Luật Gia. Liz Quiehui có tên thật là Hoàng Quốc Huy, tên phiên âm là Lý Thu Tuệ

Blog

Main Ad ➤ Click "VÀO ĐÂY" Doanh nhân và Thương hiệu ASEAN luôn cập nhật

Hoài niệm

Video được tài khoản X Renard Jean-Michel chia sẻ trên X cuối tuần trước cho thấy một người đàn ông sống tại Libya "dở khóc dở cười" khi bất ngờ nhận được một túi hàng chứa những chiếc điện thoại phím bấm Nokia, đơn hàng anh từng đặt từ năm 2010, thời điểm Libya vẫn chưa rơi vào hỗn loạn.



Khi ấy, điện thoại thông minh chưa phổ biến còn những chiếc Nokia cao cấp vẫn là biểu tượng của công nghệ.

Trong đoạn video, người đàn ông vừa mở túi, vừa cười chua chát hỏi: “Đây là điện thoại hay là cổ vật?”. Bên trong là những mẫu máy từng được xem là đỉnh cao vào cuối thập niên 2000, các thiết bị dạng Communicator, điện thoại trượt với thiết kế thời trang, tất cả nay chỉ còn mang giá trị hoài niệm, hoàn toàn lỗi thời trong kỷ nguyên smartphone.


Nguyên nhân của sự chậm trễ phi lý này bắt nguồn từ cuộc nội chiến năm 2011, khi hệ thống logistics và hải quan của Libya gần như tê liệt, lô điện thoại bị bỏ quên trong một kho chứa nào đó, phủ bụi suốt nhiều năm trời, cho đến khi tình cờ được phát hiện và nhớ ra rằng nó vẫn có một người nhận hợp pháp.


Điều trớ trêu là cả người gửi lẫn người nhận đều ở Tripoli, chỉ cách nhau vài kilômét. Thế nhưng, quãng đường ngắn ngủi ấy lại bị kéo dài thành 16 năm, quãng thời gian đủ để công nghệ thay đổi hoàn toàn, và cũng đủ để biến một món hàng từng rất thời thượng thành kỷ vật của quá khứ.


Nhiều bình luận cũng tỏ vẻ ngạc nhiên, hài hước. "Nhìn vào tình hình địa chính trị hiện tại, những chiếc điện thoại này thực sự rất có giá trị. Chúng không có khả năng bị theo dõi", "Đó là những chiến lợi phẩm quý giá về thời đại huy hoàng đã qua. Giờ đây chúng càng có giá trị hơn", "Với văn hóa sưu tầm ở Mỹ, có lẽ anh ta có thể bán chúng với lợi nhuận gấp đôi so với việc khi đặt hàng".


Share:

Học toán để làm gì?

Tôi sẽ kể bạn nghe về người tù nhân trong ảnh: anh đang thụ án 25 năm tù vì tội gi*t người thì một cuốn sách toán bị bỏ quên đã thay đổi tất cả.



Năm 2011, Christopher Havens bước vào một nhà tù an ninh tối đa ở bang Washington, mang theo gánh nặng của một cuộc đời được định hình bởi những quyết định sai lầm, mathuy, baoluc và t/ội ác. Ở tuổi ba mươi mốt, tương lai của anh dường như đã bị đóng đinh một cách tàn nhẫn.


Với hầu hết mọi người, nhà tù là nơi tham vọng chấm dứt và hy vọng héo mòn. Nhưng với Christopher, khi ở trong tù, thứ duy nhất ai cũng có là thời gian rảnh rỗi.


Một ngày nọ, bạn cùng phòng giam rời đi, bỏ lại một cuốn sách giáo khoa toán. Vì chán hơn là vì tò mò, Christopher nhặt nó lên. Toán chưa bao giờ là điểm mạnh của anh. Anh chỉ cố trụ qua trường lớp rồi bỏ học, không phương hướng. Nhưng một mình trong phòng giam, với những giờ dài lê thê và không có gì để phân tâm, anh bắt đầu giải các bài toán.


Và điều không ngờ đã xảy ra.


Logic bỗng trở nên rõ ràng. Các quy tắc đứng vững. Trong một cuộc đời bị chi phối bởi hỗn loạn, toán học mang đến sự chắc chắn: những đáp án hoặc đúng hoặc sai, những hệ thống tưởng thưởng cho sự kiên nhẫn và chính xác. Nó đem lại cho anh sự minh triết ở nơi mọi thứ khác đều thất bại.


Anh xin chương trình giáo dục trong tù thêm sách. Rồi những cuốn khó hơn. Anh tự học đại số. Rồi giải tích. Rồi những chủ đề nâng cao mà phần lớn sinh viên chỉ tiếp cận được trong giảng đường đại học. Đêm này qua đêm khác, anh làm việc một mình, lấp đầy các trang giấy bằng ký hiệu và chứng minh.


Cuối cùng, anh chạm đến giới hạn. Một số khái niệm quá cao để có thể tự mình tháo gỡ. Anh cần sự chỉ dẫn.


Vì thế, Christopher làm một việc táo bạo: anh viết thư cho các nhà toán học chuyên nghiệp trên khắp thế giới, xin họ giúp đỡ. Phần lớn không hồi âm. Điều đó cũng dễ hiểu. Những lá thư từ một người bị kết án gi*t người hỏi về toán học trừu tượng hiếm khi đứng đầu hộp thư của giới học thuật.


Nhưng có một nhà toán học đã trả lời: Umberto Cerruti từ Đại học Turin.


Cerruti không hạ thấp Christopher. Ông thách thức anh.


Ông gửi tài liệu về lý thuyết số, một trong những lĩnh vực trừu tượng và khắt khe nhất của toán học, và giao những bài toán đủ sức thử thách cả các nhà nghiên cứu được đào tạo bài bản. Christopher hồi đáp bằng những trang viết tay, cẩn trọng, chặt chẽ, nguyên bản.


Chỉ với giấy, bút chì và sách vở trong một phòng giam, Christopher bắt đầu khám phá phân số liên tục và số vô tỉ bậc hai, những ý tưởng lần đầu được Euclid nghiên cứu hơn hai nghìn năm trước. Đây không còn là bài tập. Đây là nghiên cứu.


Rồi khoảnh khắc khiến tất cả sững sờ đã đến.


Christopher đưa ra một kết quả nguyên bản. Anh phát hiện những hiểu biết mới về các mối quan hệ trong lý thuyết số mà người khác chưa nhận ra. Cerruti chia sẻ công trình với đồng nghiệp. Họ kiểm tra. Xác minh. Và nó đứng vững.


Năm 2020, nghiên cứu của Christopher Havens được công bố chính thức trên Research in Number Theory, một tạp chí học thuật uy tín có phản biện. Một người đang thụ án hàng chục năm tù, không bằng đại học, không tiếp cận máy tính hay thư viện đại học, đã đóng góp toán học nguyên bản ở cấp độ tiến sĩ cho tri thức nhân loại.


Giới học thuật chú ý. Các nhà toán học chia sẻ bài báo. Giới giáo dục lấy câu chuyện của anh làm minh chứng rằng cơ hội, chứ không phải xuất thân, thường quyết định tiềm năng. Nhà báo và nhà làm phim tìm đến. Những người ủng hộ giáo dục trong nhà tù viện dẫn trường hợp này như bằng chứng rằng học tập có thể biến đổi cuộc đời ngay cả trong điều kiện khắc nghiệt nhất.


Nhưng toán học, dù đáng kinh ngạc đến đâu, có lẽ chưa phải là phần quan trọng nhất.


Sự chuyển hóa mới là điều cốt lõi.


Người đàn ông bước vào tù với dấu ấn của bạo lực đã tìm thấy kỷ luật, mục đích và một cách để đóng góp. Christopher tiếp tục đồng sáng lập Prison Mathematics Project, cố vấn cho các học viên đang bị giam giữ trên khắp thế giới, giúp họ học tập, nghiên cứu để có tương lai lớn hơn những sai lầm tồi tệ nhất của mình.


Anh vẫn tiếp tục nghiên cứu, giải những bài toán thách thức cả các nhà toán học chuyên nghiệp. Anh sẽ chưa đủ điều kiện được phóng thích cho đến năm 2036. Thế nhưng, theo nhiều cách, anh đã tự do - tự do để suy nghĩ, để sáng tạo, để cống hiến.


Câu chuyện của Christopher Havens không phải là lập luận rằng tội ác không quan trọng. Nó là bằng chứng rằng con người hơn cả điều tồi tệ nhất họ từng làm. Rằng thiên tài không đòi hỏi đặc quyền. Rằng giáo dục có thể mở khóa những trí tuệ mà xã hội đã gạch bỏ.


Một cuốn sách toán bị bạn tù bỏ quên đã mở khóa một trí óc đủ sức thúc đẩy những câu hỏi kéo dài hai nghìn năm. Điều đó nên làm thay đổi cách chúng ta nghĩ về trừng phạt, giáo dục và tiềm năng con người.


Share:

Tôi từng là lính chiến.

 NỖI BUỒN CHIẾN MẠNG


Mấy hôm nay, trên facebook ồn ào chuyện "Nỗi Buồn Chiến Tranh" của nhà văn Bảo Ninh được vinh danh là một trong 50 tác phẩm văn học hay nhất sau 1975. 



Khen có, chê có, tranh luận cũng nhiều. Đọc hết các luồng ý kiến, tôi – một người lính đã từng trải qua chiến tranh – nhiều lúc cũng chẳng biết đâu mà lần.


Tôi từng là lính chiến. 


Tháng 12 năm 1978, tôi lên đường sang Campuchia. Đoàn xe chở lính Hà Nội chúng tôi chạy qua thị trấn Snoul; cả trăm thằng thanh niên phơi phới cái cảm giác được góp mặt trong đội quân “giải phóng”. Nhưng niềm háo hức ấy tắt phụt khi những chiếc xe tải chở đầy xác bộ đội Việt Nam từ phía trước đi ngang qua đoàn xe chúng tôi. Những thân người bó chặt trong những tấm vải trắng loang máu, phủ một lớp bụi mờ của đường chiến dịch. Xe họ đi ngược về, xe chúng tôi xuôi vào.

Lũ lính mới ngồi trên thùng xe nhìn sang, không kịp hiểu đó là cái gì. Chỉ tới khi mùi tử khí xộc thẳng vào mũi – cái mùi đặc quánh, ngầy ngậy của thi thể nhiều ngày chưa kịp chôn, cộng thêm đàn ruồi nhặng bu kín rồi bay vù vù sang xe chúng tôi, đậu lên mắt, lên mũi, lên môi những thằng lính mới tò te – thì tất cả đều lặng đi.

Tôi chợt hiểu: chiến tranh không đợi những người đã đi qua nó. Chiến tranh đang đón đợi những kẻ sắp bước vào. Và biết đâu chỉ vài ngày nữa, vài tuần nữa… có khi chính tôi lại nằm trên những thùng xe kia để trở về đất Việt.


Mấy hôm sau, tôi cùng mấy anh em lần vào những chiếc lán phẫu thuật dã chiến mà bọn Pôn Pốt bỏ lại bên kia sông Chhlong (tỉnh Karatie). Trên nền đất là những vũng máu khô, còn vương những băng gạc, những mảnh vải dính mủ, dính máu. Tất cả bốc lên một mùi tanh gai gai nơi cổ họng. Tôi lại tự hỏi: chiến tranh là cái qoái gì mà khiến những chàng trai khỏe mạnh của hai phía, chẳng quen biết nhau, chẳng thù oán gì nhau, kéo nhau vào cái xó rừng chết tiệt này để giết nhau, tước đi mạng sống của nhau?


Rồi đến khi đánh lên biên giới Thái Lan, hàng hóa Thái tuồn vào Sisophon nhiều đến mức tưởng như một thế giới khác. Phồn hoa, sung túc, thơm tho. Nó trái ngược hoàn toàn với cái đói, cái khát, cái lam lũ của những người lính chúng tôi – những thằng lính chiến từ rừng chui ra, áo quần rách nát, người ngợm lem luốc, trong túi không có nổi một đồng.

Tiếng cát-sét rền rĩ từ những cửa hàng bay ra, mùi hủ tiếu, mùi các món ăn, mùi bánh trái thơm lựng tràn ra khắp phố. Những thân hình lả lơi, nõn nường, thơm nức lướt qua lướt lại trước mặt những thằng giai tơ chưa nếm mùi đàn bà...Vậy mà vẫn phải đứng đó, cúi đầu bước qua, nuốt nước bọt mà cảm thấy những gì mình nhìn thấy, mình cảm thấy thuộc về một thế giới khác thật xa vời. Cuộc sống đẹp đến thế, ngay trước mắt mà mình không chạm tay vào được. Mình cũng là con người cơ mà, sao lại khổ đến vậy?


Giờ chiến tranh đã lùi xa. Tôi may mắn trở về, nhưng biết bao đồng đội thì không. Họ nằm lại giữa những cánh đồng, xó rừng xứ người, không có ngày trở về. Nhiều người khác sống tiếp với những phần thân thể vắng mặt. Những ký ức cũ vẫn theo tôi mãi, không nguôi.


Tôi viết ra những điều ấy để nói rằng: Bảo Ninh cũng là một con người.

Anh từng là người lính. Anh đã đi đến trận đánh cuối cùng của cuộc chiến. Ngày 30/4, chính mắt anh nhìn thấy đồng đội ngã xuống ở cầu Sài Gòn, ở Lăng Cha Cả… Người lính trở về sau chiến tranh, ai cũng có quyền nhìn lại những tháng năm đã qua theo cách của riêng mình. Đó không chỉ là quyền của một nhà văn – đó là quyền của một con người.


Chiến tranh đâu chỉ có màu hào quang. Nó có cả máu, có nỗi buồn, có sự tàn khốc, và có cả những vết thương không bao giờ liền miệng. Mỗi người lính mang theo một lát cắt, một góc khuất riêng. Bảo Ninh cũng vậy. Anh chỉ viết điều anh đã sống theo cách của riêng anh. Ngay trên bục nhận giải, anh đã cúi đầu trước mọi người như một lời tự thú, một lời cầu xin về những tháng ngày anh đã sống và viết về nỗi buồn của riêng mình.


Chiến tranh kết thúc lâu rồi, và mọi người lính đều có quyền trở về với ký ức của mình. Có người nhớ đồng đội bằng tiếng cười; có người giữ lại những câu chuyện hào hùng; và cũng có người, như Bảo Ninh, cầm bút viết về những bóng tối, viết về nỗi buồn, viết về những điều mà năm tháng không làm phai đi được. Đó là quyền rất người, quyền của một cựu binh muốn nói ra nỗi ám ảnh riêng, dù nó gai góc, xót xa, thậm chí trái tai với một số người.


Tôi không bàn đến chuyện ai đúng ai sai. Nhưng tôi hiểu một điều: không có kỷ niệm chiến tranh nào nhẹ nhàng; chỉ là mỗi người kể lại nó theo cách khác nhau. Và đôi khi, chính sự khác nhau ấy lại giúp chúng ta nhìn thấy chiến tranh trọn vẹn hơn – không chỉ là chiến thắng, mà còn là cái giá phải trả.


Khen hay chê là quyền của mỗi người. Nhưng phủ nhận cảm xúc thật của một con người từng đi qua lửa đạn – điều ấy, theo tôi, là không nên làm.

05.12.25'


Bài viết của bác CCB- K Nguyễn Vũ Điền (tác giả cuốn sách Rừng Khộp Mùa Thay Lá.

Share:

KỶ NIỆM 47 NĂM NGÀY CHIẾN THẮNG CHẾ ĐỘ DIỆT CHỦNG POL POT 07/01/1979 - 07/01/2026.

 


Cựu Thủ tướng Campuchia Hunsen:


“Chúng ta có thể hỏi rằng trên thế giới này, có đất nước nào đã giúp nhân dân Campuchia, đặc biệt là giải phóng khỏi chế độ diệt chủng Pol Pot và ngăn cản sự quay lại của chúng? Câu trả lời chính là nhân dân và Quân đội nhân dân Việt Nam. Nhân dân Campuchia có niềm tin, chỉ có tiên, có Phật mới cứu giúp được những phận người khi gặp khó khăn khốn cùng. Đúng vào lúc người dân Campuchia sắp chết, chỉ còn biết chắp tay khẩn cầu tiên, Phật tới cứu thì Bộ đội tình nguyện Việt Nam xuất hiện. Bộ đội Việt Nam chính là đội quân nhà Phật.




Quân tình nguyện Việt Nam ở Campuchia đã hy sinh hàng vạn người, bị thương không biết bao nhiêu. Việt Nam đã phải trả một cái giá rất lớn khi giúp đỡ nhân dân Campuchia. Điều này không thể nào quên được...Sự thực đã rõ ràng, lịch sử đã lên án, cớ sao có thể phủ nhận hay xuyên tạc? Những người có lương tri trên thế giới nhận thức rõ, không nên vì một lý do gì mà bóp méo sự thật này”.



Share:

Tiếng nói từ sâu thẳm của một người đại diện cho Nhân dân Việt Nam

 Năm 1998, Iraq bị tấn công bằng tên lửa. Đoàn Việt Nam vẫn đàm phán tại Iraq để giúp đỡ nước bạn trong việc đảm bảo phần nào đó an ninh lương thực. Những năm sau này, Việt Nam đã hỗ trợ nước bạn sản xuất lúa gạo trên đồng bằng sông Tigris và Eufrat. Đến nay, hầu hết các giống lúa tại Iraq đều bắt nguồn từ việc hợp tác này.



Năm 2003, Khi Iraq bị kẻ thù xâm lược và lật đổ, Việt Nam là quốc gia duy nhất cung cấp gạo cho Iraq qua các chương trình nhân đạo quốc tế và viện trợ song phương với tổng nguồn cung là 1 triệu tấn/1 năm. Việt Nam không ngần ngại lên tiếng phản đối, tổ chức mít tinh, biểu tình ủng hộ Iraq. Giữa chiến tranh, nhiều tàu viện trợ gạo, sữa... vẫn đến Iraq. Ngoài ra, Việt Nam cũng hỗ trợ Iraq các dự án nhà máy mía đường, đậu tương, lạc… Đó là nghĩa tình, là lòng biết ơn.


Khi Tổng thống Saddam Hussein bị cái dây thòng lọng của kẻ thù siết lại kết liễu một cuộc đời, nguyên Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình đã nghẹn ngào trả lời với báo chí quốc tế và Nhân dân Việt Nam rằng: "Tổng thống Saddam Hussein có sai lầm gì trong đối nội, đối ngoại và có tội lỗi gì với Nhân dân của ông hay không thì lịch sử và Nhân dân Iraq tự phán xét được, nhưng đối với Việt Nam, tôi nghĩ chúng ta biết ơn sự giúp đỡ quý báu của ông trong những năm Việt Nam vừa ra khỏi chiến tranh...".


Đó là một tiếng nói từ sâu thẳm của một người đại diện cho Nhân dân Việt Nam để ai cũng phải hiểu rằng, khi chúng ta đói rã bụng ra, ai cho chúng ta một miếng ăn mới thấy quý giá thế nào; khi chúng ta rơi xuống vực sâu, ai đã cứu đưa chúng ta lên mặt đất, họ mới là ân nhân của đời người. Tổng thống Saddam Hussein chính là người như vậy - ân nhân, lòng biết ơn và yêu mến mãi mãi của Nhân dân Việt Nam.


ST: Phó Thường Dân


Share:

Chen Zhi (Trần Chí), nhà sáng lập kiêm Chủ tịch Prince Group (Tập đoàn Thái Tử), đã bị cảnh sát Campuchia bắt giữ và bị áp giải về Trung Quốc

 

Chen Zhi (Trần Chí), nhà sáng lập kiêm Chủ tịch Prince Group (Tập đoàn Thái Tử), đã bị cảnh sát Campuchia bắt giữ và bị áp giải về Trung Quốc, để chịu sự điều tra của các cơ quan chức năng liên quan.



Chen Zhi bị cáo buộc là kẻ chủ mưu đứng sau mạng lưới tội phạm xuyên quốc gia khổng lồ. Các hoạt động này bao gồm luadao trực tuyến (đặc biệt là hình thức romance scam), bu*n người và r/ửa t/iền quy mô toàn cầu.


Các cáo buộc từ quốc tế:

• Mỹ: Vào tháng 10/2025, Bộ Tư pháp Mỹ đã khởi tố Chen Zhi. Bộ Tài chính Mỹ cũng đã tịch thu một lượng Bitcoin khổng lồ trị giá hơn 140 tỷ USD (con số này được ghi nhận là vụ thu giữ tiền mã hóa lớn nhất lịch sử) liên quan đến Chen Zhi này.

• Anh: Chính phủ Anh đã áp đặt lệnh trừng phạt đối với Prince Group, đóng băng nhiều bất động sản trị giá hàng trăm triệu bảng Anh tại London.

• Các quốc gia khác: Nhiều quốc gia và vùng lãnh thổ như Singapore, Đài Loan (Trung Quốc) cũng đang tiến hành điều tra các công ty "ma" và tài sản liên quan đến đế chế của Chen Zhi.


Dưới vỏ bọc là một tập đoàn đa ngành (bất động sản, tài chính, dịch vụ), Prince Group bị nghi ngờ điều hành các "nhà tù lừ/a đả/o" tại các khu công nghiệp công nghệ cao. Tại đây, hàng nghìn người lao động bị cư/ỡng b/ức, bị tịch thu hộ chiếu và ép làm việc 16 giờ mỗi ngày để thực hiện các hành vi luadao quốc tế.


Việc dẫn độ Chen Zhi về Trung Quốc đánh dấu một bước tiến quan trọng trong sự hợp tác thực thi pháp luật xuyên biên giới nhằm triệt phá các tổ chức tội phạm luadao công nghệ cao đang hoành hành tại khu vực Đông Nam Á.


Share:

Trần Chí (Chen Zhi) bất ngờ bị chớp nhoáng đưa về Trung Quốc - Đằng sau màn “cư/ớp người” này là chuyện “thanh lý môn hộ” hay sợ rơi vào tay Mỹ?

Giới chính trị – kinh doanh Campuchia đang trải qua một cơn địa chấn. Theo Cambodia-China Times ngày 7/1, Trần Chí – nhà sáng lập Tập đoàn Prince (Prince Group) và được xem là người Hoa giàu nhất Campuchia – đã bị bắt và nhanh chóng bị trục xuất về Trung Quốc.



Thông tin này gây chấn động toàn cầu. Trước đó, Bộ Tư pháp Mỹ đã liệt Trần Chí vào danh sách truy nã số 1, cáo buộc ông ta liên quan đến luadao viễn thông, rửa t/iền và bu*n người, với mức án tối đa có thể lên tới 40 năm tù. Thế nhưng, ngay khi Washington chuẩn bị ra tay, Bắc Kinh lại bất ngờ “nhanh chân”, đưa nhân vật từng được Campuchia coi là “thương nhân số 1” này về Trung Quốc.


Điều này làm dấy lên các suy đoán: Bắc Kinh hành động “đại nghĩa di.ệt th.ân”, hay vì lo ngại rằng nhân vật nắm trong tay vô số bí mật này rơi vào tay Mỹ, khiến Bắc Kinh chọn phương thức “c.ắt đuôi tự cứu” và “di.ệt kh.ẩu chính trị”?


Một nhân vật người Hoa ở hải ngoại nói: “Tôi đã sớm nhận được tin nội bộ từ trong nước. Sau khi sự việc bùng nổ, thực tế Trần Chí đã nhanh chóng trở về Trung Quốc, chứ không phải bây giờ mới bị bắt và trục xuất”.


Người này cũng cho rằng trước đó khi quân đội Thái Lan đánh sang Campuchia tiến hành khám xét từng nhà, có khả năng họ đang tìm Trần Chí — nhưng tất nhiên không tìm thấy — cho thấy việc ông ta đã sớm được Trung Quốc đưa đi là hoàn toàn có thể.


Sự trỗi dậy của “Thái tử” và đế chế tội phạm: từ nông dân Phúc Kiến đến đại gia số 1 Campuchia.


Trần Chí sinh năm 1987 tại Phúc Kiến (Trung Quốc), và nhập quốc tịch Campuchia năm 2014. Chỉ trong vài năm, ông ta trở thành Chủ tịch Prince Group, với mạng lưới kinh doanh trải dài bất động sản, tài chính, hàng không… tại hơn 30 quốc gia.


Nhưng đằng sau những tòa nhà hào nhoáng là một đế chế tội phạm nhuốm m*u

 “Lò m/ổ lợn” (Pig-butchering Scam): Prince Group bị cáo buộc là một trong những thế lực đứng sau các mô hình lừa đảo trực tuyến lớn nhất Đông Nam Á, chiêu dụ lao động trẻ từ Trung Quốc, Việt Nam, Đài Loan, Mỹ… bằng lời mời “lương cao”, sau đó giam giữ họ trong các khu tổ hợp khép kín phục vụ luadao.


Chế độ nô lệ hiện đại: Nạn nhân bị cư*ng bức lao động, đá/nh đ/ập, ch/ích đi/ện, thậm chí bị bán lại sang các khu luadao khác. Bằng danh nghĩa tình cảm (romance scam) hoặc đầu tư tài chính, họ tiến hành lừa đảo toàn cầu một cách có hệ thống.


Theo Bộ Tài chính Mỹ, chỉ riêng năm 2024 người dân Mỹ đã mất ít nhất 10 tỷ USD vì luadao Đông Nam Á, tăng 66% so với năm trước; Trần Chí được cho là một mắt xích trung tâm trong mạng lưới này.


Phản công toàn cầu: phong tỏa tài sản và truy nã quốc tế.


Trước khi Trần Chí bị bắt đưa về Trung Quốc, “tấm lưới” pháp lý quốc tế đã dần siết lại:


Tại Mỹ: Bộ trưởng Tư pháp Pam Bondi gọi vụ việc là “thảm họa toàn cầu”, còn công tố viên Nocera tuyên bố: “Bất kể trốn ở đâu, chúng tôi cũng sẽ truy đến cùng.”


Tại Singapore, ngày 30/10/2025, Cảnh sát tịch thu 6 biệt thự, du thuyền, siêu xe, rượu quý; phong tỏa tài khoản ngân hàng và chứng khoán, tổng trị giá 150 triệu SGD.


Tại Hong Kong: Phong tỏa tài sản trị giá 27,5 tỷ HKD.


Tại Đài Loan: Tịch thu hơn 4,5 tỷ TWD gồm 11 căn hộ hạng sang và 26 siêu xe (Rolls-Royce, Ferrari…).


Giải mã vì sao Bắc Kinh “nhanh tay ” đưa Chen Zhi về nước?


Đây là điểm mấu chốt đầy ẩn ý. Theo logic thông thường, vì nạn nhân chủ yếu ở Mỹ và Mỹ đã truy tố, Mỹ có thẩm quyền và lý do dẫn độ mạnh nhất. Nhưng kết quả là Trần Chí được đưa về Trung Quốc.


Các nhà phân tích cho rằng có hai động cơ lớn:

(1) Sợ rơi vào tay Mỹ – lộ “bí mật không thể nói ra”. Prince Group cắm rễ sâu tại Campuchia, có quan hệ với giới quyền lực địa phương và bị nghi hưởng lợi từ các dự án trong khuôn khổ “Vành đai – Con đường”. Trần Chí bị coi là “white gloves” (găng tay trắng), nắm nhiều bí mật về: dòng tiền ngầm, lợi ích nhóm, quan hệ quan chức, tài sản hải ngoại của các nhân vật gốc Trung Quốc.


Nếu bị dẫn độ sang Mỹ, để đổi lấy giảm án theo chế độ “plea bargain” (“thỏa thuận nhận tội để được giảm án” hoặc “thương lượng nhận tội”), khả năng ông ta “khai hết” là rất cao — và đây có thể là một quả b/om chính trị nhắm vào Trung Quốc.


(2) “Nuôi béo rồi thịt” — tài sản cuối cùng về tay ai?

Prince Group tích lũy lượng tài sản phi pháp khổng lồ. Khi đưa Trần Chí về Trung Quốc, phần tài sản còn lại (kể cả những khoản đã phong tỏa ở hải ngoại) sẽ: dễ bị truy thu, dễ bị sung công quỹ, có thể bổ sung cho ngân sách nhà nước.


Điều này phù hợp với chuỗi hành động Trung Quốc gần đây đối với giới tài phiệt trong và ngoài nước.


Kết cục của nhân vật và những bí ẩn chưa lời giải


Việc Trần Chí sa lưới đánh dấu sự sụp đổ hoàn toàn của Prince Group – từng một thời “hô mưa gọi gió” tại Đông Nam Á. Đối với hàng vạn nạn nhân mất trắng tiền bạc và tan nát gia đình, đây là một dạng công lý đến muộn.


Nhưng đối với Trần Chí, bị đưa tới Trung Quốc có thể còn đáng sợ hơn cả nhà tù Mỹ: Ở Mỹ, ông ta đối diện pháp luật; ở Trung Quốc, ông ta có thể đối diện thanh trừng chính trị và sự im lặng vĩnh viễn.


Và như vậy, “ván cờ ba nước” giữa Trung Quốc – Mỹ – Campuchia bề ngoài là truy quét tội phạm, nhưng thực chất là cuộc đấu tranh địa chính trị. Trần Chí chỉ là một quân cờ — và cuối cùng không thoát khỏi số phận bị “thí”.


Câu hỏi còn lại lớn nhất: Đằng sau Prince Group có bảo kê ở tầng nào? Và tiếp theo, còn những ai sẽ “ngã ngựa”? Đó mới là phần tiếp theo đáng chờ đợi nhất.


(THUẬN HOÁ)


Share:

Người đàn bà nghĩ vấn là Vợ của Trần Chí

 

Sau khi Trần Chí bị bắt, mạng xã hội bắt đầu lan truyền loạt ảnh về một người phụ nữ thường xuyên khoe sự giàu có, nhanh chóng thu hút sự chú ý của dư luận.



Nhiều người cho rằng người phụ nữ này chính là vợ của Trần Chí, thường được gọi là Eva, tên thật được đồn đoán là Lý X Vân, quê Nam Sung, tỉnh Tứ Xuyên. Tuy nhiên đến nay chưa có xác nhận chính thức từ cơ quan chức năng.


Eva nổi tiếng trên mạng xã hội nhờ phong cách khoe cuộc sống xa hoa, thường xuyên chia sẻ hình ảnh những món đồ đắt đỏ và không gian sống sang trọng. Trong số đó có giường khung gỗ kim tơ nam mộc, được thợ thủ công chạm khắc trong suốt một năm, cùng món quà tặng con gái là cây đàn piano Steinway & Sons bằng vàng ròng 24K.


Eva sở hữu bộ sưu tập túi xách hàng hiệu như Hermès và Chanel. Trang sức đi kèm xuất hiện đồng hồ phiên bản giới hạn với giá trị cao. Trong khi đó, con cái cô thường xuyên xuất hiện với trang phục Dior và túi Chanel.


Eva được cho là thường xuyên di chuyển bằng máy bay riêng, sở hữu du thuyền riêng phục vụ các kỳ nghỉ gia đình. Khi rà soát các bài đăng cũ của Eva, có thể thấy cô từng nhiều lần chủ động đăng ảnh chụp cùng một người đàn ông để râu, có ngoại hình gần giống Trần Chí trong các hình ảnh công khai. Tuy nhiên, không ít ý kiến cho rằng những bức ảnh này chưa đủ căn cứ để khẳng định mối quan hệ vợ chồng.


Cô từng khoe bể cá khổng lồ trong nhà, được cư dân mạng ước đoán dài tới hàng trăm mét, tựa như một thuỷ cung. Đặc biệt, bể cá này nuôi cá mập thay vì cá cảnh thông thường.


Eva nhiều lần chia sẻ hình ảnh đi máy bay riêng, du thuyền vòng quanh thế giới, thậm chí có thông tin cho rằng cô sở hữu tới 6 máy bay cá nhân. Cô cũng từng chi khoảng 7 triệu Đài tệ (khoảng 5,8 tỷ đồng) để mua cây đàn piano Steinway duy nhất trên thế giới được chế tác hoàn toàn bằng vàng 24K. Khi xuất hiện nơi công cộng, Eva thường có vệ sĩ và nhiếp ảnh gia riêng đi theo, thể hiện phong cách sống xa hoa và phô trương.


Nhiều người nhận định, từ mức chi tiêu, quy mô tài sản đến độ phô trương, người phụ nữ này đã vượt xa hình ảnh của các hot girl khoe sự giàu có thông thường. Đáng chú ý, toàn bộ tài khoản Xiaohongshu và Douyin của Eva đã bị xóa sạch nội dung sau khi vụ việc của Trần Chí bị phanh phui.


Share:

Tặng quà cho người có công tết Nguyên Đán Bính Ngọ 2026

 Tặng quà cho người có công tết Nguyên Đán Bính Ngọ 2026



Share:

Chế độ hỗ trợ tang lễ khi từ trần đối với sĩ quan Quân đội nghỉ hưu được quy định như thế nào?

 Điều 7 Nghị định số 343/2025/NĐ-CP ngày 28-12-2025 của Chính phủ. Cụ thể như sau:

1. Chế độ hỗ trợ tổ chức lễ tang, xây mộ đối với sĩ quan Quân đội nghỉ hưu từ trần thuộc đối tượng được tổ chức lễ tang cấp nhà nước, lễ tang cấp cao thực hiện theo quy định của pháp luật hiện hành.



2. Hỗ trợ kinh phí đối với cơ quan, đơn vị chủ trì tổ chức lễ tang hoặc tham gia ban tổ chức lễ tang theo quy định của Bộ Quốc phòng đối với sĩ quan Quân đội nghỉ hưu khi từ trần có cấp bậc quân hàm từ cấp Đại tá trở xuống không thuộc đối tượng được tổ chức lễ tang theo quy định tại khoản 1 điều này, như sau:

a) Đối với cơ quan, đơn vị chủ trì tổ chức lễ tang:

Đơn vị trực thuộc Bộ Quốc phòng được hỗ trợ bằng 10 lần mức lương cơ sở;

Cơ quan cấp cục và tương đương trực thuộc Bộ Quốc phòng, Bộ Tổng Tham mưu, Tổng cục Chính trị và các tổng cục được hỗ trợ bằng 8 lần mức lương cơ sở;

Cơ quan, đơn vị cấp sư đoàn, bộ CHQS cấp tỉnh và tương đương được hỗ trợ bằng 5 lần mức lương cơ sở;

Các cơ quan, đơn vị còn lại được hỗ trợ bằng 3 lần mức lương cơ sở;

Kinh phí hỗ trợ cơ quan, đơn vị chủ trì tổ chức lễ tang quy định tại điểm này để mua đồ thờ, trang trí khánh tiết, vòng hoa, lễ viếng và chi phục vụ lễ tang.

b) Đối với cơ quan, đơn vị được phân công tham gia ban tổ chức lễ tang được hỗ trợ bằng 1 lần mức lương cơ sở; kinh phí này để mua vòng hoa, lễ viếng và đồ lễ theo phong tục, tập quán của địa phương.

c) Hằng năm, cơ quan, đơn vị chủ trì tổ chức lễ tang hoặc được phân công tham gia ban tổ chức lễ tang được thanh, quyết toán thực chi nhưng không vượt quá mức hỗ trợ quy định tại điểm a và b khoản này.

Share:

ÂM MƯU VIẾT LẠI LỊCH SỬ

 Một số anh chị hỏi tôi sao thấy anh kiến nghị không đặt tên đường cho các nhân vật lịch sử còn tranh cãi mà không thấy anh viết bài nào?





Về việc này, tôi có hơn chục bài viết phê phán, phản biện. Nay chọn đăng lại một số bài vào cùng một stt để anh chị em nào quan tâm thao khảo.


Bài 1: 

ÂM MƯU VIẾT LẠI LỊCH SỬ


Việc “Xét lại lịch sử, viết lại lịch sử” không chỉ ở Việt Nam mà đang diễn ra nhiều nước trên thế giới. Đó là một phần trong chiến lược “Diễn biến hoà bình” của các thế lực thù địch nhằm gây rối loạn xã hội, tiến tới bạo loạn, lật đổ chế độ. Sự tan rã của Nhà nước Liên bang Xô viết và chế độ XHCN ở Đông Âu cũng từ việc “xét lại lịch sử".


Gần đây những kẻ cơ hội chính trị, dân tộc cực đoan, tân phát xít ở một số nước Đông Âu điên cuồng xuyên tạc lịch sử về cuộc chiến tranh thế giới thứ hai, phủ nhận công lao và sự hi sinh to lớn của Hồng quân Liên Xô đánh bại Đức quốc xã cứu toàn nhân loại khỏi nguy cơ xâm lược của chủ nghĩa phát xít; chúng đập phá tượng đài Lê Nin và Hồng quân Liên Xô; yêu cầu di dời hài cốt các chiến sĩ Hồng quân Liên Xô thậm chí coi họ là “tội phạm chiến tranh” đòi đưa ra xét xử. Mầm mống các cuộc “cách mạng màu”, “cách mạng đường phố” đang có nguy cơ lan rộng từ Châu Âu sang Châu Mỹ La tinh, Châu Á trong đó có Việt Nam.


Những năm gần đây ở Việt Nam, các tổ chức nước ngoài (NGO) tăng cường tài trợ kinh phí cho các cuộc “hội thảo khoa học”, “Nghiên cứu lịch sử”, “Tự do học thuật” với âm mưu thủ đoạn hết sức tinh vi, thâm độc nhằm tạo ra trào lưu xét lại lịch sử, xét lại cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc; phục dựng, ca ngợi, đặt tên đường cho những kẻ tay sai bán nước một cách rầm rộ, công khai trên các phương tiện truyền thông và không gian mạng; gây hoài nghi về lịch sử dân tộc, tạo rối loạn xã hội từ đó hiện thực hóa mưu đồ chống phá Đảng, Nhà nước và chế độ ta.

https://phattudatviet.blogspot.com/2026/01/nguy-co-xet-lai-lich-su-qua-viec-ton.html?m=1

Share:

Lịch sử phải ghi công Cố TBT Nguyễn Phú Trọng.

Nhìn Maduro, Ukraine mà chúng ta còn được thở trong bầu không khí hòa bình thì phải nhớ. 









Người dân nhớ, cán bộ nhớ, quan chức nhớ và là Lãnh đạo thì càng phải nhớ.

Ngày 14/12/2021 lần đầu tiên chúng ta tổ chức hội nghị đối ngoại toàn quốc chính thức thông báo với thế giới học thuyết "ngoại giao cây tre". Dầu mốc này đi vào lịch sử.

Trong lịch sử đối ngoại Việt Nam hiện đại, hiếm có tư tưởng nào đạt tới tầm học thuyết quốc gia như đường lối “ngoại giao cây tre” của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Đây không phải là khẩu hiệu, mà là một kiến trúc chiến lược cho sự tồn tại và phát triển của đất nước trong thế kỷ cạnh tranh quyền lực toàn cầu.

“Gốc vững – thân chắc – cành uyển chuyển” là sự kết tinh giữa chủ nghĩa yêu nước, chủ nghĩa hiện thực chính trị và bản lĩnh độc lập dân tộc. Trong khi nhiều quốc gia nhỏ bị cuốn vào quỹ đạo của các cường quốc, Việt Nam dưới tư duy của Nguyễn Phú Trọng kiên quyết: không chọn phe, không lệ thuộc, không để bị sử dụng như công cụ địa chính trị, nhưng vẫn chủ động mở rộng quan hệ, nâng tầm vị thế, bảo vệ chủ quyền và tranh thủ tối đa nguồn lực cho phát triển.

Điều làm nên tầm vóc của ông không phải là sự mềm yếu, mà là bản lĩnh giữ nguyên tắc trong môi trường đầy áp lực: lợi ích quốc gia – dân tộc là tối thượng; độc lập tự chủ là bất khả xâm phạm; hòa bình, ổn định là điều kiện sống còn để Việt Nam lớn mạnh. Đó là thứ tư duy mà chỉ một nhà lãnh đạo có chiều sâu lịch sử, đạo đức chính trị và tầm nhìn chiến lược mới có thể định hình.

Mai sau, khi nhìn lại một giai đoạn thế giới phân cực, đối đầu và bất ổn, người ta sẽ thấy: Việt Nam không bị cuốn trôi, không bị áp đặt, không bị biến thành chiến trường của ai. Và dấu ấn tư tưởng bảo vệ vị thế ấy mang tên Nguyễn Phú Trọng.

Nguyễn Vĩnh Hoàng

Share:

Thánh Bernadette.

 CHỮA LÀNH LÀ GÌ? 

Đây là 2 bức ảnh kinh dị 




Bức ảnh kinh dị bên trái chụp tại hang đá Lộ Đức, Pháp, nơi mà 170 năm trước, có chuyện kể rằng Đức Mẹ đã hiện ra với một cô bé và chỉ cho bé bới lên 1 dòng suối chữa bịnh (trước đó chỗ này không có suối).


Kinh dị ở chỗ quanh hang động treo đầy nạng của những người hành hương què được chữa lành ngay tại dòng suối này (vứt nạng đi về). 


Cho tới nay, dân làng ước tính có khoảng 10 vạn trường hợp được ghi nhận là được chữa lành tại suối này. 


Nhưng giáo hội nghiệt ngã chỉ công nhận…70 trường hợp, mà trường hợp nào cũng đem khoa học gia vô thần vô điều tra cả chục năm. 


Tiếc là cô bé cào ra cái suối ấy thì không được chữa lành thân xác, bé chết năm 35 tuổi với đủ thứ bịnh. 


Bé nói rằng bịnh tật là ơn riêng của bé.


Và sau chết, xác bé không thúi (chính xác là thơm), không nát, xương và nội tạng vẫn còn sau 150 năm, dù không tẩm ướp. 


Xác cô bé đó (đã được tu sửa nhẹ) ở tấm ảnh kinh dị thứ 2, tấm bên phải. 


Và “cô bé” đã được tuyên Thánh, một vị Thánh nữ, Thánh Bernadette.


Giáo hội tuyên Thánh vì có ít nhất 2 phép lạ khi cầu nguyện với “cô bé” được công nhận. Nghĩa là tin bé đang ở trên “thiên đàng” và có thể làm trung gian giúp kết nối người ta với Chúa. 


Nói cách khác, Chúa không chữa lành thân xác cho bé, nhưng Chúa ban tặng điều lớn hơn: chữa lành linh hồn.


Share:

"CẢM ƠN VÀ XIN LỖI..."

Ở Nhật có một chuyện nghe lần đầu ai cũng tưởng đùa: một công ty chuyên sản xuất thu*c di.ệt côn trùng lại đi làm lễ tưởng niệm cho chính những con côn trùng mà họ ti.êu di.ệt. Không phải làm cho vui, nghi lễ này được duy trì suốt hơn 40 năm nay bởi Earth Corporation – một hãng rất lớn trong ngành, và năm nào cũng tổ chức đều đặn tại một ngôi chùa ở tỉnh Hyogo.



Mỗi năm, khoảng trăm nhân viên mặc đồ chỉnh tề, mang theo hình ảnh gián, muỗi, bọ chét đặt lên bàn thờ. Nhà sư tụng kinh, mọi người thắp hương, cúi đầu như trong một buổi cầu siêu bình thường. Khung cảnh vừa trang nghiêm vừa khó tin, bởi những “nhân vật chính” của buổi lễ lại là những sinh vật mà ngày thường ai cũng chỉ muốn "đ.ập" cho nhanh.


Nhiều nhân viên thú nhận lần đầu tham dự họ thấy buồn cười lắm, nhưng dự vài lần thì cũng quen. 


Với người Nhật, đây không phải chiêu trò hình thức. Họ coi đó là cách nhắc nhở bản thân rằng với công việc của mình, dù là ti.êu di.ệt côn trùng để bảo vệ con người, ít nhiều vẫn đang tác động trực tiếp đến sự sống của những loài vật bé nhỏ ấy. Vì vậy, dành một buổi trong năm để nói lời cảm ơn và xin lỗi, cũng giúp mọi người nhìn công việc của mình bằng thái độ bớt vô tâm hơn.


Share:

ÁC QUỶ TRONG CHỐN THIỀN MÔN: TỪ MỘT SATNHAN ĐẾN CHỨC VỤ TRỤ TRÌ

 

/Bài viết có chứa yếu tố tội phạm và mô tả hành vi phạm pháp. Độc giả vui lòng cân nhắc trước khi đọc./



01.


Đêm 27/07/1994, một bi kịch kinh hoàng đã xảy ra tại một khu dân cư yên tĩnh ở huyện Cửu Giang, tỉnh Giang Tây. Sau khi nhận được tin báo, cảnh sát nhanh chóng có mặt tại hiện trường. Trên hiện trường vụ án, mọi thứ đều hỗn loạn, dấu vết vật lộn còn rất rõ. N.ạn nh.ân Từ M cùng vợ là Hồ Anh đã tuvong do m.ất m.áu quá nhiều. Đặc biệt, đứa con trai nhỏ mới hai tuổi của họ cũng bị thương, may mắn sống sót trong vòng tay mẹ.


Khi các điều tra viên khám nghiệm, họ nhận thấy dấu hiệu một vụ c.ướp của gi*t người t.àn b.ạo. Kẻ gây án đã lấy đi một chiếc vòng cổ bằng vàng trên người Hồ Anh. Với ý đồ xóa sạch dấu vết, nhóm hung thủ còn vứt bỏ h.ung kh.í xuống ao nước gần đó và đốt cháy quần áo dính m.áu. Các dấu vết ban đầu cho thấy đây là một vụ án có tổ chức, với sự tham gia của nhiều người, thể hiện tính chất côn đồ và hung hãn.


Với quyết tâm truy tìm h.ung th.ủ, cảnh sát đã nhanh chóng thành lập ban chuyên án và triển khai công tác điều tra. Tuy nhiên, sau những nỗ lực rà soát và hỏi thăm rộng rãi, cảnh sát vẫn không tìm được manh mối cụ thể nào về danh tính của nhóm đối tượng.


02.


Nửa tháng sau vụ án mạng, điều tra đã có bước đột phá lớn. Dưới sự truy lùng gắt gao của cảnh sát, bốn đối tượng đồng phạm lần lượt bị bắt giữ. Đến ngày 05/08, cảnh sát nhận được tin báo về việc hai kẻ chủ mưu là Vương Q.D và Từ T.L đang lên kế hoạch b.ỏ t.rốn bằng xe khách tại ga Cầu Mới.


Tại hiện trường vây bắt, Vương Q.D đã bị cảnh sát khống chế và bắt giữ trong hỗn loạn. Tuy nhiên, Từ T.L đã lợi dụng thời cơ, nhanh chóng tẩu thoát, trở thành kẻ duy nhất còn lại trong băng nhóm này lọt lưới pháp luật.


Theo lời khai của những tên đồng phạm, cảnh sát xác định Vương Q.D chính là kẻ chủ mưu và kích động. Từ lâu, Vương Q.D vốn là một công nhân nhà máy xi măng, bị đau thắt lưng do lao động nặng nhọc và được chẩn đoán mắc bệnh lao cột sống. Với một logic hoang đường và tư tưởng th.ù h.ằn, Vương đã đổ lỗi căn bệnh này cho Từ M, một người bạn học cũ mà hắn từng đánh nhau nhiều năm trước, gây ra vết thương ở eo.


Bởi vậy, vào ngày 25/07/1994, Vương Q.D đã triệu tập sáu người bạn, trong đó có Từ T.L (21 tuổi) để đi tr.ả th.ù. Ngay buổi chiều cùng ngày, Vương và Từ T.L đã đi mua h.ung k.hí, bao gồm bốn con da/o làm bếp và ba con da/o nhọn, sau đó đến nhà Từ M để rình rập.


Tại phiên tòa xét xử, Vương Q.D bị kết án t.ử h.ình. Các đối tượng còn lại bị tuyên án từ 15 năm tù giam trở lên. Nhưng Từ T.L vẫn bặt vô âm tín, mọi manh mối đều dẫn đến ngõ cụt. Gia đình hắn cũng không có bất kỳ liên lạc nào với hắn.


03.


Suốt 17 năm ròng rã, cảnh sát Cửu Giang không ngừng rà soát hồ sơ, truy tìm dấu vết của Từ T.L. Nhờ một manh mối do mẹ hắn cung cấp, rằng Từ T.L có lòng trắc ẩn và từng nói muốn lánh đời, cảnh sát bắt đầu tìm kiếm trong các ngôi chùa.


Trên thực tế, sau khi trốn thoát, Từ T.L đã bơi qua sông Trường Giang để sang huyện Hoàng Mai, tỉnh Hồ Bắc. Sau khi không thành công trong việc xin xuất gia tại chùa Ngũ Tổ, hắn đã đến chùa Tam Tổ ở An Huy. Do ấn tượng về vẻ ngoài thư sinh, thanh tú và sự thành tâm của hắn, trụ trì chùa Tam Tổ đã chấp nhận. Từ T.L được quy y, lấy pháp danh là Duy Đ.


Tại ngôi chùa Tam Tổ, sau khi được nhận làm đệ tử, Duy Đ nhanh chóng thể hiện năng khiếu Phật pháp và được sư phụ coi trọng. Với kinh nghiệm làm việc ở xưởng sửa chữa ô tô trước đây, hắn được giao nhiệm vụ lái chiếc xe nhỏ của chùa. Lợi dụng quyền sử dụng xe, hắn thường xuyên ra ngoài vui chơi, vi phạm các quy tắc tu hành.


Với tham vọng muốn vươn lên, vào năm 1995, Duy Đ rời chùa Tam Tổ để đi học tại Học viện Phật giáo Hạ Môn và các nơi khác. Đến tháng 10/2000, hắn định cư tại Hàng Châu, bắt đầu làm sư quét dọn tại chùa Tịnh Từ, rồi dần dần được thăng lên các vị trí quản lý như Tri Khách. Sau đó, hắn thậm chí còn theo học khoa Xây dựng Dân dụng tại Đại học Chiết Giang, nhận bằng cử nhân và có chứng chỉ hành nghề. Nhờ kiến thức này, hắn được thăng chức Phó Trụ trì, giám sát công việc sửa chữa và xây dựng của chùa Tịnh Từ.


Đến năm 2010, sau khi hoàn thành việc trùng tu chùa Hương Tích ở Hàng Châu, Duy Đ được bổ nhiệm làm trụ trì, trở thành một cao tăng có ảnh hưởng lớn. Hắn xuất hiện trong các sự kiện từ thiện, tổ chức hiến máu, tham gia Hội Liên hiệp Thanh niên thành phố Hàng Châu, thậm chí còn đại diện chùa đi thăm viếng nước ngoài. Dù bề ngoài là một cao tăng, hắn lại lái chiếc Audi A6 sang trọng, hút thuốc, cờ bạc, uống rượu, ăn thịt và thường xuyên mắng mỏ đệ tử.


Mặc dù có được danh vọng và che giấu thân phận tài tình, nhưng nỗi lo sợ bị bại lộ vẫn khiến Từ T.L tìm cách hợp pháp hóa thân phận. Ở tỉnh Quảng Đông vào năm 2005, hắn tài trợ cho một cặp vợ chồng già có con trai mất tích nhiều năm. Hắn thuyết phục họ rằng hắn sẽ làm con nuôi của họ, và bằng cách này, hắn đã thành công trong việc làm giả giấy tờ, lấy danh tính hợp pháp là La M.S tại Thiều Quan, Quảng Đông.


Ngày 26/05/2011, trong chiến dịch “Thanh lọc mạng” toàn quốc, cảnh sát Cửu Giang rà soát thông tin nhân khẩu và phát hiện ra tấm căn cước La M.S này. Sau khi thẩm tra, cảnh sát đã tìm đến cặp vợ chồng già ở Thiều Quan, xác nhận Duy Đ chính là con nuôi của họ. Cảnh sát Cửu Giang nhanh chóng xâu chuỗi các chi tiết: một cao tăng ở Hàng Châu, đến từ Giang Tây, có khuôn mặt giống Từ T.L, và có một căn cước giả mới được làm tại Thiều Quan. Tất cả đã khẳng định rằng Duy Đ chính là Từ T.L, kẻ s.át nhân đã trốn thoát 17 năm trước.


04.


Khi bị cảnh sát tìm đến vào đêm 28/11/2011, Duy Đ không hề tỏ ra hoảng hốt. Trong chiếc áo cà sa, hắn bình tĩnh bước ra khỏi phòng, biết rằng 17 năm lẩn trốn đã đi đến hồi kết.


Tại cơ quan điều tra, hắn đã khai nhận toàn bộ sự thật về vai trò đồng phạm chính trong vụ án mạng năm 1994. Hắn thú nhận đã bị Vương Q.D dùng tiền bạc lôi kéo vào kế hoạch.


Trong đêm g.ây á.n kinh hoàng, chính Từ T.L là người đầu tiên xông vào, ra tay s.át h.ại Từ M, trước khi các đồng phạm khác tiếp tục hành vi tàn độc. Hắn kể lại chi tiết quá trình cùng đồng bọn ra tay đ.oạt m.ạng hai vợ chồng Từ M và Hồ A, chỉ để cư.ớp đi một sợi dây chuyền vàng ít ỏi và thỏa mãn ý đồ t.rả th.ù phi lý của Vương Q.D. Sau khi gây án, hắn lợi dụng lúc hỗn loạn để thoát thân, bắt đầu hành trình cải trang thành một tu sĩ Phật giáo để trốn tránh pháp luật. Hắn đã giải thích rằng những nỗ lực học hành, thăng tiến trong chùa chiền, và thậm chí là việc làm căn cước giả, đều chỉ nhằm mục đích duy nhất là che đậy thân phận thật sự của một kẻ satnhan.


Cuối cùng, sau 17 năm lẩn trốn dưới lớp áo Phật tử, kẻ ác đã phải đối mặt với công lý. Ngày 13/06/2012, Tòa án Nhân dân Trung cấp thành phố Cửu Giang đã tuyên bố Từ T.L là một trong những kẻ chủ mưu của vụ án gi.ết ngư.ời, với tội danh đồng phạm chính. Hắn bị kết án t.ử hì.nh, hoãn thi hành án hai năm. Từ T.L đã chấp nhận phán quyết, hiểu rằng chính mình phải gánh chịu hậu quả cho những tội lỗi đã gây ra trong quá khứ.


Cre: Đêm nay lại có chuyện


Share:
Main Ad ➤ Click "VÀO ĐÂY" Doanh nhân và Thương hiệu ASEAN luôn cập nhật

Quốc Gia Truy Cập

Flag Counter

Bài đăng nổi bật

Cách đưa Webite lên Index

  Để đưa một website lên Google Index (xuất hiện trên kết quả tìm kiếm), bạn cần thực hiện theo quy trình chuẩn gồm 4 bước chính sau đây. 1....

Bài mới đăng

Flag Counter

Lưu trữ Bài viết

Tổng số lượt xem trang

Ủng Hộ Chúng Tôi

Liên hệ Nhà thơ Hoàng Huy

Tên

Email *

Thông báo *

Cho Đặt Banner Quảng cáo

Like Fanpage Phong Thủy để cập nhật các thủ thuật mới nhất mỗi ngày OK Để sau