Luật Gia. Liz Quiehui có tên thật là Hoàng Quốc Huy, tên phiên âm là Lý Thu Tuệ

Blog

Main Ad ➤ Click "VÀO ĐÂY" Doanh nhân và Thương hiệu ASEAN luôn cập nhật

LỚN RỒI

 LỚN RỒI MÀ BA MẸ VẪN CHƯA ĐƯỢC NGHỈ NGƠI, VẬY TRƯỞNG THÀNH ĐỂ LÀM GÌ?

Xem thêm https://sites.google.com/view/hoangquochuyvn




Có bao giờ bạn đang ngồi trong văn phòng, lướt mạng giữa giờ làm và chợt thấy hình ảnh một bà cụ gánh rau giữa trời mưa, hay một ông cụ lom khom bên chiếc xe đạp cũ chở ve chai? Bạn có thoáng nghĩ: “Liệu ba mẹ mình có đang vất vả như thế ngoài kia không?”.


Tôi đã từng. Và chính câu hỏi ấy đã ám ảnh tôi suốt nhiều năm.


“Nếu chúng ta đã trưởng thành rồi, mà ba mẹ vẫn chưa được nghỉ ngơi, vậy rốt cuộc lớn lên để làm gì?”


Chúng ta rời khỏi nhà, mang theo giấc mơ đổi đời, háo hức với tự do đầu đời, nghĩ rằng chỉ cần tự lập là đủ. Ta lao vào cuộc sống bon chen, cắm cúi kiếm tiền, theo đuổi danh vọng, xây dựng hình ảnh một “phiên bản thành công”. Nhưng giữa tất cả những hào nhoáng ấy, ta có từng quay đầu lại để nhìn người từng còng lưng nuôi ta chưa?


Chúng ta tự hào vì không còn xin tiền nhà, vì có thể trả tiền thuê, tiền điện, tiền nước. Nhưng nếu phía sau sự tự lập ấy, ba mẹ vẫn phải dậy sớm đi làm, vẫn bán từng bó rau, chở từng chuyến hàng, gom từng đồng tiết kiệm để sống qua ngày, thì trưởng thành ấy có đáng để tự hào không?


Trưởng thành không phải là bước ra đời để sống riêng. Trưởng thành là để gánh bớt phần nào những nhọc nhằn mà ba mẹ đã gánh cho mình cả đời.


Không ai đòi hỏi bạn phải thành đạt ngay. Không ai bắt bạn phải lập tức mua nhà, báo hiếu bằng những chuyến du lịch sang chảnh. Nhưng bạn có đang thật sự nỗ lực để ba mẹ đỡ khổ hơn một chút mỗi ngày không?


Có những người vẫn để mẹ xếp hàng lấy số ở bệnh viện vì mình bận họp. Có những người Tết không về, chỉ nhắn một tin “Năm nay con kẹt việc”. Có những người mải mê kiếm tiền, cho đến một ngày nghe tin ba nhập viện mà chẳng kịp về gặp lần cuối.


Và khi ấy, bạn sẽ nhận ra mình đã lớn lên quá trễ.


Nếu hôm nay bạn còn ba mẹ, còn nghe được tiếng họ gọi tên mình, còn thấy họ đứng chờ trước cổng mỗi lần về quê, thì bạn đã may mắn hơn rất nhiều người rồi.


Đừng để đến lúc mất đi mới tiếc nuối. Đừng để những điều nhỏ bé bạn có thể làm hôm nay trở thành điều dằn vặt suốt đời.


Một cuộc gọi, một cái ôm, một câu hỏi đơn giản “Ba mẹ ăn gì chưa?”, lại có sức mạnh hơn bất kỳ món quà đắt tiền nào.


Vì với ba mẹ, thành công của bạn không phải là nhà cao cửa rộng, mà là biết sống tử tế, có trách nhiệm và còn nhớ về nhà.


Trưởng thành không phải là khi bạn không cần ba mẹ nữa, mà là không chỉ để sống cho mình, mà là để ba mẹ có thể sống phần đời còn lại thật bình yên.

Share:

ĐỌC VÀ NGẪM…

Có người đi chơi với bạn cả chục năm nhưng biến mất khi bạn cần một lời hỏi thăm.

https://sites.google.com/view/masterhoanghuy





Có người chưa bao giờ xưng là bạn thân nhưng lại lặng lẽ giúp đỡ bạn trong lúc bạn chẳng còn gì.

Có người đi bên bạn lúc rượu vào lời ra nhưng lặng im hoặc cười hả hê khi bạn gặp biến cố.

Có người chúc mừng bạn khi bạn thành công nhưng trong lòng lại so bì, khó chịu.


ĐỪNG NHẦM LẪN:

Đi nhiều chưa chắc là người đồng hành.

Chơi lâu chưa chắc là người hiểu lòng.

Gọi nhau thân thiết chưa chắc là người đáng tin.


ĐỜI LÊN HƯƠNG NHIỀU BẠN

ĐỜI GỤC NGÃ MỚI BIẾT CÒN MẤY NGƯỜI

Khi bạn khó khăn, bạn sẽ nhìn ra ai là người thật lòng.

Khi bạn bị hiểu lầm, bạn sẽ biết ai tin bạn không cần giải thích.

Khi bạn trống rỗng, bạn sẽ thấy ai sẵn sàng chia nửa bát cơm, chia thật một cái ôm.


VẬY NÊN…

Không cần gọi ai là ""bạn thân"", chỉ cần sống đủ chân thành với nhau là được.

Không cần ""kết bạn nhiều"", chỉ cần giữ được vài người thực sự muốn thấy bạn hạnh phúc.


BẠN LÀ AI ĐƯỢC BIẾT KHI ĐỜI BẠN XUỐNG DỐC.

BẠN CÓ AI ĐƯỢC THẤY KHI BẠN KHÔNG CÒN GÌ.

Giữ lấy những người im lặng mà bên bạn lúc bạn chẳng có gì trong tay.

Vì họ không cần hào quang họ chọn con người bạn.

Share:

Khác nhau giữa Phật giáo và Lạt Ma giáo

 1. Phật giáo (nguyên thủy & phát triển):



Xuất phát từ Ấn Độ (thế kỷ VI TCN) do Đức Phật Thích Ca Mâu Ni sáng lập.


Truyền sang nhiều nước và chia thành 3 truyền thống lớn:


Phật giáo Nguyên thủy (Theravāda): phổ biến ở Thái Lan, Myanmar, Campuchia, Lào, Sri Lanka.


Phật giáo Đại thừa (Mahāyāna): phổ biến ở Trung Quốc, Việt Nam, Nhật Bản, Hàn Quốc.


Phật giáo Kim Cương thừa (Vajrayāna): chủ yếu ở Tây Tạng, Mông Cổ, Bhutan.




2. Lạt Ma giáo (cách gọi ở Trung Quốc và Việt Nam):


Thực chất chính là Phật giáo Kim Cương thừa Tây Tạng (Vajrayāna).


Do ảnh hưởng văn hóa Tây Tạng, người ta thường gọi là “Lạt Ma giáo” (nghĩa là “tôn giáo của các Lạt Ma”).


Có những đặc điểm riêng:


Nhấn mạnh Mật pháp (chân ngôn, ấn quyết, mandala, yoga).


Có hệ thống Lạt Ma (thầy tu, đạo sư, đặc biệt nổi tiếng là Đạt Lai Lạt Ma và Ban Thiền Lạt Ma).


Nghi lễ, y phục, kiến trúc chùa chiền (tu viện Tây Tạng) rất đặc trưng.


Kết hợp tín ngưỡng bản địa Bon của Tây Tạng, nên mang màu sắc huyền bí, nhiều pháp khí như trống damaru, chày kim cang (vajra), tù và…




👉 Tóm lại:


Phật giáo là tôn giáo gốc do Đức Phật sáng lập.


Lạt Ma giáo là một nhánh của Phật giáo, cụ thể là Kim Cương thừa Tây Tạng, với hệ thống giáo lý, nghi lễ và tổ chức mang đặc trưng Tây Tạng.

Share:

Gặp gỡ là nhơn duyên

 𝐓ấ𝐭 𝐜ả 𝐧𝐡ữ𝐧𝐠 𝐜𝐮ộ𝐜 𝐠ặ𝐩 𝐠ỡ, đề𝐮 𝐥à 𝐦ộ𝐭 𝐤𝐢ể𝐮 𝐭𝐫ả ơ𝐧




Trong cõi đời này, có một chân lý giản dị mà sâu xa:

Tất cả những cuộc gặp gỡ đều không phải ngẫu nhiên.

Chúng là một hình thức trả ơn, báo ân, hoặc hóa giải nhân duyên từ muôn ngàn kiếp trước.


Phật dạy: Vạn pháp do duyên sinh.

Người ta đến với ta không sớm hơn, không muộn hơn đều là đúng lúc trong một kế hoạch vi tế của nhân quả. Có người bước qua đời ta chỉ trong khoảnh khắc, nhưng chạm vào tận sâu tâm hồn. Có người đi cùng một quãng đường dài, rồi lặng lẽ rẽ lối.


Gặp nhau là duyên, ở lại là nguyện

Người xưa có câu: "Muốn gặp nhau một lần ở kiếp này, phải ngoái đầu năm trăm lần nơi kiếp trước."


Duyên, không chỉ là tình cờ. Duyên là cả một quá trình tu tập, chờ đợi, trả – nhận – hóa – chuyển trong nhiều đời sống.


Có một câu chuyện kể rằng…

Một cô gái lặng lẽ cầu nguyện giữa biển người đông đúc, chỉ để có thể gặp lại một người từng đi ngang qua đời mình. Phật Tổ nghe thấu, Ngài nói: “Muốn gặp lại người ấy, con phải tu 500 năm.”


Cô gái không ngần ngại. 500 năm sau, cô hóa thành lan can đá nơi chiếc cầu mà chàng trai sẽ đi qua. Nhưng chàng chỉ lướt nhẹ qua mà chẳng biết cô từng chờ đợi ngàn năm.


Lại một lần nữa, cô cầu xin Phật Tổ. Ngài nói: “Muốn chạm vào người ấy, con phải tu thêm 500 năm.”


Cô tiếp tục tu hành. 500 năm sau, cô hóa thân thành gốc cây bên đường, để một lần chàng tựa vai trong mỏi mệt.


Và khi Phật Tổ hỏi: “Con còn muốn làm vợ anh ta không?”

Cô gái mỉm cười: “Không cần nữa. Chừng ấy là đủ. Được thấy người ấy bình an đã là đủ rồi.”


Phật Tổ thở dài mà nói: “Cũng tốt. Vì chàng trai ấy… đã tu 2000 năm để chỉ có thể nhìn thấy con một lần.”


Một câu chuyện mang màu sắc thần thoại, nhưng lại thấm đẫm tinh thần Phật pháp:

Yêu không phải là sở hữu. Mà là đồng hành trong yêu thương và buông xả.


Tình bạn, tình thân, tình yêu đều là một phần của dòng chảy nhân duyên

Khi còn bé, chỉ cần một cây kẹo, một cái bút, là đã có thể thân thiết với một người. Nhưng khi lớn lên, ta nhận ra:


Gặp một người dễ, giữ một người khó.

Rất nhiều người từng gọi nhau là tri kỷ, rồi chỉ vì không còn liên lạc mà hóa người dưng.

Rất nhiều người từng thề không rời, lại tan vào biển người chẳng thể gặp lại lần nào nữa.


Vì vậy, người còn ở bên ta hôm nay, là người ta đã nợ ân tình rất lớn từ những kiếp trước.

Dù chỉ là vài câu chuyện, một ánh mắt, một vòng tay, cũng không nên xem nhẹ.


Không có gì là ngẫu nhiên, mọi cuộc gặp đều có ý nghĩa

Bạn gặp một người để học cách tha thứ.

Bạn yêu một người để học cách buông bỏ.

Bạn chia ly với một người để học cách chấp nhận vô thường.


Cuộc sống vì vậy mà trở nên đầy màu sắc, đầy vết thương, và đầy hoa trái tâm linh.


“Tất cả những nơi bạn đã đi qua, đều có dấu chân của nhân duyên.

Tất cả những người bạn từng gặp, đều là một phần của bài học cuộc đời.”


Hạnh phúc là khi ta biết cúi đầu trước duyên khởi và chấp nhận duyên tàn

Không ai giữ mãi một người, không ai nắm được một đoạn đường mãi mãi.

Cũng như hoa nở rồi tàn, mây tụ rồi tan mọi hợp tan đều nằm trong dòng chảy của vũ trụ.


Khi hiểu được điều đó, ta không còn trách móc số phận, cũng không nuối tiếc một người đã rời đi.

Thay vào đó, ta tri ân mỗi cuộc gặp, dù ngắn hay dài, dù hạnh phúc hay khổ đau.

Vì chính họ là một phần khiến ta trở thành phiên bản sâu sắc hơn của chính mình hôm nay.


“Đi qua một số người, ghi lại một số chuyện, mới hiểu:

Cuộc đời này tất cả những cuộc gặp gỡ, đều là một kiểu trả ơn.”


Và biết đâu, hôm nay bạn gặp tôi, cũng là vì một lời hẹn từ kiếp trước...

Share:

Vị chát của cuộc đời

 𝐕ị 𝐜𝐡á𝐭 𝐜ủ𝐚 𝐜𝐮ộ𝐜 đờ𝐢,𝐜𝐡ỉ 𝐥à 𝐛ướ𝐜 đệ𝐦 𝐜𝐡𝐨 𝐬ự 𝐬â𝐮 𝐬ắ𝐜 𝐭𝐫𝐨𝐧𝐠 𝐭â𝐦 𝐡ồ𝐧 𝐛ạ𝐧






"Mong bạn sẽ trở thành người trong mắt có ánh mặt trời, và trong nụ cười có sự bình yên."

Ai trong chúng ta cũng đều có nỗi khổ riêng,

một đoạn đường bắt buộc phải đi,

và không ai có thể bước hộ ai trên hành trình ấy.


Bạn phải tự mình trải qua,

từng bước, từng lần vấp ngã,

từng trận mưa, từng cơn gió 

để rồi một ngày,

tâm bạn đủ vững,

không còn sợ gió, sợ giông,

cũng chẳng còn lúng túng trước những điều bất định.


Cuộc sống chân thật không phải lúc nào cũng ngọt ngào.

Có vui, có buồn.

Có lúc lên cao, có lúc xuống thấp.

Giống như một tách trà nguyên chất

Mới nhấp vào tưởng đắng chát,

nhưng càng uống, càng ngấm hương thơm.


Vị chát của cuộc đời,

chỉ là bước đệm cho sự sâu sắc trong tâm hồn bạn.


Trên đời này không có con đường nào là vô nghĩa.

Mỗi bước bạn đi, dù khó khăn hay thuận lợi,

đều đang âm thầm rèn giũa bạn trở nên mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn.


Những thử thách bạn từng vượt qua,

sẽ một ngày nào đó trở thành tấm huân chương lấp lánh,

như dấu ấn đẹp đẽ nhất trong hành trình trưởng thành.


Vì vậy…

Mong bạn vẫn giữ được một chút ánh nắng trong mắt,

một chút dịu dàng trong lòng,

một chút thản nhiên giữa thế giới đầy biến động.


Và nếu có thể…

Hãy mỉm cười nhẹ nhàng với cuộc đời,

như thể bạn đã hiểu rằng:

Mọi điều xảy ra, đều có lý do để trở nên tốt đẹp hơn.

Share:

Đáng sợ hơn ngoại tình

 Đá𝐧𝐠 𝐬ợ 𝐡ơ𝐧 𝐜ả 𝐧𝐠𝐨ạ𝐢 𝐭ì𝐧𝐡 𝐥à 𝐬ố𝐧𝐠 𝐜ù𝐧𝐠 𝐧𝐡𝐚𝐮 𝐧𝐡ư𝐧𝐠 𝐜ô đơ𝐧 𝐭𝐫𝐨𝐧𝐠 𝐜𝐡í𝐧𝐡 𝐭𝐫á𝐢 𝐭𝐢𝐦 𝐦ì𝐧𝐡

Người ta vẫn nghĩ, nỗi đau lớn nhất trong hôn nhân là ngoại tình.

Là phản bội. Là dối trá. Là rạn vỡ niềm tin.




Nhưng có một thứ còn âm thầm và tàn nhẫn hơn,

nó không đến ồn ào như một cú sốc,

mà là cái chết lặng lẽ của tình yêu…

dưới lớp vỏ của sự lạnh nhạt và vô tâm.


Khi hai người sống chung nhưng không còn thuộc về nhau

Vẫn ăn cùng mâm cơm.

Vẫn ngủ chung giường.

Nhưng ánh mắt đã thôi tìm về nhau.

Lời nói chỉ còn là nghĩa vụ.

Và trái tim… thì mỗi người một hướng.


“Anh ăn cơm chưa?” là quan tâm,

nhưng cũng có thể là thủ tục của một cuộc sống đang mỏi mệt.


Không còn những cái ôm bất ngờ từ phía sau.

Không còn những cuộc trò chuyện dài lúc đêm muộn.

Không còn mơ ước chung về tương lai,

chỉ còn những câu hỏi nhạt nhòa như thói quen:

“Đón con chưa?”, “Đóng tiền điện chưa?”, “Mai mấy giờ về?”


Tình yêu không chết vì phản bội… mà vì thờ ơ

Một cái ôm thiếu nhiệt.

Một cái gật đầu hờ hững.

Một ngày trôi qua không ai hỏi ai: “Hôm nay em có vui không?”


Tình yêu không mất đi ngay lập tức.

Nó tự rút lui, từng chút, từng ngày 

khi không ai còn muốn lắng nghe.

Khi sự im lặng trở thành giải pháp thay cho đối thoại.

Khi mâu thuẫn không còn được giải quyết bằng tranh luận,

mà bằng sự buông xuôi âm thầm.


Nỗi cô đơn lớn nhất là khi vẫn nằm cạnh nhau nhưng cảm thấy xa lạ

Bạn đã từng trải qua cảm giác ấy chưa?

Một tối muộn, bạn nằm sát bên người từng là cả thế giới của mình,

mà thấy khoảng cách giữa hai người như kéo dài cả một đời người.


"Tôi cô đơn…

ngay trong chính ngôi nhà của mình."


Có thể bạn tha thứ được một lần lạc lối,

nhưng sẽ rất khó để giữ lại một tình yêu

đã mục ruỗng bởi vô tâm, thờ ơ, và lạnh nhạt.


Vậy làm sao để hôn nhân không trở thành một cuộc “sống chung cô đơn”?

Không cần những điều lớn lao.

Không cần những bữa tối lung linh nến hay quà đắt tiền.

Chỉ cần một ánh mắt thật lòng.

Một câu hỏi đủ quan tâm.

Một cái ôm không vì nghĩa vụ.

Và một sự hiện diện đúng nghĩa.


"Anh ở đây, không chỉ là cơ thể mà là trái tim đang lắng nghe."


Hôn nhân không chết trong biến cố.

Nó chết vì những điều nhỏ nhặt không ai còn muốn gìn giữ.


Đừng đợi đến lúc mất nhau rồi mới học cách lắng nghe nhau lại từ đầu.

Bắt đầu ngay từ hôm nay 

bằng một câu hỏi dịu dàng,

bằng một phút lắng nghe không xao lãng,

và bằng một cái nắm tay thật chặt như ngày đầu tiên.


Bạn còn đang nắm tay người ấy hay chỉ là giữ một thói quen?

Share:

Ruby Lục Yên

💎 Ruby Lục Yên (Yên Bái, Việt Nam) nổi tiếng thế giới vì màu đẹp và độ trong, có giá trị cao, nhưng giá trị phụ thuộc rất nhiều yếu tố:


1. Kích thước (carat):


Viên nhỏ (dưới 1 carat) nhưng trong, màu đẹp vẫn có giá cao.


Ruby càng lớn, càng trong, càng đỏ tươi (máu bồ câu) thì giá càng tăng mạnh.


2. Màu sắc:


Đỏ “máu bồ câu” (pigeon blood) = giá trị rất cao.


Đỏ hơi tím, đỏ nâu, đỏ hồng = giá trị thấp hơn.


3. Độ trong:


Ruby trong suốt, ít tạp chất = giá cao.


Nhiều vết nứt, mờ đục = giá trị giảm.


4. Xử lý:


Ruby tự nhiên không qua xử lý nhiệt: giá trị cao nhất.


Ruby qua xử lý nhiệt để tăng màu: giá thấp hơn.


Ruby “độn thủy tinh” (glass-filled) chỉ vài chục – vài trăm ngàn/viên nhỏ.


📌 Vì vậy:


Một viên ruby Lục Yên nhỏ (0.5 – 1 carat) nhưng chuẩn màu đẹp, trong tự nhiên có thể vài triệu đến hàng chục triệu đồng.


Nếu chỉ là ruby công nghiệp, ruby độn thủy tinh hoặc spinel đỏ thì giá trị thấp, vài chục – vài trăm ngàn thôi.


👉 Nói cách khác, không phải viên nào cũng có giá trị cao, cần đem đi giám định mới biết chính xác.



Share:

Thiên đường độ

 🇻🇳- Tùng Dương: sẵn sàng bỏ các sô khác để biểu diễn ở các Concert Yêu nước, luôn yêu Tổ quốc,  không bao giờ quay lưng với quê hương

==> Tổ quốc độ: Giàu có ăn ba đời không hết, chạy sô mệt nghỉ, cát xê cao ngất ngưởng, fan yêu mến ngập tràn 💖



🇺🇸- Kasim Hoàng Vũ: chê nước nghèo, mơ thiên đường Mỹ đế; ra nước ngoài ca ngợi Tây, Mỹ lên mây, chê bai đá xéo quê hương 

==> Thiên đường độ: Méo miệng, tan gia bại sản vì răng khôn, thân tàn ma dại, mở nhà hàng lóc cóc tự phục vụ mà rồi cũng phá sản phá sản, mất hết sự nghiệp, chả còn ma nào làm fan, tương lai bất ổn 🚱🚨

Share:

Cuba và Việt Nam

  Mấy hôm nay, Chính phủ lên bài kêu gọi hỗ trợ người anh em CUBA thông qua Hội chữ Thập Đỏ Việt Nam.



Đây là điều tôi dám chắc, 100% lòng dân Việt Nam ủng hộ. Vì tôi hiểu dân tộc Việt Nam này, chúng ta là dân tộc duy nhất được dạy ý nghĩa 2 từ 'biết ơn' trước khi biết viết.


Và ở đâu hay qua cầu rút ván thì tôi không biết, nhưng với người Việt Nam, ai từng giúp ta chén cháo trắng khi đói lòng, thì khi khá giả, người Việt Nam sẽ mang chén thịt để cung kính trả lại bằng cả 2 tay và cả tấm lòng.


Trên cánh tay trái của tôi và rất nhiều bạn, vẫn còn vết sẹo vaccine từ CUBA chi viện để giúp thế hệ chúng ta có 1 sức đề kháng trong thời kỳ cả thế giới quay lưng.


Từng bịch đường, từng liều vaccine, nhiều bệnh viện, nhiều trường học, nhiều chuyên gia, nhiều cán bộ, nhiều lính tình nguyện CUBA đã sát cánh cùng cha anh ta mà chưa bao giờ cần hồi đáp. Dù cả thế giới quay lưng, thì người anh em CUBA chưa bao giờ buông tay chúng ta.


Giờ đây, khi Việt Nam hùng cường, và người anh em CUBA, dưới sự phong tỏa t.à.n b..ạ.o của các nước lớn, họ đang cần chúng ta hơn bao giờ hết.


Và chúng ta bao năm qua, cũng chưa từng buông tay họ. Nhưng có lẽ bây giờ, chúng ta sẽ phải đồng lòng hơn nữa, chung tay hơn nữa,... để giúp đỡ người anh em cách nửa vòng trái đất ấy vượt qua khó khăn này...

Share:

Nam hay Nữ

  Tại Olympic Tokyo, đội tuyển điền kinh nữ Trung Quốc gây thắc mắc với thế giới khi trình đội hình thi đấu có hai người “không giống nữ”, với giọng nói ồn và vẻ bề ngoài “nam tính”. Đáp lại, cổ động viên Trung Quốc đồng loạt ủng hộ các nữ vận động viên, quyết không để họ phải chịu thiệt thòi. Cổ động viên Trung Quốc lên tiếng: “Họ đã mang vinh quan về cho đất nước. Họ sẽ không cô đơn, không để họ bắt nạt bởi người ngoài”. 



Trong World Cup bóng đá nữ 2023, tiền đạo Lee Geum Min của đội tuyển Hàn Quốc có ngoại hình rất giống nam giới. Khi một người hâm mộ nước ngoài nói rằng Hàn Quốc gian lận khi sử dụng “nam giới”. Người dân Hàn Quốc lên án mạnh mẽ hành vi kỳ thị và ủng hộ Lee Geum Min hết mực. 


Nhưng, khi đội tuyển U21 bóng chuyền nữ Việt Nam bị phạt vì liên quan đến hồ sơ cầu thủ. Thì chưa gì, nhiều người hâm mộ Việt Nam đã quay ra chửi bới cầu thủ và liên đoàn vì cho cầu thủ “nam” đánh giải “nữ” và dùng những từ ngữ miệt thị giới tính để công kích các tuyển thủ, như Đặng Thị Hồng và Nguyễn Phương Quỳnh. Một cầu thủ khác của đội tuyển là Bích Tuyền cũng bị vạ lây khi người ta cứ nói bạn ấy là nam giả nữ, vì thành tích, làm mất mặt đội tuyển… Trong khi Bích Tuyền đã vượt qua rất nhiều vòng thử nghiệm giới tính của các giải đấu quốc tế. 


Rồi sau đó, mới lòi ra lý do không phải là do vấn đề “nam nữ” mà do giấy khai sinh. Tức là các vận động viên chẳng có sai lầm gì về giới tính. Vậy mà họ đã phải chịu thiệt thòi, công kích dữ dội từ chính đồng bào của họ. 


Tại sao chúng ta lại làm vậy? Họ là đồng bào của chúng ta cơ mà? Tại sao nhiều người trong chúng ta không thể bảo vệ các tuyển thủ như cách mà người Trung Quốc, Hàn Quốc đã làm? 


#tifosi

Share:

Lòng từ bi hoá giải oán hận

 𝐁à 𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 Đề. 𝐌ẹ 𝐜ủ𝐚 𝐓ô𝐧 𝐠𝐢ả 𝐌ụ𝐜 𝐊𝐢ề𝐧 𝐋𝐢ê𝐧



Ngày xưa, có một bà lão nghèo nhưng lòng thành thì sâu nặng. Bà là một tín nữ thuần thành, tin tưởng tuyệt đối vào Phật pháp. Lòng tin ấy khiến bà tin rằng cơm gạo người đời gieo trồng ngoài đồng chưa đủ thanh tịnh để dâng lên cửa Phật.



Thế là năm này qua năm khác, bà tự tay trồng từng hạt lúa trong gáo dừa nhỏ, đựng đất sạch tinh khôi. Mỗi gáo được treo lên cao, tránh bụi trần, tránh người bước qua làm ô uế. Khi lúa chín, bà không dùng cối giã, mà dùng chính cán dao mới tinh, cẩn trọng lột từng lớp vỏ trấu, vừa làm vừa niệm Phật. Gạo trắng ngần, lòng thành tinh khiết, bà gom từng nắm nhỏ dâng lên chùa.


Một hôm, vị sư trụ trì bậc cao tăng đạo hạnh nhập định và thấy điềm báo: ngày mai sẽ có một vị đại thí chủ mang tâm thành sâu sắc đến cúng dường Tam Bảo. Trước khi đi xa, thầy dặn chú tiểu hãy tiếp đón người ấy thật chu đáo.


Ngày hôm sau, chùa vắng vẻ cả ngày. Không ai đến. Trời xế chiều, các sư trẻ bắt đầu nghi ngờ điềm mộng, cho là mơ hồ. Họ đóng cổng chùa, lòng có chút thất vọng.


Mãi đến khi mặt trời sắp lặn, một đôi vợ chồng già mới lụm khụm đến gõ cửa chùa, tay ôm lon gạo nếp nhỏ là kết tinh của bao ngày tỉ mẩn, chọn lựa từng hạt. Họ xin được dâng cúng Phật.


Thế nhưng các sư trẻ, vốn đã mỏi mệt cả ngày, lại thấy chỉ là lon gạo bình thường nên từ chối. "Không có Sư cả, không nhận cúng dường." Họ lạnh lùng nói, rồi khước từ, đẩy lui hai vợ chồng ra ngoài. Trong lúc giằng co, lon gạo rơi xuống, tung tóe khắp sân chùa.


Bà lão đau đớn, tủi hổ. Bao năm tâm thành nay bị xem thường như rác. Trong cơn tuyệt vọng, bà thốt lên lời thề độc:


"Từ kiếp này sang kiếp khác, hễ thấy chùa là ta phá chùa, thấy tượng là ta xô tượng!"


Vài ngày sau, vị trụ trì quay về, hỏi ngay về vị đại thí chủ trong điềm mộng. Các sư trẻ lắc đầu. Chỉ có một người nhắc lại chuyện hai vợ chồng già, lon gạo nếp và lời thề lạ lùng.


Nghe đến đó, thầy trụ trì lặng người. Thì ra… người ấy chính là đại thí chủ trong mộng. Bao nhiêu công phu tu tập của bà, chỉ vì thiếu lòng kính trọng mà biến thành nghiệp ác.


Thầy đến trước tượng Phật, dâng lời sám hối sâu xa. Và rồi, thầy nguyện một lời nguyện lớn lao, vang vọng muôn kiếp:


“Từ đời này sang đời khác, con nguyện làm con của bà.

Khi bà phá chùa, con nguyện xây thêm chùa.

Khi bà khinh chốn thiền môn, con nguyện tu hành tận lực.

Khi bà buông lời bất kính, con nguyện theo bà chẳng rời,

Cho đến khi nghiệp bà tan, tâm bà sáng,

Con mới dừng lại, mới an lòng.”


Vị sư ấy, chính là tiền thân của Tôn giả Mục Kiền Liên, một trong hai đại đệ tử thần thông bậc nhất của Đức Phật.


Còn bà lão chính là mẹ ngài, Thanh Đề người sau này bị đọa vào địa ngục vì những nghiệp chướng trần gian, và cũng chính nhờ lòng hiếu thảo vô bờ bến của con trai mình mà được cứu rỗi.


Một câu chuyện xưa, nhưng chưa bao giờ cũ.


Vì đôi khi, chỉ một cái nhìn thiếu từ bi, một thái độ hờ hững, cũng đủ khiến một người mang lòng oán hận đến cả kiếp sau.


Và cũng chính từ lòng từ bi, một lời nguyện lớn… có thể hóa giải mọi nghiệp duyên, dẫu là tăm tối nhất.

(Dựa theo bản dịch của cố lão hòa thượng Thích Tuệ Đăng)

Share:

Đó là con tôi

 Người mẹ bàng hoàng nhận ra con trai mất tích trong phòng trưng bày xác khô



Giữa những tủ kính lạnh lẽo và thi thể vô danh, bà bất ngờ sững lại trước một cơ thể bất động — mà bà khẳng định chính là Christopher Todd Erick, con trai đã mất tích nhiều năm. Bà lập tức nói: “Đó là con tôi”. Từ giây phút ấy, triển lãm biến thành ác mộng, còn bà trở thành người đi tìm sự thật mà chẳng ai khác muốn tìm.


 Ban tổ chức khẳng định thi thể đều được hiến tặng hợp pháp, nhưng bà chỉ yêu cầu một điều: xét nghiệm ADN. Không danh tiếng, không tiền bạc — chỉ muốn biết con trai mình có bị trưng bày vô danh hay không.


Câu chuyện đặt ra câu hỏi rùng rợn: Nếu một số thi thể không được hiến tặng… mà bị lấy đi trong im lặng thì sao?

Share:

Khủng long lớn nhất thế giới

 Khủng long lớn nhất thế giới được phát hiện ở Argentina



Các nhà khoa học vừa công bố phát hiện loài khủng long dài nhất từng được biết tới – một titanosaur dài 37 mét, nặng 70 tấn, sống cách đây 102 triệu năm. Phát hiện này bắt đầu từ năm 2014, khi một người chăn cừu ở sa mạc Argentina tìm thấy phần xương đùi dài 2,4 mét – lớn nhất thế giới.


Sau nhiều tháng khai quật, nhóm nghiên cứu thu được hơn 220 mảnh xương và 80 chiếc răng, thuộc về 7 cá thể cùng loài. Dù mới là cá thể trưởng thành trẻ tuổi, kích thước của chúng đã vượt xa loài giữ kỷ lục trước đó – Argentinosaurus (26 mét).


Các chuyên gia cho rằng đây có thể là loài động vật lớn nhất từng đi trên Trái Đất. Tên khoa học chính thức sẽ được công bố sau khi nghiên cứu hoàn tất.

Share:

Tê giác 20.000 năm tuổi

 Tê giác lông mượt 20.000 năm tuổi nguyên vẹn trong băng vĩnh cửu Nga



Các nhà khoa học tại Nga vừa tìm thấy một con tê giác lông mượt thời Kỷ Băng Hà, khoảng 3–4 tuổi, được bảo quản tới hơn 80% trong băng vĩnh cửu ở Yakutia. Mẫu vật vẫn giữ nguyên lông dày màu nâu, sừng và cả nội tạng như răng, ruột, mỡ. Đặc biệt, thức ăn cuối cùng trong dạ dày vẫn còn nguyên, hứa hẹn tiết lộ bí mật về chế độ ăn của loài này.


Tê giác lông mượt từng sinh sống khắp châu Âu và Bắc Á, có kích thước khổng lồ: dài tới 3,8m, nặng hơn 2,7 tấn, sở hữu hai sừng lớn nhỏ. Các nhà khoa học cho rằng cá thể này có thể đã chết đuối vào mùa hè cách đây 20.000–50.000 năm. Đây là cá thể tê giác lông mượt non được bảo quản tốt nhất từng phát hiện ở khu vực này.

Share:

HỌC TỪ ĐỐI THỦ

 “HỌC TỪ ĐỐI THỦ NHANH HƠN TỰ MÀY MÒ RẤT NHIỀU.”

– Gary Vaynerchuk



Bạn đã từng ngồi hàng giờ chỉ để nghĩ ra một bài viết cho fanpage... rồi xoá chưa?


Viết xong. Đọc lại. Không ưng.

Đăng lên. Không ai quan tâm.

1, 2 lượt like từ bạn bè, không một comment, không một inbox hỏi mua.


Bạn bắt đầu nghi ngờ chính mình.

Tôi hiểu.


Không phải vì bạn dở.

Mà vì bạn đang chọn con đường khó nhất:

TỰ LÀM MỌI THỨ MÀ KHÔNG HỌC TỪ AI CẢ.


Gary Vaynerchuk – một trong những bậc thầy marketing hiện đại – từng nói:

“Học từ đối thủ nhanh hơn tự mày mò rất nhiều.”


Hãy thử so sánh hai kiểu người đang xây dựng nội dung:


Người tự mày mò:


Mỗi ngày mở laptop mà không biết viết gì


Dành hàng giờ để nghĩ ra 1 post


Đăng lên xong... chẳng ai xem


Thường xuyên rơi vào cảm giác bế tắc, hoang mang


Người biết học hỏi:


Dành 30 phút mỗi tuần để phân tích 3 fanpage đối thủ


Ghi lại các mẫu post có nhiều lượt chia sẻ, bình luận


Biến những bài đó thành ý tưởng cho chính mình


Lúc nào cũng có sẵn thư viện nội dung để tái sử dụng, biến tấu


Bạn không cần thông minh hơn người khác.

Chỉ cần nhanh hơn họ… trong cách học và cách làm.


Một bước đơn giản để bắt đầu hôm nay:


Chọn 3 fanpage cùng ngành bạn đang làm


Xem các bài có hiệu suất cao trong 7 - 30 ngày gần nhất


Ghi chú lại: tiêu đề, cách mở đầu, hình ảnh, CTA


Viết lại theo cách của bạn


Đăng và đo kết quả


Tư duy sáng tạo KHÔNG PHẢI là nghĩ ra điều chưa ai từng nghĩ.

Mà là NHÌN THẤY điều người khác bỏ lỡ.


Nếu bạn đang thấy bài viết này giúp bạn sáng tỏ,

HÃY TAG NGAY 1 NGƯỜI BẠN cũng đang loay hoay "nghĩ mãi không ra content gì cho fanpage".


Bạn không chỉ giúp họ tiết kiệm thời gian,

mà còn giúp chính mình kết nối lại với cộng đồng những người cùng chí hướng.


Bạn không phải chỉ là người đi tìm lửa.

Hôm nay, bạn là NGƯỜI TRUYỀN LỬA.


Share:
Main Ad ➤ Click "VÀO ĐÂY" Doanh nhân và Thương hiệu ASEAN luôn cập nhật

Quốc Gia Truy Cập

Flag Counter

Bài đăng nổi bật

Cách đưa Webite lên Index

  Để đưa một website lên Google Index (xuất hiện trên kết quả tìm kiếm), bạn cần thực hiện theo quy trình chuẩn gồm 4 bước chính sau đây. 1....

Bài mới đăng

Flag Counter

Lưu trữ Bài viết

Tổng số lượt xem trang

Ủng Hộ Chúng Tôi

Lưu trữ Blog

Liên hệ Nhà thơ Hoàng Huy

Tên

Email *

Thông báo *

Cho Đặt Banner Quảng cáo

Like Fanpage Phong Thủy để cập nhật các thủ thuật mới nhất mỗi ngày OK Để sau