Luật Gia. Liz Quiehui có tên thật là Hoàng Quốc Huy, tên phiên âm là Lý Thu Tuệ

Blog

Main Ad ➤ Click "VÀO ĐÂY" Doanh nhân và Thương hiệu ASEAN luôn cập nhật

GỬI BẠN TRI ÂM

 


Đường đời vốn lắm nhiêu khê,

Hồn thơ hội ngộ, trăng thề yêu thương.

Câu thơ dẫn lối đưa đường,

Động viên khích lệ, bốn phương sum vầy.



Đệ huynh xướng họa đong đầy,

Chị em hòa điệu, men say giữa đời.

Bạn thơ nơi chốn xa xôi,

Hoàng Huy xin gửi đôi lời tri âm.


Bốn phương tuy cách xa xăm,

Nhưng thơ kết nối – nhịp thầm tình thân.

Nhớ câu nghĩa nặng ân cần,

Đường dài rồi cũng sẽ gần nhau thôi.


Thương nhau chẳng ngại xa vời,

Lời thơ Việt mãi rạng ngời sắc Xuân.


---


Nhà thơ, Luật gia: Hoàng Quốc Huy

Bút danh: Hoàng Huy

Share:

𝐓ổ 𝐓𝐢ê𝐧 Đã Đầ𝐮 𝐓𝐡𝐚𝐢, 𝐕ậ𝐲 𝐓𝐚 Đ𝐚𝐧𝐠 𝐓𝐡ờ 𝐀𝐢?

 

Câu hỏi ấy… không chỉ là chuyện thờ cúng, mà là chuyện làm người giữa cõi đời vô thường.



Một ngày, tôi ngồi cùng một người bạn trẻ, cậu ấy hỏi:

“Thầy ơi, nếu tổ tiên đã đầu thai rồi, vậy mỗi dịp giỗ chạp, lễ Tết… ta đang thắp nhang cho ai?”

Câu hỏi ấy không phải vì khó trả lời, mà vì tôi chợt nhận ra:

Có quá nhiều người đang “thờ phụng” trong hình thức mà quên mất phần triết lý sâu xa.


"Thân như huyễn hóa, tâm là dòng chảy không dừng."

Người mất đi, thân xác tan vào đất trời,

nhưng thần thức tùy theo nghiệp lực mà chuyển sinh.

Vậy thì đúng, tổ tiên ta có thể đã đầu thai, không còn ở nhân gian.


Nhưng… đó là khi ta nhìn bằng đôi mắt vô thường.

Còn nếu nhìn bằng trái tim biết tri ân,

thì tổ tiên chưa bao giờ rời xa.


Vì ta thờ tổ tiên, không phải chỉ để "mời về ăn cơm".

Mà là để giữ một gốc rễ trong tâm.

Là để mỗi khi ta thắp nén nhang,

mình nhớ rằng:

Mình đến từ đâu.

Ai đã đi trước mình.

Ai đã nhường phần đời của họ để mình có mặt trong cuộc đời này.


Dưới góc nhìn tâm lý học, con người luôn cần một mối liên kết với nguồn cội đó là bản năng thuộc về.

Khi biết mình thuộc về một dòng họ, một truyền thống, một mái nhà,

ta sống có định hướng hơn, có lòng biết ơn sâu sắc hơn.


Ngược lại, một người quên gốc dễ lạc trong hoang mang, dễ sống buông thả, dễ cô đơn.

Thờ cúng không phải là tin ngưỡng mà là cách tâm linh giúp ta kết nối với tầng sâu trong chính mình.


Vậy… tổ tiên đã đầu thai, ta thờ ai?


Ta thờ cái tâm của mình với người đi trước.

Ta thờ sự biết ơn.

Ta thờ nếp sống.

Ta thờ chính những phẩm chất tốt đẹp mà họ từng gieo, nay vẫn còn trong "ta".


Tôi từng thấy một cụ bà, già yếu, vẫn mỗi sáng lau bàn thờ sạch sẽ, châm trà, thắp nhang…

Tôi hỏi bà: “Bà nghĩ ông bà mình có thật đang ở đây không?”

Bà cười hiền: “Chắc là không. Nhưng bà làm vậy để tụi nhỏ nhìn vào mà nhớ. Để nhà này không quên đạo làm người.”


Vậy đó… ta thờ không phải để gọi ai về.

Mà để gọi chính mình quay về.

Về với gốc rễ, về với lòng hiếu thảo, về với sự tĩnh lặng giữa cuộc đời quá nhiều rối ren.


Và nếu một ngày, bạn bối rối trước bàn thờ, không biết người mình thờ có còn “ở đó” hay không…

Thì hãy nhớ:


Tổ tiên không nằm trong bát hương mà trong từng tế bào sống của bạn.

Trong cách bạn nói năng, cư xử, giữ gìn gia phong.

Trong cách bạn sống tử tế để không hổ thẹn với người đã khuất.


Thờ cúng rốt cuộc không chỉ là nghi lễ.

Mà còn là một cách sống.

Sống có gốc, sống có tâm, sống có nghĩa.



Share:

GIỚI AN TÂM

 HÃY GIỮ CHO TÂM MÌNH ĐƯỢC AN


(Lời dạy của Thần Tiên về “GIỚI AN TÂM”)




     Có một đạo sĩ tên là An Định, nổi tiếng khắp vùng vì thông hiểu kinh văn, tụng chú không sai một chữ, trì giới nghiêm cẩn, không ăn mặn, không gần nữ sắc, không ham danh lợi.

     Nhưng… ông lại bị mất ngủ suốt mấy năm.

     Đêm nào cũng vậy, ông trằn trọc suy nghĩ: Ngày mai mình có giảng đúng không? Đệ tử đó có nghi ngờ gì ta không?” Vị quan kia sao dạo này không đến thăm ta? Hay là bài giảng của mình không đủ sâu?….

     Ông uống thuốc, tụng chú, ngồi thiền vẫn không ngủ được.

     Một đêm, ông mệt quá ngồi tựa vào vách đá, không mang theo gối, chỉ gối đầu lên một phiến đá lạnh, rồi thiếp đi suốt đến sáng.

     Tỉnh dậy, lần đầu tiên sau nhiều năm ông thấy lòng nhẹ như mây, thanh như suối, đầu không còn suy nghĩ, tim không còn nặng trĩu.

     Đêm hôm sau, trong giấc ngủ sâu, ông mộng thấy một vị lão đạo tóc trắng như tuyết, ngồi bên lò lửa, hỏi:

     Con gối đầu bằng gì mỗi đêm?  

     Dạ, bằng gối bông thơm, thêu hoa sen.

     Còn đêm qua?

     Dạ… chỉ là một tảng đá.

     Đúng vậy. Gối đá thì lạnh, nhưng tâm ngươi không vọng. Gối bông thì ấm, nhưng vọng tưởng làm tâm nóng.


     Giới An Tâm là gì?

     Giới An Tâm là không để tâm chạy theo điều không thuộc về mình. Không nghĩ chuyện chưa tới. Không lặp lại chuyện đã qua. Không dằn vặt vì người không hiểu mình. Không thao thức vì điều không thể thay đổi. Người giữ được Giới An Tâm, ngủ được giữa bão tố, tỉnh thức giữa chợ đời, tâm không loạn, trí không vẩn, đạo khí sẽ tự sáng.

     Từ đó, An Định không tìm cách sửa gối, không dùng thuốc nữa, cũng không cố “trị mất ngủ”.

    Ông chỉ viết bốn chữ lên tấm vải trắng treo đầu giường :“Không thuộc về mình.”

     Từ đó, mỗi đêm, ông ngủ một giấc sâu, sáng dậy tinh anh, khí mạch thông, không còn vọng động.


LỜI DẠY CỦA THẦN TIÊN


     Kẻ giữ giới mà tâm loạn, chẳng khác gì chiếc thuyền buộc dây mà trôi theo sóng. Muốn giữ Giới, trước hết phải giữ Tâm. Tâm an, thì mọi giới đều vững. Tâm loạn, thì giới nào cũng đứt. Giữ tâm không vọng, tức là không lấy điều thiên hạ làm gối nằm cho chính mình.


BÀI GIẢNG 


     Giới không phải là giữ bên ngoài, mà là giữ tâm không vướng bên trong.

     Tâm an thì: Giữ giới không thấy khổ. Giúp người không cầu báo. Làm việc không sợ sai. Ngủ không mộng dữ, thức không hoang mang.


ST

Share:

Kỷ niệm

 Cách đây nhiều năm, khi tôi còn trẻ, tôi đã chinh phục được những điều mà nhiều người ở tuổi ấy chỉ dám mơ ước. Thời gian trôi, bạn bè và đồng đội cũ nay có người đã ra đi, có người mang bệnh tật, có người mất liên lạc. Mỗi ký ức, mỗi nụ cười và cả những giọt nước mắt giờ chỉ còn lại trong tôi như những viên đá quý của quá khứ. Nhưng quá khứ không để tôi dừng lại; ngược lại, nó trở thành sức mạnh, nhắc nhở tôi luôn sống phấn đấu, tiến lên phía trước, không ngừng bước đi, dù đường đời có gian nan thế nào.

Luật gia. Hoàng Quốc Huy






Share:

20 năm nghĩa tình

 Anh em 20 năm rồi tình nghĩa vẫn như thuở ban đầu.




Share:

Khóc Nội

 KHÓC NỘI




Tháng tám về con lại khóc Nội ơi!

Xuân Thọ trắng trời màu hoa buồn nhạt cánh

Vành khăn tang vẫn còn rất lạnh

Con thầm thì gọi Nội giữa hư không

Thứ Sáu, Ngày Mười Ba nhớ Nội, con cháu trông!!!

Một chút ký ức trở về ngày xưa lắm

Bữa cơm ngày nào sao con nghe đắng cổ

Nhìn trầu, cau, vôi mà nức nở Nội ơi!

Kỷ niệm xưa sẽ theo con suốt tháng năm trôi

Con không thể và không bao giờ quên được!

Tháng tám con trở về nghe vết xước

Rỉ máu trong hồn thương quá Nội hiền ơi!

Vĩnh biệt Nội đau buốt trái tim côi

Con lại khóc Nội ơi!

Ôi ! tháng Tám!...


 

Kính nhớ Nội


Hương linh Bà Mẹ VN AH. Nguyễn Thị Sinh


Mẹ của Liệt sĩ Tự Bá Hạnh


Nhà thơ. Hoàng Huy

Share:

Hiểu cho đúng về kết hôn với người ngoại đạo trong Công giáo

 Hỏi: Tại sao người Công Giáo lại bắt người ngoại phải theo đạo mới cho cưới con cái họ. Như vậy còn gì là tự do tín ngưỡng nữa?



Trả lời: 

Trước hết xin lưu ý, Hội Thánh Công Giáo không có luật bắt buộc người ngoại theo đạo mới làm phép cưới. Hội Thánh mặc dù mong mỏi cho nhiều người nhận biết Chúa và gia nhập đạo, nhưng rất tôn trọng tự do của mỗi người nên không ép buộc ai.


Tuy nhiên, với kinh nghiệm mục vụ trong 2000 năm qua, Hội Thánh vẫn mong muốn có sự hòa hợp trong tình yêu và đức tin, để đời sống hôn nhân bền chặt hơn. Một thực trạng đáng ghi nhận rằng kết hôn khác đạo luôn ẩn chứa những nguy cơ đem lại thiệt thòi cho tín hữu Công Giáo. Vì tín hữu Công giáo (đặc biệt là nữ giới) rất dễ trở thành nạn nhân bị bỏ rơi khi hôn nhân tan vỡ. Họ tuân theo luật Chúa và luật bất phân ly trong hôn nhân nên phải đối diện với sự cô đơn nếu bị ruồng bỏ. Còn người bạn đời không theo đạo lại không thấy có trách nhiệm ràng buộc nên dễ dàng quay lưng bỏ đi. Thế nên Giáo Hội mới KHUYÊN kết hôn cùng tôn giáo để có sự thông hiểu về trách nhiệm của nhau trong hôn nhân và việc dạy dỗ con cái.


Việc bắt người ngoại theo đạo thường là do cha mẹ Công giáo lo lắng cho việc giữ đức tin và phần rỗi linh hồn của con cháu mình. Đặc biệt nơi các xứ toàn tòng Công giáo thì điều này càng phổ biến. Mặc dù áp lực này đúng là ngược lại với tự do tín ngưỡng, nhưng nếu đặt mình vào vị trí của các bậc làm cha mẹ Công giáo, quý anh chị em sẽ hiểu được phần nào nỗi lo của các vị. Con không thể biện minh cho sự ép buộc này, nhưng rất thấu hiểu và cũng mong quý anh chị em hiểu điều đó. 


Điều nên ghi nhận là khi có cùng đức tin, vợ chồng sẽ cảm thấy có trách nhiệm với nhau và với con cái hơn và cùng chia sẻ với nhau dễ dàng những vấn đề tâm linh cũng như giáo dục con cái theo luật Chúa. 


Chúng ta nên khuyến khích họ nếu đã không theo đạo thì thôi, còn đã chấp nhận theo đạo thì nên tìm hiểu để biết mình tin gì và đạo mình theo là như thế nào. Còn nếu vẫn cương quyết không theo đạo thì các bạn cũng nên tôn trọng quyền nuôi dạy con theo đức tin Công giáo của vợ (hoặc chồng) mình. Đây là mong muốn và cũng là đòi hỏi của Giáo Hội.


ST

Share:

Chuyện hài

 Đêm qua, có một nick Facebook nữ kết bạn, tự xưng “đại gia” Tây Nguyên, biệt thự nguy nga, đất đai bao la, sống một mình cô đơn. Nghe kể thì y như nữ chính trong phim ngôn tình, nhưng sáng nay nói chuyện thì lại giống… quảng cáo đa cấp: mở màn chuyện trời, chuyện đất, rồi kết thúc bằng cú chốt hạ – sở hữu tượng Phật đồng đen và muốn rước tôi về ở cùng.



Xin lỗi, tôi học đạo Thánh Hiền chứ không học đạo… “nghe mùi gái, tiền là chạy đến”. Đàn bà đẹp thì ai mà chẳng thích, nhưng thích khác với việc thấy hoa là cắm đầu ngửi để lở mũi khi nhầm hoa độc 

 Người trượng phu không thể thấy đèn đường sáng là lao tới, nhầm tưởng ánh trăng. Huống chi một người chưa từng gặp mặt, qua mạng xã hội đã rủ về chung nhà – nghe chẳng khác gì mời ký hợp đồng… trên giấy trắng mực tàng hình.


Nói thêm, gu của tôi vốn lạ đời: chỉ để mắt đến những phụ nữ xăm Rồng, Phượng, Rắn, Cọp dữ dằn – nhìn vào có lửa, có khí chất. Còn những cô “da trắng môi hồng” nhưng không một nét mực, trong mắt tôi cũng chỉ như… tường mới sơn, sạch thì sạch nhưng thiếu hồn.


Vậy nên, gửi lời nhắn luôn đến các em gái miền Tây hay chị em Việt ở Campuchia tính tung chiêu “mỹ nhân kế”: tốt nhất đừng phí công. Với tôi, kế này chẳng khác gì mang cá rô đi dọa cá sấu – nhìn vui đấy, nhưng nuốt không trôi.

Luật gia. Huy Hoàng

Share:

Kiến thức về Ngọc

 Kiến thức mà dân chơi ngọc ko phải ai cũng chỉ cho bạn. ❗️❗️❗️



1. Không có “bông” thì không phải ngọc

Vòng ngọc xịn xò luôn có vân bông hay sợi bông bên trong – đó là dấu hiệu của hàng thiên nhiên. Có điều ít hay nhiều thì tùy viên.


2. Không có vết nứt thì không có hoa

Phỉ thúy có vết nứt, vết vân nhẹ hoặc tì vết nhỏ thường được tận dụng để điêu khắc, tạo ra những tác phẩm mỹ nghệ độc đáo. Còn viên hoàn hảo thì ít khi họ phá phôi để làm.


3. Thấy màu xanh mà chớ vội mừng

Ngọc cẩm thạch màu xanh là hàng top, nhưng mà “xanh cháy” thì dễ là hàng nhuộm – loại B+C đó nha. Phải tỉnh táo mà nhìn kẻo mua trúng “xanh dỏm”.


4. Đừng xem ngọc dưới đèn

Ánh đèn khác nhau thì màu ngọc cũng khác nhau. Muốn biết đẹp thật hay không – mang ra nắng!


5. Thánh cũng khó đoán viên ngọc sau lớp đá

Nhìn ngoài thì đẹp đấy, nhưng bên trong thì trời mới biết! Thị trường ngọc là cái hố sâu không đáy, thiếu kinh nghiệm thì bước chân nào cũng đau. Câu cửa miệng giới buôn là: “Một dao nghèo, một dao giàu” – cắt viên đá ra, hoặc ôm mộng đổi đời, hoặc ôm mộng… bán vé số.


6. Rồng xanh nơi nào, nước tốt nơi đó

Chỗ nào ngọc xanh mượt mà thì y như rằng nước ngọc (độ trong, độ mịn) cũng ngon hết sẩy. Người ta bảo: “Rồng mà không có nước thì cũng chỉ là cá mắc cạn.”


7. Vàng có giá, ngọc vô giá

Phỉ thúy và vàng đều là tài nguyên không thể tái sinh. Nhưng Vàng có cân, có lạng, ngọc thì phải dùng con mắt xanh lè mới dò ra giá trị. Đẹp xấu, đắt rẻ – còn tùy vào duyên và đôi mắt biết yêu cái đẹp thật sự.


8. Trong đống “*ứt **ó” có thể đào ra ngọc xanh

Những chỗ nhìn đen đen bẩn bẩn, đôi khi lại chứa màu xanh cực phẩm. Vấn đề là khéo tay ai tạc nên hồn.


9. Sai một tông, chênh mười dặm tiền

Ngọc mà màu lệch xíu thôi – ví dụ xanh lá thành xanh rêu – là giá rớt cái “bịch”. Nhìn trên ảnh thì mười viên như một, cầm trên tay mới biết: “Ơ, khác trời vực!” Bởi vậy phải nhìn tận mắt mới dám định giá.


10. Tay mơ nhìn “màu”, dân chơi nhìn “chủng”

Đừng tưởng cứ màu đẹp là ngọc xịn. Chủng (nền ngọc) mà khô, nứt, thì dù màu có tươi rói cũng như hoa nhựa – nhìn một hồi chỉ thấy… đau mắt! Một viên phỉ thúy đạt chuẩn cao cấp cần phải hội tụ cả “chủng tốt” và “màu đẹp”.


11. Đá không lừa người – người mới lừa người

Phỉ thúy tự nhiên thì không biết nói dối, nhưng người buôn gian thương xảo lại giỏi bày trò: nào là “ vật liệu mù” (mài mờ che khuyết điểm), “cửa sổ gian” (cắt khoét lộ phần đẹp), “liệu kem đánh răng” (dùng lớp keo phủ cho mịn) để lừa người mua nhẹ dạ cả tin. 

—————————————————————————-

Kết luận: cảnh giác vẫn hơn, vì đá không phản bội ai, chỉ con người phản bội lẫn nhau.

Share:

Miếng lót ngọc

 Mời mọi người ăn miếng “dưa” cho mát:

Chuyện là có một chị chơi ngọc mua cái mặt dây chuyền phỉ thuý tím. Mang về nhìn trái, nhìn phải, càng nhìn càng thấy… sai sai. Thế là chị quyết định tháo ra xem. Tháo xong thì tá hoả:



 • Viên chính lót đỏ chót như giấy lì xì.

 • Viên phụ thì lót xanh lè như bánh cốm.

Quá thời hạn trả hàng, shop nhất quyết không nhận lại. Lý do nghe “có lý mà vô lý”: “Đá vẫn A hàng chuẩn nha, lót giấy chỉ là… thủ thuật trang trí, chứ không phải giả đâu 🤭.”

Cuối cùng, cãi nhau ầm ĩ.


  Bài học cho anh em chơi ngọc: Dạo này chiêu “lót màu” trong gắn đá đang hot. Về bản chất, làm cho món trang sức trông lung linh hơn thì không sai.Nhưng cái sai to là không nói trước với khách, lại còn lợi dụng để đẩy giá. Thế thì chẳng khác nào lừa đảo.


   Tím hay xanh cũng vậy, chỉ cần lệch một tí màu thôi là giá đã chênh trời vực. Nên nhớ: mua phỉ thuý, đừng để bị lừa vì hình trên mạng 

Share:

CHIẾC ÁO NHIỀU MÀU

 



Chiếc áo nhiều màu(1) gốc tích đâu?

Ai nghi? Cứ luận đạo sâu mầu!

Phận nghèo Thích tử, chân đạp đất

Hạnh khổ sa môn, dép đội đầu(2)

Hành đạo mười phương, không lợi dưỡng

Xin cơm trăm họ, chẳng mong cầu

Xuân Kinh quá khứ nhiều Tăng lão(3)

Phụng Pháp Như Lai chịu dãi dầu


                              Bách nạp bần Tăng 



# Chú giải: 


(1) Chiếc áo may bằng nhiều mảnh vải ráp lại nên nhiều màu ( thường gọi là bá nạp)


(2) Dép đội đầu chỉ việc Thiền sư Triệu Châu lấy dép đội lên đầu để giải công án Thiền của Tổ Nam Tuyền. Ngụ ý là người tu Phật nên xóa nhơn- ngã và tham chấp. Những vật dơ bẩn như giày dép mà đội lên đầu được mới khéo tu. 


(3) Cách đây độ 100 năm các bậc Tổ sư Hòa thượng xứ Huế đều mặc áo bá nạp ( ghép từ nhiều mảnh vải ). Hiện nay thì hầu như không còn.

Share:

Bạc nghĩa

 Vợ bán đất tiền tỷ, chồng ra... nghĩa địa ở, xin tiền...mua dép liền bị vợ chửi mắng





"Chú trắng tay con ơi… xin vợ mua đôi dép mà nó chửi thề!", người đàn ông lặng im sau khi thốt ra những lời ấy. Có lẽ, trong sự im lặng ấy có buồn, có tủi, có cả sự xấu hổ đến nghẹn lòng. 


- "Tiền đâu tao cho mày!", vợ chồng hết tình còn nghĩa mà nghe câu nói phũ phàng này sao quá đắng cay.


Đó là chú Cầm, từng là tài xế, từng tích góp xây được căn nhà trên mảnh đất của vợ. Thế nhưng, khi ly hôn, vợ lấy hết tài sản, đất cũng thuộc về vợ, nghe đâu bán được 3 tỷ.


Tai biến, tiểu đường, rồi gãy chân khiến chú không còn khả năng lao động. Không tiền trả trọ, chú bị đuổi đi, ôm vài bộ quần áo ra nghĩa địa sống tạm. May mắn thay, một người dưng cho chú cất nhờ căn chòi tạm bằng hai miếng vách và tấm rèm che mưa nắng.


Con ruột từng đến thăm, dúi cho vài trăm rồi bỏ đi vì không chịu nổi mùi hôi. Người em trai vì xích mích quá khứ cũng không cho chú về ở cùng, chê bệnh tật, hôi thối. Giờ chỉ có mẹ 80 tuổi còng lưng bán vé số chăm con và đứa em gái thỉnh thoảng tới lui bên anh.


Bệnh hành thể xác đã đủ khổ nhưng nỗi buồn lớn nhất lại là sự hắt hủi từ chính người thân yêu. Cái lạnh của đêm mưa gió chẳng thấm gì so với cái lạnh trong lòng người.


Hôm nay, Guufood phải đưa chú Cầm đi viện gấp bởi nếu chậm thêm chút nữa e rằng nguy đến tính mạng.


👉 Có điều chú Cầm thắc mắc: đất là của vợ nhưng căn nhà là do chú Cầm góp công sức để xây dựng. Vậy mà vợ bán vẫn không cần đến chữ ký của chồng. Cả nhà ai hiểu rõ, xin cho chú lời giải đáp với!

#guufood #xinhguufood

Share:

Công cụ xì hơi

 Trong một xã hội nơi ngay cả việc "xì hơi" cũng cần được che giấu một cách thanh lịch, Venice thế kỷ 19 đã phát minh ra một thiết bị vừa tinh tế vừa kỳ lạ: Vanvera - một dụng cụ bí mật được thiết kế để làm dịu và tạo hương cho tiếng xì nơi công cộng.




Lấy cảm hứng từ những cơ chế cổ xưa được sử dụng trong các bữa tiệc hoàng gia ở La Mã và Ai Cập cổ đại, thiết bị này đã tái xuất sau nhiều thế kỷ, được tinh chỉnh thành hai phiên bản:


 • Vanvera da Passeggio: được giấu dưới váy hoặc áo choàng, giúp người dùng âm thầm “giải tỏa” nhờ một sợi dây kéo kín đáo.


 • Vanvera da Alcova: dùng trong không gian riêng tư, đặc biệt bởi đàn ông trong lúc thân mật, với hệ thống ống dẫn mùi ra phòng khác hoặc ra ngoài trời.


Thiết bị này được trang bị buồng giữ khí và ngăn chứa thảo mộc thơm, đáp ứng tiêu chuẩn xã hội thời đó: giữ thể diện bằng mọi giá.


Ngày nay, dù đã biến mất, một số nhà ngôn ngữ học cho rằng cụm từ “parlare a vanvera” (nói nhảm, nói vô nghĩa) bắt nguồn từ chính thiết bị này.

Share:

SAY QUÁ VÀO NHÀ NGƯỜI LẠ KHÓA CỬA LÀM GIẤC NGON LÀNH

 SAY QUÁ VÀO NHÀ NGƯỜI LẠ KHÓA CỬA LÀM GIẤC NGON LÀNH

https://sites.google.com/view/monaphuong

Theo chia sẻ của chị Diệp, chủ nhân căn nhà cho biết, tự nhiên giữa trưa có anh giai ở đâu phi thẳng vào nhà, đi thẳng lên tầng vào phòng chốt cửa trong sự ngỡ ngàng của gia chủ. 





Ngay sau khi bình tĩnh lại gia chủ ngay lập tức gọi lực lượng chức năng đến xử lí. 


Do cửa chính bị khóa, mọi người buộc phải vào bằng đường cửa sổ và đã phát hiện một "người lạ" đang say giấc nồng trong phòng. Được biết, thanh niên này không phải là người ở khu vực đó và có dấu hiệu đã làm đôi chai 75.



Share:

Khôn lõi

 Ở đời, ai cũng muốn mình khôn ngoan, lanh lợi, biết tính toán thiệt hơn để không bị người khác qua mặt.




Nhưng khôn không đồng nghĩa với khôn lỏi.

Khéo không đồng nghĩa với xảo trá.

Biết tính toán không có nghĩa là tính toán thiệt hơn từng đồng, từng lời, từng cái bắt tay.


1. Không ai là ngốc cả – chỉ là họ chọn im lặng, chọn nhường, chọn bỏ qua

Có những người thà chịu thiệt một chút còn hơn tranh cãi.

Có người biết bạn không thật lòng nhưng vẫn mỉm cười.

Họ không ngốc – mà là họ chọn sống bình yên.

Nhưng một khi đã nhận ra lòng người giả dối, một khi đã mất lòng tin, họ sẽ rời đi mà không quay lại. Và lúc đó, dù bạn có “khôn” đến mấy – cũng chỉ còn mình bạn gặm nhấm hậu quả.


2. Tâm cơ, xảo trá – tưởng là khôn, hóa ra là dại

Bạn lươn lẹo để giành phần hơn, bóp méo sự thật để đạt mục tiêu, biến sự tử tế của người khác thành lợi thế cho mình…

Có thể bạn đạt được một vài điều trong ngắn hạn. Nhưng về lâu dài, không ai muốn ở gần một người sống tính toán, thủ đoạn.

👉 Một lần bạn nói dối, người ta có thể tha.

👉 Hai lần, người ta bắt đầu nghi ngờ.

👉 Ba lần, bạn mất tất cả – từ danh dự đến niềm tin.


3. Hãy sống tử tế – không phải vì người khác, mà vì chính mình

Tử tế không đồng nghĩa với khờ khạo. Nhưng sống trung thực, đàng hoàng, rõ ràng… sẽ giúp bạn:

Nhẹ đầu, nhẹ lòng

Có bạn tốt thật sự, không chỉ người “cùng phe”

Được tin tưởng – và được giúp đỡ lúc cần

Đời không cần bạn hơn người khác. Đời chỉ cần bạn sống không hại ai – và đủ lương thiện để thấy thanh thản khi đi ngủ.


Kết: Cuộc đời là phép trừ – ai càng tính hơn thua, càng mất mát

Sự khôn ngoan thực sự là: Biết điểm dừng. Biết đúng sai. Biết đâu là giới hạn lương tâm.

Khôn lỏi có thể thắng một cuộc chơi. Nhưng người sống tử tế mới thắng được cả một đời.

Share:
Main Ad ➤ Click "VÀO ĐÂY" Doanh nhân và Thương hiệu ASEAN luôn cập nhật

Quốc Gia Truy Cập

Flag Counter

Bài đăng nổi bật

Cách đưa Webite lên Index

  Để đưa một website lên Google Index (xuất hiện trên kết quả tìm kiếm), bạn cần thực hiện theo quy trình chuẩn gồm 4 bước chính sau đây. 1....

Bài mới đăng

Flag Counter

Lưu trữ Bài viết

Tổng số lượt xem trang

Ủng Hộ Chúng Tôi

Liên hệ Nhà thơ Hoàng Huy

Tên

Email *

Thông báo *

Cho Đặt Banner Quảng cáo

Like Fanpage Phong Thủy để cập nhật các thủ thuật mới nhất mỗi ngày OK Để sau