Luật Gia. Liz Quiehui có tên thật là Hoàng Quốc Huy, tên phiên âm là Lý Thu Tuệ

Blog

Main Ad ➤ Click "VÀO ĐÂY" Doanh nhân và Thương hiệu ASEAN luôn cập nhật

Lạy Mẹ Thiên Đàng, Xin Dẫn Dắt Chúng Con

 Lạy Mẹ Thiên Đàng, Xin Dẫn Dắt Chúng Con

🌙 Lạy Đức Ma-ri-a, Mẹ Thiên Đàng,

Mẹ là Mẹ chúng con, là ánh sáng dẫn lối chúng con trong đêm tối. 🌟

Khi linh hồn mệt mỏi, trái tim bị ưu phiền đè nặng,

Chúng con chạy đến cùng Mẹ,

Vì nơi Mẹ, có ánh sáng, có bình an, có tình yêu bất diệt. 💖

🙏 Lạy Đức Mẹ, xin thương xót đoái nhìn chúng con,

Với tình mẫu tử,

Xin dẫn dắt chúng con trên con đường Chúa đã an bài cho chúng con.

🌹 Khi hành trình cuộc đời đến hồi kết,

Xin Mẹ nắm lấy tay chúng con,

Dẫn chúng con vào vòng tay Đức Giê-su. ✝️

🌈 Nơi đó, không còn nước mắt,

Chỉ có ánh sáng, bình an và tình yêu vĩnh cửu.

A-men!



Share:

NGƯỜI NHƯ THẾ NÀO MỚI ĐƯỢC PHÉP HẦU ĐỒNG?

 



Hiện nay chỉ hơi trục trặc khó khăn lận đận vất vả thì mọi người lại được các Thầy cho ra trình đồng mở phủ

Chưa kể đến vì muốn đông con nhang bạt ngàn đệ tử tham lam tiền tài, Mà các Thầy bất chấp cả những người chưa đủ duyên đủ đức và đủ giác ngộ.

Thế nên con đồng càng hầu càng khổ tâm bất tịnh thể bất an hay nặng hơn tán gia bại sản gia đình chia cắt.

 CÓ NÊN RA HẦU ĐỒNG?

Chắc hẳn sẽ có rất rất nhiều những câu hỏi, thắc mắc của các bạn về chính những điều hoặc chính bản thân mình gặp phải hoặc nhìn thấy ở người xung quanh mình!

- Em hay mơ thấy rắn lắm, người em khác lắm, em thấy như không phải là em mà như còn ai nữa trong con người em ý, rồi thì em thích nghe văn lắm, em thích xem hầu đồng lắm, đi xem ở đâu các thầy cũng bảo phải ra trình đồng mở phủ, bảo em căn cao số nặng.....

- Hơn như thế nữa thì có người cá biệt hơn, có người nhìn thấy người âm( nhìn thấy ma quỷ), đi đền đi phủ hay bị ốp nhập, người đảo xoay tròn, rồi thậm chí là khóc lóc thảm thiết ở cửa đền cửa phủ k kiểm soát được...... và còn vô vàn rất rất nhiều những hiện tượng khác!

Nhưng liệu đó có phải dấu hiệu của việc được chọn ra hầu đồng?

Như các bạn đã biết, bất kỳ ai sinh ra đều có bản mệnh được nắm giữ bởi các vị Tiên Thánh. Tốt hay xấu lại do phúc nghiệp của mỗi người từ tiền kiếp và nhiều kiếp trước mà nên. Có người thì đi lễ bái kêu cầu ắt được yên, có người tôn nhang đội lệnh là được. Nên nhớ rằng phải thật sự có cơ duyên sâu dày mới được lên sập hầu Thánh, và sẽ được sắp đặt trước không gì ngăn cản nổi như một con đường dưới chân,cứ thế là bước!

Hiện nay, bất kỳ ai cũng có thể ra Hầu Đồng nếu đủ ngân xuyến( tiền) để mở phủ. Nhưng một người thế nào mới được phép ra Hầu Đồng thì thực sự đã có ai quan tâm? Hay thấy thầy bói phán thế nào, cộng thêm sự “ ảo tưởng” mình không bình thường trong cuộc sống, hay đua đòi “người ta hầu, mình cũng hầu” mà sẵn sàng vội vàng Hầu Đồng ngay lập tức.

- Vậy thì ngừời như thế nào mới được phép ra Hầu Đồng?

 + Thứ nhất đó là Duyên Đồng:

Hay chính là căn hầu đồng, Căn là gốc rễ, là khởi nguồn, còn "đồng" là đứa trẻ hay còn tượng trưng cho sự trong sáng không vướng bẩn. Vậy căn đồng nghĩa là vì những tội lỗi, nghiệp chướng gây ra ở nhiều kiếp trước mà kiếp này phải chịu khổ ải, nhưng kiếp này do tâm trong sáng, hướng thiện nên được nhà Thánh chấm đồng và cứu vớt. Vậy các vị xét lại xem thân tâm mình đã đủ trong sạch để nhận được cái duyên này chưa?

+ Thứ hai là Đức Tu:

Ngày xưa cả làng cả tổng tuyển chọn qua bao nhiêu vòng mới được một người thay mặt nhân dân bắc ghế hầu hạ, tôn vinh Tiên Thánh. Còn ngày nay duyên lận đận cũng hầu đồng, cầu tài lộc cũng hầu đồng, cầu sức khỏe cũng hầu đồng, hay đơn giản thích nghe văn, thích xem hầu đồng cũng ra hầu đồng… Hầu đồng từ một trách nhiệm cao cả qua suy nghĩ của các vị bây giờ đã trở thành một phương tiện để mưu cầu cho sự tham lam. Thế nên trước tiên đừng suy nghĩ mình có nên ra hầu đồng hay không? Mà hãy nghĩ rằng làm sao để hiểu rõ đạo dân tộc, làm sao để hiểu về điển tích, công trạng của các Ngài, làm thế nào để rèn luyện thân tâm luôn chân chính, thiện lành, nhẫn nại,đến khi nào đủ kiến thức, khi nào đủ trách nhiệm, khi nào biết mình đang đứng ở vị trí nào thì lúc ấy hãy nghĩ đến việc ra hầu đồng hay không!

+ Thứ ba là Giác ngộ:

Lục tổ có dạy thế này “ Pháp tự thân nó là pháp” nghĩa là một người được chọn thì mọi sự ắt tự thân mà giác ngộ. Nếu các vị còn u mê, còn phải hỏi người này, mót người kia để làm của mình thì ắt hẳn các vị không nên ra hầu đồng rồi. Dĩ nhiên chẳng thần thông nào mà không phải học. Một người được chọn họ luôn có cái gốc đạo trong con người.

Chỉ mong các bạn hãy sáng sủa tâm tính, luôn hướng thiện,đừng vì ảo tưởng, vụ lợi hay tham lam mà đùa giỡn với đấng bề trên, không biết không có tội, nhưng làm sai chắc hẳn sẽ không tránh khỏi bị phạt rồi!

Đừng để nền Đạo Mẫu- văn hoá tín ngưỡng tâm linh của chúng ta bị mai một, đừng đi sai lề lối đường đạo thì cuộc sống của các bạn sẽ còn vất vả nhiều lắm!

Nam mô thánh mẫu Đại Từ Tôn🙏🙏🙏

Chúc các bạn ngày mới an lạc!

Share:

Tóm tắt về Giáo lý Hôn nhân Công giáo

Giáo lý Hôn nhân Công giáo là một phần rất sâu sắc trong đức tin Kitô giáo, vì hôn nhân được xem là một Bí tích (Sacramentum) — nghĩa là dấu chỉ thánh thiêng của tình yêu Thiên Chúa và sự kết hợp giữa Đức Kitô với Hội Thánh.

Dưới đây là những điểm quan trọng và cốt lõi nhất bạn nên hiểu rõ.

Hoàng Quốc Huy 



🕊️ 1. Nguồn gốc và bản chất của Hôn nhân


Hôn nhân do chính Thiên Chúa thiết lập ngay từ thuở ban đầu (x. St 2,18-24).

Đó không chỉ là một hợp đồng xã hội, mà là một giao ước thiêng liêng giữa người nam và người nữ.

Mục tiêu: hiệp thông trọn vẹn trong tình yêu và mở ra cho sự sống (sinh sản).

> 💬 “Sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân ly.” (Mc 10,9)


💍 2. Bản chất Bí tích của Hôn nhân

Hôn nhân giữa hai người đã lãnh nhận Bí tích Rửa tội là một Bí tích thật sự (x. GLHTCG 1601).

Nó trở thành dấu chỉ của tình yêu trung tín, hiến dâng và sinh hoa trái của Đức Kitô đối với Hội Thánh.

Vì là Bí tích, hôn nhân bất khả phân ly — không ai có quyền tháo gỡ sự kết hợp đó, trừ khi chưa thành hôn nhân thực sự (vô hiệu).


❤️ 3. Mục đích của Hôn nhân


Giáo lý Công giáo nêu rõ hai mục đích chính:


1. Thiện ích của đôi bạn – giúp nhau nên thánh, nâng đỡ nhau trong đời sống thể xác, tinh thần và đức tin.

2. Sinh sản và giáo dục con cái – cộng tác với Thiên Chúa trong việc ban sự sống và dưỡng dục con cái trong đức tin.


🤝 4. Những đặc tính căn bản của Hôn nhân Công giáo


1. Đơn nhất – chỉ giữa một người nam và một người nữ.

2. Bất khả phân ly – hôn nhân đã thành sự không thể ly dị, vì đó là giao ước đời đời.

3. Trung tín và yêu thương – đôi bạn cam kết trung thành trọn đời.

4. Mở ra cho sự sống – sẵn sàng đón nhận và nuôi dạy con cái.


🕯️ 5. Tự do và ơn gọi


Không ai được ép buộc kết hôn; sự tự do ưng thuận là điều kiện căn bản để hôn nhân thành sự.


Hôn nhân là một ơn gọi – nghĩa là Thiên Chúa mời gọi đôi bạn sống tình yêu và nên thánh trong đời sống vợ chồng.


🙏 6. Chuẩn bị và đời sống Hôn nhân


Các đôi muốn kết hôn phải được chuẩn bị kỹ lưỡng, hiểu rõ giáo lý, trách nhiệm và đời sống thiêng liêng.


Trong hôn nhân, đôi bạn cầu nguyện, lãnh nhận Bí tích, sống đức tin chung, và giúp nhau nên thánh mỗi ngày.


💔 7. Ly dị, ly thân và vô hiệu


Công giáo không công nhận ly dị, nhưng cho phép ly thân trong một số hoàn cảnh (bạo hành, nguy hiểm…).



Tuy nhiên, nếu có lý do chứng minh hôn nhân vô hiệu ngay từ đầu (ví dụ: không tự do, không hiểu nghĩa vụ, có ý loại trừ con cái, v.v.), Tòa án Hôn phối có thể tuyên bố hôn nhân vô hiệu.


🌹 8. Tình dục trong hôn nhân


Tình dục không chỉ để sinh sản, mà còn là diễn tả tình yêu, kết hợp vợ chồng.


Nhưng phải được sống trong tôn trọng, trung tín và trách nhiệm, theo tinh thần của tình yêu Kitô giáo.


Share:

一切都结束了,你离开了我

 


一切都结束了,你离开了我

忘记了遥远岁月的誓言

忘记了那条旧路,我曾走过的路,悲伤至极

听着时光带着怀旧离去

我们曾走过同一条路

哦,那些我们在一起的时光的回忆

如今只剩下痛苦

为什么爱变成了恨和悲伤

为什么温柔变成了哭泣

为什么生活变成了一场梦

所有的梦,泪水落在小小的枕头上

漫漫长夜,充满渴望

从此以后,生活悲伤而不公

留下我独自承受苦涩

你是否知道

你说过你会爱我一生

你怎么能忍心忘记

那份永不褪色的爱

那份我爱到白发苍苍的爱

现在,我要把月亮和星星都还给你

所有的梦,泪水落在小小的枕头上

漫漫长夜,充满渴望

从此以后,生活悲伤而不公

留下我独自承受苦涩

你是否知道

你说过你会爱你一生都爱着我

你怎能忍心忘记

永不褪色的爱
我爱这份爱,直到白发苍苍

如今,我将它归还,如同月亮和星辰

永不褪色的爱语

我爱这些话语,直到白发苍苍

如今,我将月亮和星辰归还




Share:

ĐẠO TU THÂN: CÁI GỐC CỦA MỌI ĐẠO

 



Khổng Tử nói:


“Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ.”

Nhưng ông không nói: “Bình thiên hạ rồi mới tu thân.”

Bởi đạo lý xưa nay vẫn vậy — muốn sửa đời, phải bắt đầu từ việc sửa mình.


Con người, phần lớn khổ là vì muốn thay đổi người khác, mà không thắng nổi chính mình.

Muốn thiên hạ thuận theo ý ta, trong khi tâm ta chưa yên.

Muốn người khác hiểu ta, mà bản thân lại chẳng chịu hiểu người.


Nguyễn Hiến Lê từng viết:


“Tu thân là một cuộc chiến trong âm thầm, mà chỉ người có dũng mới dám đi tới cùng.”


Thắng người chỉ là thắng nhất thời.

Thắng mình mới là thắng vĩnh viễn.

Một lời nóng giận có thể đổ vỡ mười năm tình nghĩa,

một ý niệm sân hận có thể đốt sạch công phu tu dưỡng.

Cho nên người xưa dạy: “Người trí lấy nhẫn làm gốc, người hiền lấy tĩnh làm nền.”


Học để làm người không phải học cho nhiều, mà là học để hiểu mình hơn mỗi ngày.

Hiểu lòng tham để biết dừng, hiểu cơn giận để biết nhịn, hiểu nỗi sợ để biết buông.

Cái học ấy không có trường lớp, chỉ có đời và tâm là hai người thầy.


Tu thân, không phải để thành thánh hiền.

Mà là để mỗi sáng thức dậy, ta có thể nhìn vào gương mà không hổ thẹn với lòng.

Không phải vì đời công nhận, mà vì tâm mình yên.


Người học đạo, không phải người biết nhiều,

mà là người giữ được tâm sáng giữa chốn nhiễu nhương.


Sưu tầm.

Share:

TRÂU BUỘC & TRÂU ĂN

 



Trâu buộc thường ghét trâu ăn

Cho nên ánh mắt thường hằn học thôi

Cổ nhân mượn ý nói người

Ghen ăn tức ở thói đời... chẳng sai!


Ghen vì sắc - ghét vì tài

Ghen rồi thù oán những ai hơn mình

Bề ngoài ra vẻ thân tình

Bên trong ấm ức nảy sinh tỵ hiềm.


Mỗi người có cuộc sống riêng

Ghét ghen chỉ tổ rước phiền vào thân

Việc mình cố gắng chuyên cần

Mỗi người mỗi việc phân vân ích gì!


Thơ: Toàn Vượng

Share:

Máy tính của Virginia

 Thomas Fuller, một người châu Phi bị bán làm nô lệ vào năm 1724 khi mới 14 tuổi, được biết đến với biệt danh "Máy tính của Virginia" nhờ khả năng phi thường của mình trong việc giải các bài toán phức tạp trong đầu.



Một lần, ông được hỏi có bao nhiêu giây trong một năm. Với câu trả lời nhanh chóng, ông nói: "31.536.000 giây."

Vào một dịp khác, người ta hỏi ông rằng một người đàn ông 70 tuổi, 17 ngày và 12 giờ đã sống được bao nhiêu giây. Chỉ trong vòng một phút rưỡi, Fuller đã trả lời: "2.210.500.800."

Một trong những người đang giải bài toán trên giấy nói với Fuller rằng ông đã sai, vì câu trả lời của ông lớn hơn nhiều. Fuller ngay lập tức đáp lại:

"Không, ông đã quên tính những năm nhuận."

Sau khi tính thêm các năm nhuận, tổng số đã khớp.

Thomas Fuller là một trong những trường hợp đầu tiên được ghi nhận về hội chứng bác học (savant syndrome). Năm 1789, Benjamin Rush, cha đẻ của ngành tâm thần học Mỹ, đã mô tả khả năng tính toán đáng kinh ngạc của ông, mặc dù không hề được giáo dục chính quy hay đào tạo toán học. Khả năng của ông được sử dụng như một lập luận chứng minh rằng người Mỹ gốc Phi bị bắt làm nô lệ cũng thông minh như người da trắng, thúc đẩy các cuộc tranh luận ủng hộ việc bãi bỏ chế độ nô lệ vào thời điểm đó.

Share:

HUNG THỦ GI.ẾT CH.ẾT N.ẠN NH.ÂN SAU ĐÓ SÁNG ĐI LÀM, TỐI VỀ NGỦ CÙNG TH.I TH.Ể

 



M.áu của n.ạn nh.ân rải rác khắp nơi, từ sô pha đến sàn bếp.


Nghe nói h.ung th.ủ trong cơn nóng giận đã r.a t.ay với bạn gái, n.ạn nh.ân chảy rất nhiều m.áu nhưng chưa ch.ết ngay. Tuy nhiên, gã không gọi xe cấp cứu, cũng không tìm cách ph.i t.ang, chỉ bế bạn gái lên giường và lặng lẽ đợi cô ấy trút hơi thở cuối cùng.


Bạn nghĩ đó là điều kinh khủng nhất ư? Không phải. Sau khi bạn gái ch.ết, tên s.át nh.ân vẫn sống bình thường, ban ngày đi làm, tối về tiếp tục ở cùng th.i th.ể bạn gái, ngủ chung với x.ác cô ấy trong nhiều ngày...


Lúc đến hiện trường, chúng tôi thấy hung thủ đã rất cẩn thận trong việc bố trí căn phòng đặt th.i th.ể bạn gái. Ví dụ, để làm chậm quá trình phân hủy, gã đã mua rất nhiều đá lạnh đặt xung quanh x.ác của cô ấy, bật máy lạnh suốt 24 giờ ở nhiệt độ thấp nhất để bảo quản cái x.ác. Gã còn bật quạt để mùi t.ử th.i bay ra ngoài, tránh bị hàng xóm phát hiện.


Khi chúng tôi bắt đầu công việc dọn dẹp, th.i th.ể đã được đội mai táng đưa đi, nhưng trên đệm vẫn còn in rõ một vết lõm hình người. Ngoài giòi bọ, tấm đệm còn thấm đầy dịch t.ử th.i, máu và nước đá tan chảy từ lâu. Chỉ cần ấn nhẹ vào đệm, nước bẩn sẽ rỉ ra. 

_____

Trích: Công ty dọn dẹp hiện trường á.n m.ạng

Share:

Người phụ nữ biến mất dưới sàn — Câu chuyện kinh dị có thật tại The Ridges

   Người phụ nữ biến mất dưới sàn — Câu chuyện kinh dị có thật tại The Ridges



Tháng 12 năm 1978, hành lang của bệnh viện tâm thần Athens lạnh lẽo, tối tăm và vang vọng tiếng bước chân.

Ở đâu đó trong khu nhà, Margaret Schilling, một người phụ nữ hiền lành, ít nói đang tham gia trò trốn tìm cùng các y tá. Cô cười, chạy dọc hành lang… Và rồi không ai còn nhìn thấy cô nữa.

Suốt 42 ngày, mọi nỗ lực tìm kiếm đều vô vọng. Cho đến khi một nhân viên vệ sinh mở cánh cửa của khu điều trị lao phổi bị niêm phong nhiều năm, và chết lặng tại chỗ.

Trên nền bê tông lạnh giá, thi thể của Margaret nằm đó. Quần áo được gấp gọn gàng đặt bên cạnh. Làn da tái nhợt, gương mặt bình thản như đang ngủ.

Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đó. Khi người ta lau dọn căn phòng, họ phát hiện trên sàn hiện lên một hình người hoàn hảo gồm đầu, tay, thân mình đã hằn sâu xuống bê tông, như thể cơ thể cô đã bị in vào nền nhà.

Họ cọ rửa, tẩy trắng và sơn lại nhưng vết hằn không bao giờ biến mất. Các nhà khoa học cho rằng đó là hiện tượng adipocere — khi chất béo trong cơ thể phản ứng với độ ẩm, tạo nên “dấu in hóa học” trên sàn.

Nhưng những ai từng đến đó đều nói: nó còn hơn thế nữa. Vào ban đêm, những người bảo vệ kể rằng họ nghe thấy tiếng bước chân khẽ vang trong hành lang. Có người thề đã thấy bóng một người phụ nữ đứng lặng bên vết hằn, nhìn chằm chằm xuống sàn nhà.

Ngày nay, khu The Ridges thuộc sở hữu của Đại học Ohio.

Và vết hằn ấy vẫn còn đó, sạch sẽ, rõ ràng, mang hình dáng con người sau hơn bốn mươi năm.


Share:

VỤ ÁN CHRISTINE SILAWAN - BI KỊCH CỦA NỮ SINH BỊ L.Ộ.T D.A M.Ặ.T

 

Vụ án Christine Silawan là một trong những vụ án gây chấn động dư luận Philippines vào năm 2019 không chỉ vì mức độ t.à.n b.ạ.o của t.ộ.i á.c mà còn bởi n.ạ.n n.h.â.n là một thiếu nữ ngoan hiền, sùng đạo, bị s.á.t h.ạ.i theo cách khiến cả quốc gia rùng mình.



Vào ngày 10 tháng 3 năm 2019, Christine Lee Silawan, một nữ sinh 16 tuổi sống tại thành phố Lapu-Lapu (thuộc đảo Cebu, miền Trung Philippines), rời nhà để đến nhà thờ như thường lệ. Cô là một tình nguyện viên tại giáo xứ, hiền lành và chăm học. Thế nhưng, sau buổi lễ, Christine không bao giờ trở về nữa. Đến sáng hôm sau, thi thể cô được tìm thấy trên một bãi đất trống, trong tình trạng bị l.ộ.t d.a m.ặ.t, cổ họng bị c.ắ.t, và nhiều vết đ.â.m trên cơ thể. Phần khuôn mặt bị l.ộ.t khiến n.ạ.n n.h.â.n gần như không thể nhận dạng, tạo nên hình ảnh á.m ả.n.h khủng khiếp trong tâm trí người dân cả nước.


Cảnh sát mô tả hiện trường là “m.a.n r.ợ như một nghi lễ t.ế m.á.u”. Ban đầu, họ nghi ngờ đây là hành động của một tà giáo hoặc nhóm c.u.ồ.n.g t.í.n S.a.t.a.n giáo, vì mức độ t.à.n b.ạ.o vượt quá khuôn khổ của một vụ g.i.ế.t người thông thường. Tuy nhiên, sau quá trình điều tra, hướng truy xét dần chuyển sang động cơ cá nhân và tình cảm.


Cảnh sát sau đó bắt giữ một thiếu niên 17 tuổi, là bạn trai cũ của Christine, người bị cho là không chấp nhận việc chia tay. Các bằng chứng kỹ thuật số cho thấy anh ta đã giả danh tài khoản Facebook khác để dụ Christine đến gặp mình, rồi ra tay s.á.t h.ạ.i cô trong cơn ghen và t.h.ù h.ậ.n. Một nghi phạm khác bị cáo buộc hỗ trợ lên kế hoạch cũng bị bắt, nhưng phần lớn t.ộ.i á.c được xác định do thiếu niên này trực tiếp thực hiện.


Khi đối diện với cơ quan điều tra, nghi phạm khai nhận hành vi, nói rằng đã lên kế hoạch trước và muốn “h.ủ.y h.o..ại gương mặt của cô để không ai yêu cô nữa”. Lời thú tội lạnh lùng ấy khiến dư luận phẫn nộ, đặc biệt khi t.h.ủ p.h.ạ.m chỉ mới 17 tuổi — chưa đủ tuổi chịu á.n t.ử theo luật Philippines. Vì vậy, hắn bị giam giữ tại trại giáo dưỡng thanh thiếu niên, thay vì nhà tù dành cho người trưởng thành.


Vụ án Christine Silawan không chỉ là bi kịch của một cô gái trẻ bị t.ư.ớ.c đ.o.ạ.t mạng sống một cách d.ã m.a.n, mà còn là lời cảnh báo về b.ạ.o l.ự.c trong các mối quan hệ tuổi vị thành niên – nơi sự chiếm hữu, ghen tuông và tổn thương tâm lý có thể biến thành cơn bùng phát g.i.ế.t n.g.ư.ờ.i. Hình ảnh khuôn mặt bị lột da của Christine trở thành biểu tượng đau thương về sự t.à.n b.ạ.o và nỗi bất lực của xã hội trước những vụ án b.ạ.o l.ự.c giới ngày càng tăng.


Năm 2021, chính phủ Philippines chính thức ban hành luật “Christine’s Law”, nhằm siết chặt hình p.h.ạ.t cho các t.ộ.i á.c b.ạ.o l.ự.c đối với phụ nữ và trẻ vị thành niên. Tên cô, Christine Silawan, từ đó không chỉ là n.ạ.n n.h.â.n, mà là tiếng gọi nhức nhối về công lý và nhân tính trong thời đại mà mạng xã hội và cảm xúc thiếu kiểm soát có thể g.i.ế.t c.h.ế.t một con người chỉ trong vài giờ.


Cre: TsukiTrinhTham

Share:

ĐÂY LÀ NHỮNG VẬT DỤNG ĐƯỢC TÊN Á.C QU.Ỷ ED GEIN TẠO RA TỪ X.ÁC NG.ƯỜI ‼

 Hắn bị chẩn đoán là mắc chứng tâm thần phân liệt khiến hắn vẫn luôn mong nhớ và tơ tưởng về người mẹ đã quá cố của mình dẫu luôn bị bà ta h.ành h.ạ. 







Hắn đã hy vọng rằng hắn có thể biến thành mẹ của mình bằng cách ăn mặc như một người phụ nữ và Gein bắt đầu đi c.ướp m.ộ. 


Hắn đào lên những th.i thể của những người phụ nữ có hình dáng giống với hoặc khiến hắn nhớ tới mẹ Augusta. Rồi đến một giai đoạn khác, hắn đổi phương pháp đó thành 🔪 người. 


Sau khi 🔪 chân tay, l.ột da, và bảo quản các bộ phận cơ thể của họ. 


Gein tạo hình các bộ phận c.ơ thể thành đồ nội thất, đồ gia dụng, và các vật phẩm, trang phục “bánh bèo.” 


Dưới đây là một trong số những món đồ khủng khiếp mà Ed Gein đã làm từ x.ác c.hết của những người phụ nữ mà anh ta đã 🔪 hoặc đào lên từ các nghĩa trang địa phương. 


Cre: Mint

Share:

KỲ ÁN "NGƯỜI C.H.Ế.T SỐNG LẠI" NỔI TIẾNG LỊCH SỬ HÀN QUỐC

 



Vào ngày 29/4/1930, tại làng Yeongcheon, tỉnh Chungcheong Nam (Hàn Quốc), một người phụ nữ lên núi hái thảo dược đã phát hiện một thithe thiếu niên bị vùi trong đống lá rụng, toàn thân bầm tím, khuôn mặt biến dạng nghiêm trọng và nguyên nhân TV được xác định là n.g.ạ.t thở. Qua điều tra, nạn nhân được xác định là cậu bé Park Chang-soo (khoảng 16 tuổi), vốn mất tích từ ngày 26/4. Hai nghi phạm là bà chủ trọ Ko Ok-dan và người làm Cho Ki-jun bị bắt và khai rằng đã đưa cậu bé lên núi, đ.á.n.h đ.ậ.p và s.i.ế.t c.ổ bằng khăn tắm. Tòa án sơ thẩm tuyên bà Ko Ok-dan 15 năm tù và Cho Ki-jun 10 năm tù vì tội g.i.ế.t người.


Tưởng là vụ án đã khép lại, nhưng khoảng 6 tháng sau, ngày 18/10/1930, cậu bé Park Chang-soo bằng xương bằng thịt bất ngờ trở về làng và đứng trước cửa mẹ mình, khiến người dân sững sờ. Cậu giải thích rằng mình đúng là bị đưa lên núi, bị đánh nhưng không bị s.i.ế.t c.ổ bằng khăn như lời khai; sau đó tự thoát và sống lặng lẽ ở nơi khác trong hơn nửa năm vì sợ bị trả thù. Sự kiện khiến cảnh sát và tòa án phải xem xét lại: hai người từng bị kết án có thể đã vô tội, và thithe ban đầu không rõ danh tính khiến toàn bộ kết luận “g.i.ế.t người” bị lung lay.


Cho tới ngày 30/6/1931, hai bị cáo được tuyên miễn trách do thiếu chứng cứ vì người sống lại là Park Chang-soo – tức nạn nhân và nghi vấn về danh tính thithe ban đầu xuất hiện rất lớn. Vụ án mở ra nhiều câu hỏi lớn: Vì sao thithe bị “nhận” là Park trong khi người thực sự là Park vẫn sống? Vì sao mẹ của Park ban đầu khẳng định đó con mình rồi lại nói không? Vì sao cảnh sát Nhật Bản thời đó lại vội vàng khép lại vụ án? Tất cả dẫn đến sự bất lực trong điều tra và nỗi ám ảnh trong lịch sử tư pháp Hàn Quốc.


Nói cách khác, đây không chỉ là một vụ án mạng thông thường mà là “kỳ án” nơi nạn nhân được nhận là đã c.h.ế.t, bị g.i.ế.t rồi… tự trở về sống. Làm rõ mọi chuyện vẫn hơn 90 năm trôi qua vẫn chưa có lời giải trọn vẹn. Nhiều người tin rằng danh tính thithe ban đầu chưa bao giờ được xác minh đúng cách; nhiều lời đồn đoán về việc “nhầm người” hoặc “chuyển x.á.c”. Vụ việc cho thấy rõ sự thiếu sót của hệ thống điều tra lúc bấy giờ, cả trong việc xác định danh tính nạn nhân và đảm bảo tính minh bạch trong tố tụng.

Share:

ĐẢO BÚP BÊ R.Ợ.N NGƯỜI Ở MEXICO: NƠI HÀNG NGHÌN ẢNH MẮT VÔ HỒN DÕI THEO DU KHÁCH

  



Phía nam thành phố Mexico ẩn chứa một nơi vừa kỳ lạ vừa r.ợ.n người – Isla de las Muñecas, hay còn gọi là Đảo Búp Bê. Trên hòn đảo nhỏ bé ấy, hàng nghìn con búp bê cũ kỹ, mất đầu, r.á.c.h tay hoặc tróc sơn khuôn mặt được treo lơ lửng khắp nơi – từ cành cây, hàng rào cho tới những căn chòi cũ kỹ. Chúng đung đưa trong gió như đang dõi theo từng bước chân của kẻ dám đặt chân đến đây.


Truyền thuyết kể rằng, hơn nửa thế kỷ trước, Julian Santana Barrera, người trông coi hòn đảo, đã phát hiện thithe một bé gái c.h.ế.t đuối bên con kênh gần đó. Không lâu sau, ông vớt được một con búp bê trôi nổi ngay gần nơi đứa trẻ xấu số ra đi. Tin rằng búp bê thuộc về cô bé, Barrera treo nó lên cây như một hành động tưởng niệm và cầu siêu. Nhưng kể từ giây phút ấy, mọi thứ trở nên khác lạ.


Ông bắt đầu nghe thấy tiếng thì thầm giữa đêm khuya, tiếng cười khúc khích và những bước chân vô hình quanh nhà. Tin rằng linh hồn cô bé vẫn quanh quẩn, Barrera dành phần đời còn lại để thu thập và treo thêm hàng trăm con búp bê khắp đảo, với hy vọng làm dịu đi linh hồn ấy.


Ngày nay, Đảo Búp Bê đã trở thành một địa điểm du lịch nổi tiếng nhưng cũng là nơi khiến không ít người phải lạnh gáy. Nhiều du khách khẳng định rằng khi bước vào rừng búp bê, những ánh mắt vô hồn ấy dường như luôn dõi theo họ, dù họ quay đi hướng nào đi chăng nữa.

Share:

Những hiện vật "rợn tóc gáy" tại bảo tàng Âm Hư, An Dương, Hà Nam, Trung Quốc.‼

Các nhà khảo cổ đã bị shock khi khai quật được những chiếc nồi, vạc bằng đồng này lên từ một di tích cổ, có niên đại vào thời nhà Thương. Bên trong chúng không đựng thực phẩm mà lại đựng💀





Đầu tiên, năm 1984, các nhà khảo cổ tìm thấy chiếc nồi đầu tiên có 💀 trong đó, nhưng họ không mấy để tâm, vì họ nghĩ qua hàng ngàn năm lịch sử với những biến động, chiếc 💀 có thể vô tình rơi vào đó.


Nhưng khi các nhà khảo cổ phát hiện 💀 trong chiếc bình đồng lần thứ hai vào năm 1999, họ nhận ra rằng mọi chuyện không đơn giản như vậy.


Các nhà khảo cổ đặt ra nghi vấn, người nhà Thương có thể có thói quen ăn thitnguoi. 


Để xác minh nghi vấn đó, những nhà khảo cổ đã kiểm tra các mẫu 💀. Kết quả cho thấy chúng đã mất rất nhiều canxi, kết quả của quá trình bị nấu chín.


Một phát hiện như vậy không khỏi khiến người ta dựng tóc gáy. Nền văn hóa nhà Thương vốn đã huyền bí trong tâm trí chúng ta, dù đó là những truyền thuyết về thần linh hay những hoạt động hiến tế thiêng liêng của họ.


Và giờ đây với khả năng anthit dongloai, ấn tượng về triều đại nhà Thương không chỉ bí ẩn mà còn tàn bạo đẫm máu.


Các nhà khảo cổ tiếp tục khám nghiệm 💀 trong chiếc bình đồng, dựa vào sự phát triển và độ mòn của răng, họ xác định chiếc đầu đó thuộc về một cô gái 15 tuổi. Cuộc nghiên cứu tiếp tục và các chuyên gia phát hiện ra rằng cô gái không phải người gốc An Dương mà đến từ Lưu An, An Huy. 


Trên những ghi chép cổ, sau khi thắng trận, Nhà Thương có tục lệ hiến tế thủ lĩnh của các bộ tộc bại trận. Phương pháp cụ thể là ch/ặt đầu và nấu chín họ. Từ đây có thể suy ra rằng cô ấy hẳn là con gái của thủ lĩnh bộ tộc bại trận.


Theo lịch sử ghi lại, việc anthidongloai có diễn ra trong thời nhà Thương, nhưng nó không diễn ra thường xuyên, chỉ khi nào có những sự kiện lớn, và chỉ có tầng lớp cao mới có quyền "thưởng thức".


Các nhà khảo cổ còn khai quật được rất nhiếu hố xương ở di chỉ Âm Hư, Chúng không được dùng để chôn cất mà được đào chuyên dụng để hi.ến t.ế.


Những bộ xương trong hố không còn nguyên vẹn mà bị tách rời, thậm chí bị phân mảnh. Điều này cho thấy người được chôn cất đã bị gietthit như súc vật trước khi ném xuống hố.


May mắn thay, sau khi nhà Thương sụp đổ, những tục lệ kinh khủng này đã hoàn toàn chấm dứt.


Cre: Tử Cấm Thành - 故宫北京

Share:

Nhà thờ Nghĩa trang của Các Thánh

  Ẩn mình dưới Nhà thờ Nghĩa trang của Các Thánh, Nhà thờ Xương Sedlec (Sedlec Ossuary) là một nhà nguyện Công giáo La Mã nhỏ thuộc tu viện cổ Sedlec, nằm ở ngoại ô thị trấn Kutná Hora – thành phố từng là trung tâm phồn thịnh của Cộng hòa Séc từ thế kỷ 13 đến 16. Nơi đây lưu giữ khoảng 40.000 đến 70.000 bộ h.à.i c.ố.t người, được sắp đặt tỉ mỉ thành những tác phẩm nghệ thuật kỳ dị, tạo nên một không gian vừa linh thiêng, vừa rợn ngợp. Nhờ giá trị lịch sử và kiến trúc độc đáo, vào năm 2008, UNESCO đã công nhận nhà thờ và ngôi làng Sedlec là Di sản Văn hóa Thế giới, thu hút hơn 200.000 du khách mỗi năm đến chiêm ngưỡng.



Khác với những công trình tôn giáo truyền thống, Sedlec Ossuary không dùng đá cẩm thạch hay gỗ quý làm điểm nhấn. Thay vào đó, x.ư.ơ.n.g người chính là vật liệu trang trí chủ đạo. Ở bất kỳ góc nào của nhà nguyện, người ta đều có thể nhìn thấy những hộp s.ọ xếp chồng, x.ư.ơ.n.g tay, x.ư.ơ.n.g chân, x.ư.ơ.n.g sườn được ghép khéo léo thành hoa văn, biểu tượng và họa tiết trang trí vừa bi thương, vừa cuốn hút lạ kỳ.


Nổi bật nhất là chiếc đèn chùm khổng lồ làm hoàn toàn từ x.ư.ơ.n.g người, được treo giữa gian chính, chứa đủ mọi loại x.ư.ơ.n.g trong cơ thể con người. Xung quanh là vòng hoa đầu lâu, huy hiệu Nhà Schwarzenberg và chữ ký của nghệ nhân František Rint – người đã sắp đặt toàn bộ x.ư.ơ.n.g cốt được viết bằng… x.ư.ơ.n.g thật, gắn ngay trên tường gần lối vào.


Trong ánh sáng mờ ảo và không khí tĩnh lặng, Sedlec Ossuary vừa mang vẻ đẹp siêu thực, vừa gợi nhắc về sự mong manh của kiếp người.

Share:
Main Ad ➤ Click "VÀO ĐÂY" Doanh nhân và Thương hiệu ASEAN luôn cập nhật

Quốc Gia Truy Cập

Flag Counter

Bài đăng nổi bật

Cách đưa Webite lên Index

  Để đưa một website lên Google Index (xuất hiện trên kết quả tìm kiếm), bạn cần thực hiện theo quy trình chuẩn gồm 4 bước chính sau đây. 1....

Bài mới đăng

Flag Counter

Lưu trữ Bài viết

Tổng số lượt xem trang

Ủng Hộ Chúng Tôi

Liên hệ Nhà thơ Hoàng Huy

Tên

Email *

Thông báo *

Cho Đặt Banner Quảng cáo

Like Fanpage Phong Thủy để cập nhật các thủ thuật mới nhất mỗi ngày OK Để sau