới lúc hy sinh vẫn quyết không quay đầu hối hận.

“Anh Phạm Ngọc Thảo thủ một vai diễn không có kịch bản, không được phép sai lầm, sơ sẩy… cho tới khi hy sinh. Phải có thần kinh thép mới thực hiện nổi”, đồng chí Mười Hương - Phó ban Địch tình của Xứ uỷ Nam Bộ, người tổ chức nhiệm vụ tình báo cho Phạm Ngọc Thảo giai đoạn đầu - từng nói về sự nghiệp cách mạng của người chiến sĩ tình báo trong những năm tháng “một mình giữa vòng vây kẻ thù”.

Khác với những tình báo viên khác luôn có mạng lưới hỗ trợ, Đại tá Phạm Ngọc Thảo hoạt động đơn tuyến trong lòng địch. Ông Phạm Ngọc Thảo có thể trao đổi với người lãnh đạo nào mà ông thấy đủ tin tưởng nếu cần thiết. Ông tự quyết định mọi hành động, được tùy cơ ứng biến và chỉ nhận mệnh lệnh chiến lược duy nhất từ Tổng Bí thư Lê Duẩn.

Vì đơn tuyến, những khó khăn của ông Phạm Ngọc Thảo là sự hy sinh thầm lặng, chỉ một mình ông biết.

Trong cuốn Điệp viên hoàn hảo X6 của Larry Berman, Thiếu tướng Phạm Xuân Ẩn từng nhận xét: "Nhiệm vụ được giao cho Phạm Ngọc Thảo khác với nhiệm vụ của tôi. Ông ấy có nhiệm vụ làm mất ổn định của chế độ Ngô Đình Diệm và vạch âm mưu đảo chính, còn tôi là một nhà tình báo chiến lược. Nhiệm vụ của ông Phạm Ngọc Thảo nguy hiểm hơn nhiệm vụ của tôi rất nhiều".

Cho đến nay, Đại tá Phạm Ngọc Thảo vẫn được hậu thế nhớ đến như tấm gương của một vị anh hùng can đảm, chính trực, người có cuộc đời phi thường, trải qua binh nghiệp kỳ lạ, chấp nhận cái chết bi tráng để đi đến cùng lý tưởng ông đã chọn.

Share:

Nhà hàng Khau Phạ

 















Share:
Main Ad ➤ Click "VÀO ĐÂY" Doanh nhân và Thương hiệu ASEAN luôn cập nhật

Quốc Gia Truy Cập

Flag Counter

Bài đăng nổi bật

Cách đưa Webite lên Index

  Để đưa một website lên Google Index (xuất hiện trên kết quả tìm kiếm), bạn cần thực hiện theo quy trình chuẩn gồm 4 bước chính sau đây. 1....

Bài mới đăng

Flag Counter

Lưu trữ Bài viết

Tổng số lượt xem trang

Ủng Hộ Chúng Tôi

Lưu trữ Blog

Liên hệ Nhà thơ Hoàng Huy

Tên

Email *

Thông báo *

Cho Đặt Banner Quảng cáo

Like Fanpage Phong Thủy để cập nhật các thủ thuật mới nhất mỗi ngày OK Để sau