Luật Gia. Liz Quiehui có tên thật là Hoàng Quốc Huy, tên phiên âm là Lý Thu Tuệ

Blog

Main Ad ➤ Click "VÀO ĐÂY" Doanh nhân và Thương hiệu ASEAN luôn cập nhật

💢 CHUYỆN VỀ LỌ M.Ỡ NG.ƯỜI DUY NHẤT TẠI VIỆT NAM Ở HÀ GIANG 💢

 "Thổ phỉ gi.ết ng.ười, x.ẻ th.ịt, r.án m.ỡ cán bộ."

‼ Lọ m.ỡ ng.ười này từ đâu ra mà có?

“Đó là lọ m.ỡ ng.ười duy nhất ở Việt Nam và đang được trưng bày tại bảo tàng. Có rất nhiều ý kiến khen – chê, và cả những ý kiến cho rằng cần giữ lại hay bỏ đi. Nhưng lịch sử cần được tôn trọng”, ông Âu Văn Hợp, Giám đốc Bảo tàng tỉnh Hà Giang nói về lọ mỡ người ở bảo tàng tỉnh này.







Ông Hợp giới thiệu về lọ mỡ người mà bảo tàng đã gìn giữ từ năm 1960. Lần hồi về quá khứ, gặp gỡ những chứng nhân, lần giở cả hồ sơ, hình ảnh mới thấy hết một thời tao loạn của mảnh đất địa đầu Tổ quốc.


🔎 Hồ sơ 1959


Thật ra, cho đến nay lọ mỡ người trong bảo tàng tỉnh Hà Giang vẫn không có hồ sơ đầy đủ. Lý do và cả nguyên nhân được ông Hợp dẫn giải: “Không ai muốn nhớ về một thời kỳ tàn nhẫn như vậy. Vả lại, người xưa biết chuyện là những ai thì cũng khó xác định. Chỉ biết rằng, lọ m.ỡ ng.ười mang hồ sơ bìa 1959”.


1959 – nguyên là thời điểm mà bọn phỉ ở Hà Giang gây vụ án m/an r/ợ “x.ẻ th.ịt, r.án m.ỡ” cán bộ, uy hiếp nhân dân và làm những việc trời không dung, đất không tha. Vụ án sau đó khép lại, những tên phỉ tàn ác bị trả giá, bị trừng trị nhưng nỗi khiếp đảm và oán thán vẫn còn lại mãi.


Ông Âu Văn Hợp cho biết: “Không phải tự nhiên mà chúng tôi có lọ m.ỡ ng.ười để trưng bày đâu. Đó là một câu chuyện dài và bí ẩn. Cho đến nay, lọ mỡ ấy do ai đưa đến cũng không được biết”.


Vào năm 1960, những người làm trong ngành sưu tầm văn hóa ở Hà Giang có đến xã Lũng Phìn (Đồng Văn) để tìm hiểu những bản sắc của đồng bào dân tộc Mông. Trong cuộc sưu tầm này, họ đã tìm được một ống bương, bên trong có đựng m.ỡ ng.ười.


Câu chuyện nhẽ ra đã bị quên lãng. Nhưng sau này, khi bảo tàng được thành lập, cán bộ văn hóa đã chuyển m.ỡ ng.ười từ ống bương sang lọ thủy tinh để bảo quản và cũng là tiện cho việc trưng bày hiện vật.


Hồ sơ 1959 chỉ vỏn vẹn những ý đó. Không có bất cứ một thông tin nào khác rành rẽ hơn để chỉ dẫn cho lớp hậu sinh sau này. Thế nên, cuộc sưu tầm mới về câu chuyện phỉ gi.ết ng.ười, rán lấy mỡ cũng đầy khó khăn.


🔥 Tội ác m.an r.ợ


Để rõ hơn về nguồn gốc cũng như những chuyện xoay quanh lọ mỡ ấy, chúng tôi đã tìm đến ông Mua Vản Sấu ở bản Lũng Cẩm Trên, xã Sủng Là. Ông Sấu năm nay đã bước sang tuổi 83. Trước kia, ông từng có thời gian phục vụ trong đội quân của vua Mèo Vương Chí Sình.


“Trước năm 1959 thì bọn phỉ đã xuất hiện ở Đồng Văn và làm những việc thất đức. Chúng gi.ết ng.ười, cướp của, h.iếp d.âm giữa ban ngày mà không sợ chính quyền. Chúng có s.úng, có l.ựu đ.ạn và ngựa để đi gây án. Chúng đi đến đâu là vùng đó tan hoang. Chúng đến nhà nào là có á.n m.ạng, hoặc gia đình chia cách”, ông Sấu cho hay.


Trong thời gian ấy, vua Mèo Vương Chí Sình đương chức chủ tịch huyện Đồng Văn cũng biết chuyện. “Tôi có được nghe cấp dưới của vua Mèo báo cáo sự việc về toán phỉ chuyên gây án. Nhưng lúc ấy tình hình rất phức tạp, bọn phỉ thoắt ẩn thoắt hiện nên phía chính quyền chưa thể hành động”, ông Sấu nhớ lại.


Đùng một cái, khắp huyện Đồng Văn nghe tin sét đánh: Phỉ gi.ết ng.ười, rán lấy mỡ. N.ạn nh.ân là hai người đàn ông bị chúng x.ẻ th.ịt. Sau này, khi điều tra ra thì mới biết đó là hai cán bộ thương nghiệp đang làm việc ở xã Lũng Phìn.


“Không ai biết hai cán bộ ấy tên gì? Quê quán ở đâu? Bao nhiêu tuổi? Chỉ biết sau khi toán phỉ phi ngựa, nổ súng ở cửa hàng lương thực để cướp thì chúng cũng gi.ết luôn cán bộ. Vì quá sợ hãi, người dân trong vùng chạy hết nên bảo có nhân chứng hay không thì rất khó”, ông Sấu cho biết.


Theo như tài liệu cũ để lại, tên cầm đầu toán phỉ tên là Giàng Mí Thưng người dân tộc Mông. Hai cán bộ bị gi.ết là người Thổ. Sau vài ngày, khi tình hình yên ổn thì người dân mới dám quay lại. Lúc này, người ta chỉ còn thấy m.áu khô dưới nền đá và ống bương đựng mỡ treo trên cửa của kho lương thực.


📌 Mỡ cạn theo năm 


Ông Âu Văn Hợp, Giám đốc Bảo tàng tỉnh Hà Giang cho biết: “Trước đây, khi đổ mỡ từ ống bương vào lọ thủy tinh thì mỡ vẫn đầy ắp. Nhưng từ đó đến nay, mỗi năm lọ mỡ cạn đi một ít, không biết có phải mỡ đang khô dần và cô lại thành cục hay không”.


Vì sợ mỡ “bay hơi”, năm 1991 bảo tàng tỉnh Hà Giang đã quyết định gắn xi niêm phong lọ mỡ. Đồng thời đặt trong tủ kính và không cho bất cứ ai động vào để giữ gìn hiện vật được nguyên vẹn.


Trở lại tội ác của toán phỉ gây ra vụ bạo loạn năm 1959, ông Hợp thẳng thắn rằng, khi đó ông còn quá nhỏ để biết chuyện. Ông Mua Vản Sấu thì rõ hơn, ông bảo, trên nửa số chúng bị bắt. Tên cầm đầu có bị vào “rọ” hay không thì không rõ, nhưng trên chục tên trong nhóm thủ lĩnh phải ra tòa xét xử.


“Cuối năm 1959 thì chúng gây án gi.ết hai cán bộ. Sau đó một thời gian rất ngắn thì chúng bị bắt giữ. Tòa án chính quyền đưa bọn phỉ ra xét xử công khai. Hôm đó, có cả hàng nghìn người dân địa phương kéo đến nghe tòa phán quyết. Trong số bọn chúng, nhiều kẻ bị t.ử h.ình, bị chung thân”, ông Sấu nhớ lại.


Hiện nay, bảo tàng tỉnh Hà Giang còn lưu giữ được 3 bức ảnh quý hôm xét xử bọn phỉ. Một bức có hai tên đứng nghe phán quyết, bức thứ hai có hơn chục tên cầm đầu đứng hàng ngang chờ xét xử, bức thứ ba là rất nhiều s.úng – thứ chúng đi gây án.


Quá khứ đã khép lại, nhưng ở Đồng Văn bây giờ khi nhắc về phỉ thì những người già cả đều khiếp sợ. Có những người chưa bao giờ thấy phỉ nhưng chỉ cần nghe nhắc lại cái tên Giàng Mí Thưng thì đều gây cho họ nỗi oán thán.


Đồng Văn đã 55 năm bình yên. Phỉ cũng không còn tồn tại ở địa đầu Tổ quốc nữa. Bọn trẻ con cũng chỉ mơ hồ khi ai đó nhắc đến phỉ như nhắc đến “ngáo ộp”. Nhưng còn đó một lọ m.ỡ ng.ười – một hiện vật tố cáo tội ác của bọn phỉ - một thời đau thương của Đồng Văn.


“Không phải chúng tôi không muốn sưu tầm tỉ mỉ hơn những chuyện xoay quanh lọ m.ỡ ng.ười, nhưng quả thực rất khó. Sự việc đã cách xa gần 60 năm, nhân chứng thì cũng không có. Cho nên bây giờ, lọ m.ỡ ng.ười là hiện vật duy nhất, là tiếng nói duy nhất để tố cáo những hành động thú tính của toán phỉ ở Đồng Văn”.


Cre: Lịch Sử - Khoa Học Và Cuộc Sống

Share:

‼ CHỨNG TRẦM CẢM SAU SINH ĐÁNG SỢ NHƯ THẾ NÀO? 😱

Andrea Yates sinh ngày 2/7/1964 ở Houston, Texas, Mỹ. Trong suốt những năm cắp sách đến trường, Andrea luôn là một học sinh xuất sắc, đứng đầu mọi cuộc thi của lớp, trường.



Năm 1993, nữ tội phạm kết hôn với Rusty Yates, học trò của người truyền giáo Michael Peter Woroniecki. Thông qua những bài truyền giáo, video và cuộc gọi cá nhân, Michael lên án gay gắt gia đình Yates đang có một cuộc sống giả tạo. Không những vậy, hắn ta còn đ.e d.ọa những người con của cặp đôi sẽ bị đày xuống địa ngục vì sự tín ngưỡng giả dối của cha mẹ.


Năm 1999, Andrea đã phải trải qua một cuộc điều trị tâm lý vì cái ch.ết đột ngột của người cha và chứng trầm cảm sau sinh tại Trung tâm Y tế Devereux-Texas. Cô không chịu cho con bú, nhiều lần tự làm tổn thương cơ thể và giam mình trong phòng với quyển Kinh Thánh.


Khi đó, bác sĩ Mohammed Saeed đã kê rất nhiều loại thuốc chữa trầm cảm cho cô. Sau hơn một năm điều trị liên tục kéo dài, bác sĩ quyết định giảm liều lượng thuốc chống loạn thần cho Andrea. Đây cũng là một trong những lý do dẫn đến bi kịch ngày 20/6/2001.


Ngày 20/6/2001, Rusty đi làm và gọi điện nhờ mẹ đến trông nom 6 mẹ con Andrea. Người mẹ nhanh chóng thu dọn đồ đạc nhưng cũng phải mất 1 tiếng mới có thể đến nhà con trai. Trong lúc đó, Andrea đã ra tay d.ìm ng.ạt 5 người con trong chiếc bồn tắm mà cả gia đình sử dụng hằng ngày.


Theo báo chí địa phương đưa tin, đầu tiên Andrea d.ìm 3 người con trai trong bồn tắm đầy nước rồi đưa th.i th.ể vào phòng ngủ. Tiếp sau đó, cô ta bế người con gái mới chào đời được 7 tháng lên, lạnh lùng thả vào bồn tắm cho đến khi tiếng khóc biến mất. Người con trai cả chứng kiến toàn bộ hành động của người mẹ thì hoảng sợ quay đầu bỏ chạy tuy nhiên không thành công. Số phận cậu bé cũng tương tự như những người em của mình.


Sau khi gây án, Andrea bình tĩnh gọi điện cho chồng thông báo sự việc. Cuộc gọi như tiếng sét đánh ngang tai Rusty, anh bỏ toàn bộ công việc vội vã lao về nhà. Ngay khoảnh khắc bước vào phòng ngủ, đập vào mắt Rusty là th.i th.ể ướt sũng, tím tái và lạnh ngắt của 5 người con được đặt ngay ngắn trên giường. Cơ thể Rusty khi đó cứng lại, không biết nên làm gì và anh ta cũng mất hết sức lực để có thể làm điều gì.


“Nếu tôi không gi.ết chúng, chúng sẽ bị dày vò bởi quỷ Satan”, Andrea lớn tiếng khẳng định.


Tại phiên tòa 2002, Rusty liên tục liên tiếng bảo vệ vợ mình, anh khẳng định hung thủ không phải là Andrea. Andrea đã bị “tẩy não” và người gây ra toàn bộ mọi chuyện là con qu.ỷ trong con người cô ta, đồng thời đưa thêm chi tiết trầm cảm sau sinh để thuyết phục tòa án.


Song, dù Rusty cố gắng thế nào, tòa án vẫn bác bỏ mọi quan điểm và tuyên bố án tù chung thân, không được ân xá sau 40 năm ngồi tù với Andrea vì tội cố ý gi.ết ng.ười. Rusty đệ đơn ly hôn với Andrea vào năm 2004 và tái hôn sau đó 2 năm.


Để tưởng niệm cái ch.ết bi thảm của 5 đứa trẻ, một tổ chức từ thiện tên “Quỹ tưởng nhớ những đứa trẻ nhà Yates” được thành lập với mục đích giúp đỡ những đứa trẻ bị bỏ rơi hoặc các bà mẹ có triệu chứng trầm cảm sau sinh.


Ngày 6/1/2005, bất ngờ phiên tòa xét xử của Andrea được tái xét xử. Luật sư đã đưa ra những bằng chứng nữ tội phạm s.át h.ại 5 người con trong tình trạng không tỉnh táo.


Ngày 26/7/2006, Andrea được điều chuyển đến bệnh viện tâm thần North Texas State. Năm 2007, nữ sát nhận chuyển tiếp đến bệnh viện Kerrville State và tiếp nhận điều trị đến tận bây giờ.


Vụ án khi đó đã khiến của nước Mỹ chấn động, đồng thời cũng như một hồi chuông cảnh tỉnh về tính nghiêm trọng của căn bệnh trầm cảm sau sinh ở thai phụ. Từ sau vụ án của Andrea, chính phủ Mỹ vận động, tuyên truyền việc chồng, người thân ở cạnh tâm sự, bầu bạn, quan tâm chăm sóc để điều chỉnh tâm lý của phụ nữ mang thai giúp giảm tỷ lệ mắc chứng trầm cảm trước và sau khi sinh.


Cre: Người đưa tin

Share:

 9 kẻ sát nhân và c


ách chúng lựa chọn "con mồi"

Những kẻ gi/ết ng/ười nhìn chung thường tuân theo một khuôn mẫu nhất định. Khuôn mẫu đó không chỉ là cách thức chúng sat hai n.ạn n.hân, mà còn là cách thức chúng lựa chọn n.ạn n.hân. Một số kẻ giết người nhắm vào những người có chung một đặc điểm ngoại hình, hoặc có cùng nghề nghiệp, hoặc có một yếu tố nào nào đó kích thích thú tính của chúng.


  1. Adam Leroy Lane - “giới tính” trở thành tiêu chí duy nhấtAdam Leroy Lane là một ví dụ điển hình cho kiểu hung thủ “đơn giản đến đáng sợ”, hắn chỉ đơn giản là thù ghét phụ nữ và tin rằng họ thấp kém hơn mình.

Hắn bị kết án vì sát hại các cô gái trong các cuộc tấn công gần như ngẫu nhiên, với mức độ bạo lực cao. Không có kịch bản phức tạp, không có sự chuẩn bị dài hạn, Lane chỉ cần một điều kiện duy nhất: nạn nhân là phụ nữ. Trong các vụ án của hắn, việc lựa chọn con mồi gần như dựa hoàn toàn vào cơ hội, khiến bất kỳ ai cũng có thể trở thành mục tiêu nếu ở sai thời điểm.

  1. Robert Hansen - kẻ "săn bắn" con ngườiRobert Hansen biến việc giet nguoi thành một cuộc “đi săn” đúng nghĩa. Hắn ta lái xe hoặc chở họ bằng máy bay riêng đến những vùng hẻo lánh của Alaska, rồi truy đuổi họ xuyên qua rừng sâu. Hắn đã bat coc, cuong hiep và giet ít nhất 17 phụ nữ quanh Anchorage và tổng số lượng nan nhan có thể lên tới hơn 30 người.

Xu hướng lựa chọn nan nhan của gã thường là gái mai dam, những người phụ nữ yếu thế và ít được bảo vệ. Điều này có thể xuất phát từ quá khứ mặc cảm về ngoại hình, bị các bạn nữ xinh đẹp xa lánh, từ đó hắn sinh nỗi uất hận và đã biến những ảo tưởng trả thù của mình thành hiện thực.

  1. Dennis Rader - tuân theo một hình mẫu lý tưởngMột số kẻ lại hành động theo những “kịch bản” đã tồn tại sẵn trong đầu. Dennis Rader (BTK) là ví dụ điển hình: hắn không chọn nạn nhân ngẫu nhiên, mà theo dõi những người phù hợp với tưởng tượng tinhduc cá nhân trong thời gian dài trước khi ra tay. Với kiểu này, “con mồi” được chọn không chỉ vì họ dễ tiếp cận, mà vì họ khớp với một hình mẫu ám ảnh đã được xây dựng từ trước.

  2. Anders Breivik - nạn nhân chỉ là “biểu tượng”Ở một cực đoan khác, có những kẻ giet nguoi vì xung đột hệ tư tưởng. Anders Breivik không nhắm vào cá nhân cụ thể, mà vào những con người đại diện cho điều hắn căm ghét. Tên sát nhân hàng loạt người Na Uy đã gi/ết 77 người bằng cách cho nổ một quả bom tại một tòa nhà chính phủ, sau đó xả súng vào hàng chục thanh thiếu niên đang tham gia khóa trại hè trên một hòn đảo.

Hầu hết nạn nhân của hắn là con cái của các chính trị gia tự do người Na Uy. Breivik, một tên theo chủ nghĩa tân Quốc xã, nói rằng hắn đã lên kế hoạch cho vụ tấn công khủng bố này trong chín năm. Bản tuyên ngôn của hắn, được công bố vào ngày xảy ra vụ tấn công, tuyên bố kẻ thù của hắn là những người ủng hộ chủ nghĩa nữ quyền, Hồi giáo và "chủ nghĩa Mác-xít".

  1. Richard Chase - cánh cửa mở là sự mời gọiRichard Chase hay "Ma cà rồng của Sacramento" chỉ chọn những nạn nhân không khóa cửa nhà. Hắn tin rằng việc cửa không khóa là dấu hiệu cho thấy nạn nhân đang mời gọi và cho phép hắn vào nhà. Chase đã gi/ết ít nhất sáu người, uong mau và đôi khi an thit họ.

  2. Ashley Mervyn Coultson - những lựa chọn ngẫu nhiênVô lý và hoàn toàn ngẫu nhiên, Coultson đã chọn hai nạn nhân sau khi họ đăng quảng cáo trên báo để tìm người ở ghép. Hắn bước vào không gian riêng tư của họ với tư cách một người thuê nhà bình thường, rồi biến nơi đáng lẽ phải an toàn nhất thành hiện trường á/n m/ạng. Cho đến nay, động cơ gây án của hắn vẫn chưa được xác định.

  3. Colin Ireland -Ireland rình rập các nạn nhân của mình trong các quán bar dành cho người đồng tính, chọn những người đàn ông sẵn sàng cùng hắn tham gia các thú vui tinhduc (BDSM). Ireland khẳng định mình không phải là người đồng tính và động cơ của hắn không phải là tinhduc. Thay vào đó, hắn nói, việc gi/ết ng/ười chỉ đơn thuần là vì mọi thứ sẽ dễ dàng hơn khi họ tự nguyện để mình bị trói buộc. Ireland đã gi/ết ít nhất năm người đàn ông trước khi bị kết án.

  4. Gary Ridgway - những kẻ "bên lề" xã hộiKẻ giet nguoi được gọi là "Sát nhân Sông Green" này nhắm mục tiêu vào gái mai dam và những người vô gia cư, bỏ nhà đi - những người ít được chú ý, ít được bảo vệ, và ít khả năng được tìm kiếm khi mất tích. Điều này cho phép hắn liên tục gây án trong thời gian dài mà không bị phát hiện. Chính hắn cũng nói rằng hắn đã gi/ết quá nhiều phụ nữ đến nỗi hắn khó có thể nhớ hết được số lượng nan nhan.

  5. Anthony Sowell - nhắm tới những người yếu thếSowell cũng chọn những nạn nhân mà hắn tin rằng ít có khả năng bị phát hiện. Trong trường hợp này, là phụ nữ người Mỹ gốc Phi, thường là những người không thân thiết với gia đình hoặc nghiện ma túy, vì hắn nghĩ rằng cảnh sát và cộng đồng sẽ chẳng để tâm tới những nan nhan này. Và hắn đã đúng, nhiều nạn nhân của Sowell thậm chí còn chưa từng được báo cáo mất tích.


"Oyama Masanori đã gi/ết Oyama Masanori…

Động cơ của vụ giết người này không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn đó là nỗi uất hận của những cái tên trùng nhau." (Trích "Hiệp hội những nạn nhân cùng tên")

Trong "Hiệp hội của những nạn nhân cùng tên", hung thủ Oyama Masanori cũng có những "tiêu chuẩn" chọn nan nhan nhất định, nhưng tại sao hắn lại ám ảnh với cái tên "Oyama Masanori" - cái tên tương đồng với hắn đến vậy? Sở thích benh hoan, tư thù cá nhân hay còn lí do nào khác nữa?


HIỆP HỘI CÁC NẠN NHÂN CÙNG TÊN - Cuộc truy tìm hung thủ thực sự của những kẻ “trùng tên” khốn cùng [L/ink sách dưới phần bình luận]

Share:

Lấy oán báo oán

 Gặp oán mà trả oán, oán ấy càng sâu; gặp oán mà hóa oán, mới là cao minh.

Người đời khi bị phản bội, bị hãm hại, tâm tất sinh giận.



Muốn nói cho hả, muốn tranh cho thắng, muốn trả cho đủ.

Ấy là thường tình của phàm tâm, chưa phải bản lĩnh của người từng trải.

Đi qua nhiều va vấp mới hiểu:

kẻ lao xuống bùn mà tranh thắng thua, rốt cuộc chỉ mang thêm bùn đất vào thân.

Người có khí độ, xử sự lại khác.

Thứ nhất, không hạ mình tranh chấp.

Kẻ tiểu nhân lấy ồn ào làm thế, lấy kích động làm kế.

Ngươi càng phản ứng, càng rơi vào cục diện của họ.

Chi bằng giữ miệng, tĩnh tâm, không biện bạch, không dây dưa.

Không phải không thể nói, mà là không đáng để nói.

Không phải yếu thế, mà là không cùng một đường.

Thứ hai, lấy đau làm lực.

Người nông cạn giữ hận trong lòng, ngày ngày tự đốt mình.

Người có chí thì lấy đó làm lửa, nung lại bản thân.

Chịu khó hơn một phần, kỷ luật hơn một phần,

lặng lẽ tiến lên từng bước.

Đến khi thành tựu hiển lộ, tự nhiên không cần lời nào biện giải.

Thứ ba, rời khỏi tầng thấp.

Trả đũa không phải khiến đối phương đau,

mà là khiến họ không còn chạm tới mình.

Ngày sau gặp lại, người vẫn quanh quẩn chốn cũ,

còn ta đã ở cảnh giới khác.

Không chung đường, không chung chí,

tự nhiên mọi ân oán cũng theo đó mà tan.

Cho nên, cao tay nhất không phải là trả thù,

mà là không còn cần trả thù.

Thắng một người chỉ là nhất thời.

Rời khỏi một cảnh giới mới là đường dài.

Người biết tu thân,

lấy tĩnh làm gốc, lấy nhẫn làm lực,

lấy tiến bộ làm câu trả lời.

Ấy mới là cách khiến kẻ từng làm tổn thương mình…

tự khắc trở nên nhỏ bé.

Share:

NGƯỜI ĐÀN ÔNG NHẬT TÌM NGƯỜI ĐỊNH TỰ TỬ ĐỂ GIẾT RỒI PHÂN XÁC

 

🔞 Nội dung bài viết có chứa yếu tố tội phạm và mô tả hành vi bạo lực, cân nhắc trước khi đọc.



Kẻ sát nhân dưới vỏ bọc hiền lành

Takahiro Shiraishi là một thanh niên người Nhật điển hình: đeo kính, hiền lành, ít nói, sống trong một căn hộ nhỏ tại một khu dân cư ở ngoại ô Tokyo. Thế nhưng vào một buổi sáng ngày Halloween năm 2017, cảnh sát Nhật đã phát hiện ra một bí mật kinh hoàng dưới nền nhà người đàn ông 30 tuổi này có tới 9 thi thể không còn lành lặn, cùng 240 chiếc xương người được nhét chật thùng làm lạnh và hộp đựng dụng cụ. Hắn thậm chí còn rải cát vệ sinh của mèo lên các thi thể để khử mùi.

Shiraishi từng là một đứa trẻ hiền lành và có thể giao tiếp với mọi người xung quanh một cách bình thường. Khi còn đi học, thành tích của Shiraishi không hẳn là quá xuất sắc, nhưng hắn khá chăm chỉ. Một vài người bạn cùng lớp nhận xét tên này không nổi bật nhưng cũng không hề khó gần, thích chơi thể thao, là một người rất biết lắng nghe và không hay nói về bản thân mình. Một người bạn khác của hắn còn nói rằng Shiraishi trầm tính đến mức nhiều người còn không nhận ra hắn khi tin tức về tội ác của “Sát thủ Twitter” được đưa lên truyền hình.

Trong gia đình, Shiraishi thân thiết hơn với cha - một nhà thiết kế các bộ phận cho xe hơi - vì mẹ và em gái hắn đã chuyển đến ở gần trường học của cô em gái. Ngoài ra, một người bạn gái cũ của Shiraishi cũng gọi hắn là một người đàn ông “nhẹ nhàng”, “không bao giờ nóng giận với phụ nữ”, và khi cô đòi chia tay Shiraishi, hắn chỉ ôm lấy người phụ nữ này và năn nỉ bạn gái cũ đừng bỏ đi.

Nhưng có lẽ, sự tàn độc của hắn đã nhen nhóm từ khi Shiraishi chỉ là một đứa trẻ. Một người từng học cùng lớp với kẻ sát nhân hồi tiểu học cho biết Shiraishi và các bạn rất thích chơi trò…bóp cổ nhau cho vui, và hắn từng tham gia trò chơi quái dị này nhiệt tình đến mức ngất xỉu.

Năm 2009, sau khi tốt nghiệp trung học phổ thông, Shiraishi xin được việc làm ở một siêu thị nhưng bỏ việc sau khi mới đi làm được một ngày. Một thời gian sau, hắn trở thành một tên “cò” môi giới mại dâm hoạt động tại Kabukicho - khu đèn đỏ lớn nhất Tokyo.

Cụ thể hơn, hắn sẽ tìm đến những cô gái trẻ, nhẹ dạ và lười lao động, hứa hẹn sẽ giúp họ tìm được những công việc nhẹ nhàng nhưng lương cao rồi lừa họ vào làm việc cho những câu lạc bộ tại Kabukichou. Vào tháng 2/2017, hắn bị cảnh sát bắt và phải chịu án treo vì lừa bán một cô gái trẻ vào động mại dâm. Các “đồng nghiệp” của Shiraishi cũng không thể chịu nổi “phong cách làm việc” trơ tráo của hắn đến mức họ từng đăng ảnh hắn lên Twitter với dòng chú thích “Cẩn thận với gã này”.

Thảm án trong căn hộ chung cư

Cuộc đời Shiraishi bắt đầu xuống dốc khi hắn than thở với cha vào tháng 6/2017: “Con không biết tại sao con vẫn còn sống nữa”.

Hắn chuyển đến ở một căn hộ một phòng ngủ ở Zama, phía Tây Bắc ngoại ô Tokyo vào ngày 22/8/2017. Chính căn hộ này đã trở thành hiện trường của 8 vụ giết người đẫm máu. Tại đây, hắn lập nhiều tài khoản Twitter, tự nhận là một “đao phủ chuyên nghiệp” và liên hệ với những người phụ nữ trẻ muốn tự sát, rồi hứa sẽ… chết cùng họ để họ không phải cô đơn. Việc tìm kiếm và dụ dỗ các cô gái trẻ qua Internet không quá khó khăn với Shiraishi - kẻ đã có nhiều năm lừa các thiếu nữ vào các “động quỷ” rải khắp Kabukichou. “Sát nhân Twitter” sẽ chọn ra những người hay tâm sự trên Internet, tìm hiểu những mối bận tâm cũng như khổ đau của họ, tìm cách nói chuyện, đưa lời khuyên và giả vờ chia sẻ với các nạn nhân, rồi hẹn gặp mặt khi hai bên đã đủ thân thiết.

Nạn nhân đầu tiên của Shiraishi chính là… người yêu của hắn. Nữ nhân viên văn phòng 21 tuổi đã tìm đến Shiraishi để tự sát và hai người dần dần yêu nhau. Shiraishi muốn gắn bó với cô gái này cả đời để sống dựa vào túi tiền của nạn nhân, nhưng sau khi cô gái ép hắn phải trả lại tất cả tiền hắn đã vay của mình, cộng với việc Shiraishi nghi ngờ bạn gái đang “cắm sừng” mình, hắn đã giết luôn người yêu.

Shiraishi khai nhận với cảnh sát rằng hắn sát hại nạn nhân ngay sau khi gặp mặt họ, sau đó sẽ phi tang thi thể. Lần đầu tiên gây án, Shiraishi tốn 3 ngày để thu dọn hiện trường và phân xác người xấu số, nhưng từ nạn nhân thứ 2 trở đi, tất cả chỉ tốn có 1 ngày. Lời khai của hắn trùng khớp với những gì cảnh sát tìm thấy ở căn hộ của Shiraishi: kéo, dao, cưa và đồ làm mộc. Thêm vào đó, cảnh sát còn tìm thấy dây trói trong nhà Shiraishi và họ tin rằng hắn đã giam giữ một số nạn nhân vài ngày trước khi xuống tay với họ.

Hàng xóm của Shiraishi cũng từng ngửi thấy mùi hôi thối như cống rãnh hoặc cá chết bốc ra từ căn hộ của hắn từ tận… tháng 8/2017, nhưng không ai báo cảnh sát vì không muốn can dự vào cuộc sống cá nhân của người khác.

Sự việc bị phát giác nhờ vào anh trai của một nạn nhân, anh này đã sử dụng chính Twitter để giăng bẫy kẻ sát nhân đồi bại. Ngày 24/10/2017, anh báo cảnh sát sau khi không thể liên lạc với em gái trong nhiều ngày. Các điều tra viên trích xuất dữ liệu từ các camera trên đường phố và phát hiện ra người cuối cùng cô gái gặp gỡ là một người đàn ông - sau này được xác định là Takahiro Shiraishi. Người anh đã đăng nhập vào tài khoản Twitter của em để tìm kiếm manh mối, phát hiện ra em gái có ý muốn tự sát và đọc được tin nhắn của cô hẹn… chết cùng với Shiraishi.

Nhận thấy chủ nhân tài khoản Twitter hay nói chuyện với em gái mình chỉ theo dõi và tương tác với các cô gái, anh đã nhờ một người bạn nữ nhắn tin và hẹn gặp mặt Shiraishi. Sau khi sắp xếp được cuộc gặp, anh đã gọi điện báo cảnh sát để họ có thể mai phục Shiraishi tại điểm gặp mặt. Cảnh sát gõ cửa nhà Shiraishi, đặt câu hỏi về cô gái mất tích và hắn chỉ vào một chiếc thùng làm lạnh ở góc nhà, lạnh lùng trả lời: “Cô ta ở trong đó”.

Trước toà, kẻ sát nhân khai nhận lúc đầu hắn ta định chối sạch mọi tội lỗi, nhưng cuối cùng lại quyết định nhận tội sau khi nhận ra có quá nhiều bằng chứng chống lại mình. Luật sư của hắn biện hộ rằng các nạn nhân đều có ý muốn tự sát và họ đã đồng ý để Shiraishi giết mình, chính vì vậy Shiraishi xứng đáng nhận một bản án nhẹ hơn. Tuy nhiên, Shiraishi đã gạt đi lời biện hộ này, thừa nhận rằng hắn đã tự ý sát hại những người xấu số, hắn muốn nhận toàn bộ trách nhiệm. Shiraishi cũng bày tỏ ý muốn không kháng cáo và chỉ mong phiên toà chấm dứt càng nhanh càng tốt để tránh cho cha mẹ hắn khỏi những khó khăn không đáng có.

Theo lời khai của Shiraishi, sau khi cãi nhau với cha, hắn quyết định sẽ quyến rũ những người phụ nữ cô đơn và lừa sạch tiền của họ. Lúc đầu, hắn không có ý định giết người mà chỉ muốn đánh thuốc, cưỡng hiếp và cướp tiền của nạn nhân nhưng sau đó vì sợ bị tố cáo, hắn quyết định thủ tiêu người bị hại để bịt đầu mối. Shiraishi nói rằng tuy lúc đầu hắn không dám giết người, nhưng vì hắn đã phạm pháp rất nhiều lần trước đó nên hắn nghĩ rằng chỉ cần mình không bị phát hiện thì sẽ không sao. Hắn cũng thừa nhận cho dù hắn có thấy xót xa cho một vài nạn nhân nhưng hắn không thấy ân hận, và nếu không bị cảnh sát bắt giữ thì hắn cũng chẳng thấy hối tiếc gì.

Tờ Mainichi Shimbun đã phỏng vấn Shiraishi ngay sau khi hắn bị tuyên án tử. Trong cuộc phỏng vấn này, Shiraishi trả lời rằng hắn muốn gặp gỡ, tìm hiểu và cưới một cô gái bình thường trước khi bị xử tử để có thể tận hưởng cuộc sống bình thường dù có đang ở tù, và nếu có vợ hắn sẽ được… tiếp tế thường xuyên hơn.

Những hung thần trên các diễn đàn mạng

Sát thủ Takahiro Shiraishi khiến nhiều người Nhật Bản nghĩ đến hung thần Hiroshi Maeue, một kẻ sát nhân chuyên tìm kiếm những người muốn tử tự trên các diễn dàn Internet, rủ rê họ tự tử cùng và sau đó giết hại họ. Kẻ thủ ác đã sát hại 3 nạn nhân trong năm 2005 bằng cách siết cổ họ.

Hiroshi Maeue sinh năm 1968 và lớn lên tại thành phố Osaka, Nhật Bản. Hắn có ý định giết người lần đầu tiên khi còn đang theo học Học viện Kĩ thuật Kanazawa. Tại đây, hắn đã siết cổ một người bạn học, nhưng nạn nhân may mắn trốn thoát. Sau vụ việc này, hắn bỏ học vào năm 1988.

Maeue bị bắt giữ vào năm 1995 vì hành hung và bóp cổ một người đồng nghiệp, nhưng bị hại và hắn đã chủ động hòa giải, sau đó hắn bị đuổi việc nhưng không bị tù giam. Đến năm 2001, hắn có ý định bóp cổ hai người phụ nữ nhưng bị cảnh sát bắt giữ và bị kết án một năm tù. Trong quá trình thi hành án, Maeue là một tù nhân gương mẫu và nhờ vào đó, hắn nhanh chóng được ân xá.

Chỉ một thời gian ngắn sau đó, tên hung thần lại lảng vảng ngoài đường phố để tìm kiếm nạn nhân và lần này, hắn nhằm vào một cậu bé học trung học cơ sở. Nạn nhân của Maeue chạy thoát, và hắn phải chịu bản án kéo dài 32 tháng. Maeue được thả tự do năm 2005, tuy nhiên quãng thời gian ở trong tù không hề giúp tên này hối cải. Việc bị bắt giữ quá nhiều lần đã khiến Maeue quyết định bóp cổ nạn nhân đến chết hòng bịt đầu mối chứ không để cho họ chạy trốn và tố cáo với cảnh sát nữa.

Năm 2005, Maeue lập một tài khoản với tên và ảnh đại diện giả, tham gia hàng loạt diễn đàn dành cho những người muốn chết, rồi chọn ra những người mà hắn thấy là cô đơn và yếu đuối nhất. Sau đó, hắn sẽ liên hệ với các nạn nhân, cố gắng tạo dựng mối quan hệ thân thiết rồi hứa hẹn sẽ… vĩnh biệt cõi đời cùng họ. Hắn sẽ hẹn gặp các nạn nhân trong xe hơi ở những nơi xa xôi, hẻo lánh, sau đó sát hại họ bằng cách bóp cổ. Những người bị hắn sát hại bao gồm một cậu bé 14 tuổi, cô Michiko Nagamoto 25 tuổi, và một thanh niên 21 tuổi.

Ngày 28/7/2007, tòa án thành phố Osaka đã tuyên án tử hình Hiroshi Maeue.

Hiroshi Maeue bị xử tử ngày 28/8/2009.

cre: sưu tầm

Share:

Muốn tìm Phật, đừng chỉ vào chùa

 Muốn tìm Phật, đừng chỉ vào chùa, đừng chi hàng chục triệu vào rừng chữa lành, hãy thử một lần bước vào bệnh viện. Bệnh viện không có tiếng chuông chùa, không có nhà sư nhưng lại dạy Lâm rất rõ về vô thường.



Hồi nhỏ, Lâm từng nghĩ muốn bình yên thì phải đi chùa, phải tìm đến những nơi thật yên tĩnh, gần gũi thiên nhiên. Và cũng từng nghĩ, muốn hạnh phúc thì phải có nhiều tiền.

Nhưng rồi, nhiều lần theo má, ba, mẹ chồng vào viện khu người cao tuổi

Lâm thấy những người già đi đứng khó khăn, nói chuyện cũng khó, ăn uống cũng vất vả. Thấy những cuộc chia tay lặng lẽ. Thấy những ánh mắt mệt mỏi, buông xuôi. Thấy cả những vong linh vất vưởng.

Tự nhiên Lâm nhận ra… thời gian của mỗi người thật ra không nhiều như mình tưởng.

Ở đó, không ai còn bận tâm mình giàu hay nghèo. Không ai còn ganh đua hơn thua. Chỉ còn lại một điều duy nhất: “được sống thêm một ngày khỏe mạnh”.

Và cũng từ đó, Lâm học cách yêu bản thân hơn, sống chậm lại.

Lâm rời xa những mối quan hệ phán xét, rời xa những cảm xúc tiêu cực. Rời xa cả những người Lâm từng xem là người thân, rời xa những nơi mà dù đã cố gắng sống tốt đến mấy, trong mắt họ Lâm vẫn luôn là người sai.

Lâm chọn buông. Những ngày tháng sau này lười phải giải thích. Trả lại cho họ sự yên ổn, và trả lại cho Lâm bình yên.

Share:

NGHỊCH LÝ ĐỜI TU: TU ĐỂ KHÔNG CHẤP HÌNH TƯỚNG – NHƯNG LẠI GIỮ HÌNH TƯỚNG NHƯ… BÁU VẬT

 Trong giáo lý, hình tướng chỉ là phương tiện. Cái đầu cạo, chiếc y khoác… vốn không phải để trang trí, càng không phải để phân định cao thấp. 




Nó chỉ là dấu hiệu nhắc nhở: người này đã chọn một con đường sống khác – giản dị hơn, buông bỏ hơn.


Nghe thì rất nhẹ. Nhưng khi bước vào thực tế, hình tướng lại bỗng trở thành… chuyện lớn.


Chiếc y không còn chỉ để che thân, mà đôi khi trở thành “biểu tượng nhận diện”. 


Mái đầu cạo không còn chỉ để giảm bớt chăm sóc bản thân, mà dần mang ý nghĩa… xác lập vị trí. Nhìn vào là biết “ai là ai”. 


Và từ đó, rất nhẹ nhàng, hình tướng chuyển mình từ phương tiện thành… tiêu chuẩn.


Ai giống thì là “đúng pháp”.

Ai khác một chút thì bắt đầu bị soi.

Ai na ná mà không “thuộc hệ” (như Thầy Minh Tuệ) thì dễ bị gắn luôn một nhãn rất nghiêm trọng: “trộm tăng tướng.”


Thế là nghịch lý xuất hiện: miệng nói không chấp hình tướng, nhưng tay thì giữ hình tướng rất chặt.


Giữ đến mức chỉ cần ai mặc hơi giống mình mà không “được công nhận”, là lập tức có vấn đề. 


Không cần xét đời sống tu tập, không cần nhìn vào giới hạnh, chỉ cần… hình tướng “không đúng quy trình” là đủ để kết luận.


Lúc này, chiếc y không còn là lời nhắc buông bỏ, mà giống như… một loại “đồng phục ngành”. 


Mái đầu cạo không còn là biểu hiện của đơn giản, mà trở thành một dạng “dấu hiệu bản quyền”.


Thật thú vị, vì thứ vốn được dạy là không đáng chấp, lại trở thành thứ được bảo vệ quyết liệt nhất.


Trong khi đó, điều đáng chấp hơn — tham, sân, si — lại dễ được bỏ qua, miễn là… hình tướng vẫn “chuẩn chỉnh”.


Và thế là câu chuyện trở nên rất trào lộng:

người ta không còn bận buông bỏ cái tôi,

mà bận bảo vệ… cái áo.


Có lẽ vấn đề không nằm ở chiếc y hay mái đầu,

mà nằm ở chỗ:ta đang dùng hình tướng để nhắc mình buông, hay dùng nó để… khẳng định mình khác người?


Bởi nếu hình tướng trở thành nơi trú ẩn của bản ngã, thì dù cạo đầu bao nhiêu lần, cái cần buông… vẫn còn nguyên.

Share:

JOE METHENY: KHI THỰC KHÁCH TRỞ THÀNH... THỰC ĐƠN

 

Joe Metheny là một công nhân bốc xếp khổng lồ (nặng hơn 200kg) với vẻ ngoài thô kệch và hung dữ. Tuy nhiên, điều khiến hắn trở thành một trong những s.á.t n.h.â.n biến thái nhất không phải là sức mạnh cơ bắp, mà là cách hắn "tái chế" n.ạ.n n.h.â.n thành lợi nhuận.



Mọi chuyện bắt đầu khi vợ của Metheny bỏ đi cùng đứa con trai và một kẻ nghiện m.a t.ú.y. Trong cơn điên cuồng tìm kiếm vợ, Metheny đã k.ế.t l.i.ễ.u hai người vô gia cư dưới một cây cầu vì nghi ngờ họ biết tung tích vợ mình.


Khi không tìm thấy vợ, hắn quyết định "trút giận" lên xã hội. Đối tượng hắn nhắm tới là những người phụ nữ hành nghề mại dâm và những kẻ nghiện ngập—những người mà hắn tin rằng "không ai quan tâm nếu họ biến mất".


Sự tàn bạo của Metheny đạt đến mức độ kinh tởm nhất trong lịch sử t.ộ.i p.h.ạ.m. Metheny p.h.â.n x.á.c n.ạ.n n.h.â.n ngay trong xe kéo của mình. Hắn giữ lại những phần thịt "ngon" nhất, băm nhỏ và trộn với thịt bò, thịt lợn.


Hắn mở một quầy bán thịt nướng nhỏ ven đường và bán những chiếc "Burger đặc biệt" này cho những tài xế xe tải và người qua đường. Sau khi bị bắt, hắn thản nhiên khai: "Hương vị của nó rất giống thịt lợn. Nếu bạn trộn nó lại, không ai có thể nhận ra sự khác biệt đâu". Hắn thậm chí còn cười khi nói về việc thực khách đã khen bánh của hắn ngon như thế nào.


Tại sao Metheny lại bán thịt n.ạ.n n.h.â.n thay vì chỉ phi tang xác ? Các chuyên gia xác định Metheny là một kẻ Ái kỷ bạo dâm. Việc cho người khác ăn thịt đồng loại mà họ không hề biết mang lại cho hắn một cảm giác quyền lực tối thượng.


Với Metheny, n.ạ.n n.h.â.n không chỉ c.h.ế.t; họ bị h.ạ th.ấp xuống mức thực phẩm, và những người ăn chúng cũng bị hắn "vấy bẩn" linh hồn một cách gián tiếp. Đây là hình thức t.r.a t.ấ.n tâm lý đối với toàn xã hội.


Tội ác của Metheny bị lộ khi một n.ạ.n n.h.â.n may mắn trốn thoát khỏi xe kéo của hắn và báo cảnh sát. Joe Metheny bị kết án Tử hình năm 1998, sau đó được giảm xuống Chung thân không ân xá.


Hắn không bao giờ xin lỗi. Trong phiên tòa, hắn nói: "Tôi là một kẻ bệnh hoạn. Điều duy nhất tôi hối tiếc là tôi đã không thể g.i.ế.t được hai người mà tôi thực sự muốn tìm (vợ và tình nhân của cô ta)". Metheny đã qua đời trong phòng giam vào năm 2017 ở tuổi 62. Câu chuyện về "Gã bán Burger" vẫn là một bóng đen lởn vởn quanh những quầy đồ ăn nhanh ven đường tại Mỹ.

----------------------

Weallnet Creative Agency - IDEAS that CONNECT

Email: contact@weallnet.com

Hotline: +84 934 343 945

#WANNIGHTSTAND #W9S #TrueCrime #JoeMetheny #TheBurgerMan #GãBánBurger #BaltimoreHorror #HồSơVụÁn #ÁmẢnh #Censor #superapp #supperappweallnet

Share:

KẺ B.Ắ.T C.Ó.C TRẺ EM KHÉT TIẾNG NHẤT TQ MỚI BỊ BẮT SAU HƠN 20 NĂM LẦN TRỐN

 Sau 23 năm lẩn trốn, “Dì Mai” tên thật là Tạ XX mắt xích trung gian chủ chốt trong vụ án buôn bán trẻ em của Trương Vĩ Bình đã bị bắt giữ. Đối tượng đã thừa nhận không chối cãi hành vi buôn bán ít nhất 9 trẻ em và hiện đã bị bắt giam theo quy định pháp luật.



2003–2005: Nhóm Trương Vĩ Bình bắt cóc 9 bé trai (nhỏ nhất 1 tuổi) tại Tăng Thành, Huệ Châu (Quảng Đông), sau đó thông qua “Dì Mai” bán sang các khu vực như Tử Kim, Hà Nguyên.


2016: Nhóm tội phạm bị bắt, lần đầu khai ra vai trò của “Dì Mai”, cảnh sát công bố phác họa chân dung truy nã toàn quốc.


2025–2026: Phối hợp liên tỉnh xác định được Tạ XX. Ngày 21/3/2026 chính thức bắt giữ.


“Dì Mai” trong thời gian dài ngụy trang dưới thân phận người mai mối, không có hồ sơ hộ khẩu rõ ràng, hoạt động ẩn náu ở khu vực giáp ranh giữa Châu Giang Tam Giác và miền Bắc Quảng Đông (như Tăng Thành, Thiều Quan). Cảnh sát đã áp dụng chiến lược “siết chặt bên trong, nới lỏng bên ngoài”, kiên trì điều tra suốt hơn 10 năm mới có thể thu lưới. Trước đó từng có nghi vấn “Dì Mai” là nhân vật hư cấu, đặc biệt là tin đồn bắt nhầm năm 2023. Việc xác nhận lần này đã chấm dứt mọi tranh cãi.


Dù cả 9 bé đều đã được tìm thấy và trở về với gia đình sau khi giám định DNA, nhưng vẫn để lại những tổn thương chưa thể hàn gắn của các gia đình nạn nhân. Ví dụ có trường hợp người mẹ ruột bị chính con mình chặn liên lạc, cho thấy tổn thương tâm lý sâu sắc do tội ác gây ra. Biết bao gia đình tan nát vì bà ta, thậm chí có cha mẹ đi tìm con mà mất mạng, đồng thời kêu gọi tiếp tục điều tra thêm các manh mối trẻ bị bắt cóc khác.


Tạ XX khoảng 70 tuổi, được xem là một trong những kẻ buôn người khét tiếng nhất kể từ khi TQ hiện đại thành lập. Việc bắt giữ đối tượng này được coi là một bước ngoặt mang tính cột mốc trong công tác chống buôn bán trẻ em của TQ.


Cre: Trà sữa Cbiz  


#Mint_Theory

Share:

S Á T NHÂN “ÔNG KẸ” ĂN THỊT TR Ẻ E M Ở THÁI LAN

Si Quey là s át nh ân hàng loạt ghê rợn nhất trong lịch sử Thái Lan. Gần như không ai ở đất nước Chùa Vàng là không biết đến Si Quey, kẻ chuyên s át h ại tr ẻ e m và được cho là ă n thịt n ạ n nhân. Suốt nhiều thập kỷ, Si Quey được nhắc đến như một “Ông Kẹ” mà các bậc phụ huynh ở quốc gia này thường dọa dẫm những đứa tr ẻ hư.



Kể từ khi bị hành quyết hơn 60 năm trước, Si Quey không có người thân nào đến xác nhận danh tính. Cuối cùng kẻ gi*t người được tuyên bố là người không quốc tịch.


Trong nhiều năm, x*c ướp của Si Quey được trưng bày tại một bảo tàng y học nhỏ tại bệnh viện Siriraj ở thủ đô Bangkok.


Dựa trên các bức ảnh cũ trên báo chí ngày xưa, Si Quey được mô tả là một người đàn ông nhỏ bé, láu cá, có vẻ ngoài của một kẻ từng trải. Si Quey vốn là người gốc Hoa, sinh năm 1927, là nông dân ở thành phố Sán Đầu, thuộc tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc. Si Quey từng tham gia chiến đấu chống ph át x ít Nhật và sau khi Thế chiến II kết thúc, Si Quey di cư sang Thái Lan trên một con tàu chở hàng. Hắn làm nhiều công việc khác nhau và được cho là bắt đầu hành vi tội ác vào giữa những năm 1950.


Trong giai đoạn từ 1954 đến 1958, Si Quey đã gi*t h ại 6 b é trai và 1 b é gái ở một số tỉnh của Thái Lan. N ạ n nhân nhỏ tuổi nhất 5 tuổi và lớn nhất 11 tuổi. Cả hai đều là người gốc Hoa. Việc lựa chọn mục tiêu là tr ẻ e m vì đối tượng này dễ mắc bẫy và dễ s át h ại hơn.


Si Quey bị bắt tại Rayong vào năm 1958 và thú nhận đã gi*t người, nhưng phủ nhận cáo buộc ă n thịt. Hắn bị hành quyết vào tháng 9/1959, ở tuổi 32. Những tình tiết đáng sợ về vụ án đã ám ảnh người dân Thái Lan suốt 60 năm qua, nhưng ngày nay ngày càng có nhiều người Thái Lan tự hỏi liệu những điều đó có đúng sự thật. Họ nghi ngờ Si Quey - người duy nhất bị tòa án Thái Lan kết tội ăn th ị t người - có thể bị đem ra làm vật tế thần.


“Vào thời đó mọi người rất cả tin. Họ tin bất cứ điều gì mà không cần có bằng chứng”, Sakorn Khunain, 50 tuổi, một tài xế taxi ở Bangkok, tỏ ra hoài nghi về tội á c của gã s át nhân gốc Hoa. Một số người khác thì cho rằng dù Si Quey có gây ra tội ác thế nào đi chăng nữa, không ai được phép ướp x*c và trưng bày kẻ s át nhân để người đời soi xét như vậy. Năm 2019, hàng chục nghìn người đã ký vào một bản kiến nghị trực tuyến đề nghị chấm dứt việc trưng bày x*c ướp của Si Quey.


Những lời thú tội của Si Quey, người chỉ nói được bập bẹ vài câu tiếng Thái, có thể không đúng với những cáo buộc của cảnh sát và phán quyết của tòa án đưa ra vào thời điểm đó.


Những tranh cãi về Si Quey vẫn chưa có hồi kết và có lẽ nhân vật này sẽ còn là đề tài bàn luận nhiều năm về sau này.


- sưu tầm

Share:

"CUỘC CHIẾN PHONG THỦY" VÀ CƠN ĐIÊN LOẠN CỦA GÃ DOANH NHÂN

Lỗ Sơn, Hà Nam (Trung Quốc) – Rạng sáng ngày 21/05/2014.

Một vụ án mạng kinh hoàng cướp đi sinh mạng của 8 người trong một gia đình đã phơi bày mặt trái của sự mê tín dị đoan tột độ. Từ những xích mích nhỏ nhặt về việc đặt gương, treo hồ lô, Lý Lĩnh Đào đã biến mình thành một kẻ sát nhân máu lạnh, xóa sổ cả nhà hàng xóm chỉ vì tin rằng họ "hút hết tài lộc" của mình.



I. KHỞI NGUỒN TỪ NHỮNG "NĂM TAI HỌA"

Lý Lĩnh Đào (41 tuổi) từng là một doanh nhân có máu mặt. Tuy nhiên, năm 2012 trở thành cột mốc đen tối khi anh ta liên tiếp gặp vận rủi: kinh doanh gỗ thua lỗ, ông nội qua đời, gia đình lục đục. Thay vì tìm cách cải thiện quản trị hay tâm lý, Đào lại tìm đến "đại sư" phong thủy Lư Minh Cường.

Kịch bản bắt đầu khi ông Cường phán rằng vận xui của Đào đến từ... nhà hàng xóm Trương Lưu Doanh.

Nhà Đào: Đặt đầu rồng bằng gỗ gụ để "hút tài lộc".

Nhà ông Doanh: Nghe lời thầy phong thủy Trương Phát Khuê, treo gương phẳng để "phản chiếu" năng lượng xấu ngược lại nhà Đào.

II. CUỘC CHIẾN "GƯƠNG - HỒ LÔ" VÀ SỰ LEO THANG CỦA HẬN THÙ

Cuộc chiến phong thủy ngầm giữa hai nhà diễn ra dai dẳng và nực cười nhưng mang mầm mống của bi kịch:

Hồ lô biến mất: Đào treo hồ lô để "trị" gương nhà hàng xóm nhưng cứ treo là mất.

Súng cao su "diệt" gương: Đào dùng súng cao su bắn vỡ tổng cộng 4 tấm gương nhà ông Doanh.

Vận đen chồng chất: Đào tiếp tục thua lỗ trong kinh doanh đá màu, công nhân bị tai nạn, bố mẹ qua đời vì tai nạn giao thông.

Thay vì nhìn nhận đó là những rủi ro khách quan, Đào bị ám ảnh bởi lời thầy bói, tin rằng gia đình ông Doanh đang "yểm bùa" hoặc dùng chiêu trò phong thủy bí mật để triệt hạ mình. Sự mê muội này đã đẩy một doanh nhân có học thức vào ngõ cụt của sự cực đoan.

III. ĐÊM TRẢ THÙ ĐẪM MÁU

Đỉnh điểm là trưa ngày 20/05/2014, hai gia đình xảy ra xô xát lớn. Đào bị đánh đau, cộng thêm việc vợ con hay đau ốm, anh ta tin rằng mình "trúng tà" và không còn sống được bao lâu.

22h ngày 20/05/2014: Đào cầm thanh sắt xông vào nhà ông Doanh, ra tay tàn độc sát hại 8 người (gồm cả người già và trẻ em).

Chưa dừng lại, Đào tìm đến nhà thầy phong thủy Trương Phát Khuê để "tính sổ" vì cho rằng ông này là kẻ bày mưu. May mắn thay, ông Khuê cảnh giác không mở cửa và gọi điện báo cảnh sát nên thoát nạn.

IV. BẢN ÁN VÀ BÀI HỌC CẢNH TỈNH

Tháng 10/2015, Lý Lĩnh Đào bị tuyên án Tử hình. Đây là cái kết tất yếu cho một kẻ coi thường mạng người và bị mê tín dị đoan dẫn lối.

Thật sự đáng phê bình và lên án gay gắt sự mê muội của Lý Lĩnh Đào. Một doanh nhân trưởng thành lẽ ra phải hiểu rằng thành bại tại nhân, vận may đến từ sự nỗ lực và tính toán khoa học, chứ không phải từ một quả hồ lô hay tấm gương treo cửa! ❌👤 Sự lệch lạc trong nhận thức, cộng thêm sự "tiếp tay" của các ông thầy phong thủy rởm đã biến một mâu thuẫn hàng xóm nhỏ nhặt thành một thảm án diệt môn.

Hãy mạnh dạn VỨT BỎ ngay lập tức những niềm tin mù quáng vào bói toán, phong thủy thái quá. Sống rực rỡ là sống bằng thực lực, xây dựng mối quan hệ láng giềng hòa thuận để "dĩ hòa vi quý", thay vì dùng những vật phẩm vô tri để gây hấn với nhau. 🏛️⚡

Share:

TẠI SAO KHÔNG NÊN ĐI CHÙA?

 BÀI VIẾT RẤT HAY CỦA BẠN Thái Hạo. Các bạn cùng chia sẻ để tà đạo và bọn buôn thần bán thánh hết đường sống!



TẠI SAO KHÔNG NÊN ĐI CHÙA?

  1. Vì chùa, hiểu đúng, là trường học của nhà Phật. Chỉ nên đến trường khi là người học và có nhu cầu học.

  2. Nếu bạn không phải là người đi học thì đến trường sẽ là việc không những ngớ ngẩn mà còn làm ảnh hưởng đến những thầy trò đang học hành ở đó. Đến chùa để chơi cũng vậy, không những vô ích mà còn bị "tổn phước" vì quấy rối người tu hành. "Khuấy đảo nước ngàn sông không bằng làm động tâm người tu hành".

  3. Mọi việc đều không thể cầu. Nếu muốn có phước lộc thì phải làm việc phước lộc, như chia sẻ (bố thí), giữ gìn đạo đức (trì giới), không buông lung tâm ý (nhẫn nhục), siêng năng (tinh tấn), giữ cho tâm trí bình ổn (thiền định), thấy biết đúng bản chất của mọi sự mọi vật (trí tuệ)... Cầu cúng là hoàn toàn mê tín ngu si. Không những không có lợi ích mà còn làm hao tốn tiền của, mất ý chí và tinh thần tự lực tự cường. Tóm lại, phải cầu nơi chính mình bằng cách thấu suốt lý Nhân - Quả của tự nhiên và kiên trì nó trong đời sống cá nhân.

  4. Chùa, còn gọi là tịnh xá, là thiền môn, tức là chốn thanh tịnh để tu hành. Bất cứ chùa nào khuyến khích hay quảng bá nhằm thu hút dân chúng đến để thu tiền hoặc sử dụng các dịch vụ thì đều không phải chùa. Nó là các cơ sở kinh doanh núp bóng chùa. Kéo nhau đến những nơi như thế đều là đang tiếp tay và làm giàu cho bọn gian thương, vừa bị mất tiền, vừa bị cười vào mặt.

  5. Ngày xưa khi sách vở hạn chế và phương tiện hiện đại chưa có thì người muốn tu học Phật pháp phải đến chùa, "tầm sư học đạo". Ngày nay nhờ sự phát triển của công nghệ, chúng ta hoàn toàn có thể tiếp xúc với kinh sách và lời giảng của các vị thầy có đạo hạnh mà không cần phải tới chùa. Vì thế, người có nhu cầu học hoàn toàn có thể "học phật Pháp online". Việc đi chùa là không thật sự cần thiết nữa. Quan trọng là anh có muốn học hay không!

  6. Phật giáo là đạo tình thương (từ bi), của dũng khí và của trí tuệ, "duy tuệ thị nghiệp" - lấy trí tuệ làm sự nghiệp - chứ không phải lấy những cầu cúng mê muội làm đường đi và đích đến. Hãy chăm chỉ học 8 con đường chân chính để đưa đến thành tựu lý tưởng tinh thần (bát chánh đạo). Ngôi chùa thật sự là ở trong tâm của mỗi người. Đó mới là ngôi chùa cần trở về.

ST

Share:

Lý Khai Phục

 Lý Khai Phục người được mệnh danh là "vị thần công nghệ" của Trung Hoa, khi biết tin mình bị ung thu, ông thấy thế giới sụp đổ.



Trước đó, ông sống như một cỗ máy: ngủ 4 tiếng một ngày, cạnh tranh từng giây phút để đứng đầu bảng xếp hạng tầm ảnh hưởng.

Trong cơn tuyệt vọng và dằn vặt vì những dự án dang dở, vị tỷ phú công nghệ đã khẩn cầu một tia hy vọng để kéo dài sự sống, để tiếp tục cuộc đua vinh hoa đang dang dở. Nhưng lời nói của một vị bác sĩ đã khiến ông gần như thức tỉnh:

Ông Lý, ông đã dành cả đời để tính toán những thuật toán phức tạp, nhưng lại quên mất quy luật giản đơn nhất của đất trời.

Trời đất có Xuân, Hạ, Thu, Đông, cây cỏ mùa Xuân thì đâm chồi, nẩy lộc, mùa Hạ thì kết quả, ra hoa, mùa Thu bắt đầu thay vỏ, vàng lá, đến khi Đông về thì trút lá xạc xào, cành khô, thân nứt.

Người làm vườn có cách nào thay đổi được loại quy luật ấy hay không? Họ chỉ có thể tận sức chăm sóc vun trồng để những bông hoa kia khi nở rộ trông đẹp đẽ hơn, sống được thời gian dài lâu hơn mà thôi.

Một bác sĩ có cách nào thay đổi được quy luật "Sinh – Lão – Bệnh – Tử" hay không? Điều này thực sự khó vô cùng. Bác sĩ chỉ là khiến cho người bệnh đang ở giữa vòng tuần hoàn "Sinh – Lão – Bệnh – Tử" ấy mà sống được dễ dàng hơn một chút, chỉ vậy mà thôi. Bác sĩ chỉ là người làm vườn trong vườn hoa của sinh mệnh, anh ta liệu có thể làm được gì khi đứng nhìn những cái cây đã khô héo, khi đối mặt với cái chết đây?

Kết cục của đời người chỉ có hai loại mà thôi: Cắm ống thở hay là không cắm ống thở. Nhưng rồi sau tất cả vẫn đều là cái chết.

Nếu có người hỏi: "Cái chết là gì?". Đáp án là: "Làm thế nào mới được coi là sống đây?". Bởi vì con người nhất định đều sẽ chết, vậy nên cái chết không phải là mục đích của đời người.

Đời người, trái lại chính là một quá trình. Chúng ta trong quá trình này không ngừng theo đuổi một điều gì đó, đây chính là đời người. Và tôi nói: "Tất cả những thứ người ta theo đuổi, vinh hoa phú quý của đời người chẳng qua chỉ là một đống rác bỏ đi".

Share:

SỰ THẬT KHOA HỌC ĐẰNG SAU HÌNH ẢNH “XÂM PHẠM GIA CƯ BẤT HỢP PHÁP”…

 

​1. Kẻ Xâm Nhập Bất Đắc Dĩ


​Thời điểm: Chuột thường lẻn vào tổ ong vào mùa đông hoặc khi thời tiết trở lạnh. Chúng tìm kiếm một nơi ấm áp để trú ẩn, và một tổ ong đầy ắp mật ngọt là một "ngôi nhà" lý tưởng.



​Sự cố: Chúng có thể chết vì bị ong đốt, hoặc chết vì lạnh/ngạt thở.


​Vấn đề: Xác chuột quá lớn (to hơn xác ong) nên những con ong thợ không thể kéo ra khỏi tổ được. Nếu để xác chuột phân hủy, nó sẽ gây ra mùi hôi thối, thu hút nấm mốc và vi khuẩn, đe dọa sức khỏe của toàn bộ đàn ong.


​2. Chiến Thuật Bảo Tồn Của Ong


​Giải pháp: Ong mật đã phát triển một cơ chế sinh học đáng kinh ngạc để giải quyết vấn đề này: chúng "ướp xác" (mummify) vật thể đó.

​Vật liệu: Chúng sử dụng Keo Ong (Propolis)—một hỗn hợp nhựa cây được ong thu thập và trộn với sáp ong và dịch tiết nước bọt. Keo ong có đặc tính kháng khuẩn, kháng nấm và kháng vi-rút cực kỳ mạnh.


​Quá trình: Bằng cách phủ một lớp keo ong dày lên toàn bộ xác chuột, ong đã tạo ra một lớp niêm phong vô trùng (hermetically sealed), giống như quá trình ướp xác của người Ai Cập cổ đại.


​3. Kết Quả: Hóa Thạch Sinh Học


​Xác chuột bị bao bọc hoàn toàn sẽ ngừng thối rữa và không còn là mối đe dọa sức khỏe cho tổ ong nữa.


​Bức ảnh bạn thấy là kết quả của quá trình đó: chú chuột bị dính chặt vào bánh tổ, một nửa cơ thể bị bao bọc bởi lớp keo ong màu nâu sậm và mật ong đã khô cứng. Nó trở thành một "Hóa Thạch Tự Nhiên" vĩnh viễn trong tổ ong, mãi mãi là minh chứng cho sự tinh vi và khả năng tự vệ của loài ong.


​Đây không chỉ là một câu chuyện mà còn là một ví dụ tuyệt vời về hệ thống miễn dịch cộng đồng (social immunity) của côn trùng!


Share:

LÝ DO Ở NHẬT, XÃ HỘI ĐEN LÀ HỢP PHÁP

💡 Năm 2011, một người đàn ông bước ra khỏi nhà tù Fuchu. Ông mặc áo khoác da, đội mũ phớt, đeo kính râm, bước đi ung dung giữa hàng dài đàn em đang cúi rạp người kính cẩn. Hơn 1.000 cảnh sát được huy động đến hiện trường, nhưng tuyệt nhiên không một ai rút su/ng hay còng tay. Họ chỉ đứng... nhìn.

 


Người đàn ông đó là Shinobu Tsukasa, thủ lĩnh đời thứ 6 của Yamaguchi-gumi - băng đảng Yakuza lớn nhất Nhật Bản.

 

1️⃣ Đế chế nghìn tỷ và những Doanh nhân xăm trổ


Đừng nhầm tưởng Yakuza chỉ là những kẻ đa^m thuê che/m mướn đường phố. Dưới thời Shinobu Tsukasa, họ lột xác thành một cỗ máy in tiền khổng lồ.


Theo tạp chí Fortune, vào năm 2014, doanh thu của Yamaguchi-gumi lên tới 80 tỷ USD/năm. Để dễ hình dung, con số này tương đương với toàn bộ GDP của Việt Nam trong giai đoạn 2007-2008. Nguồn tiền của họ không chỉ từ bảo kê, mà đến từ việc thao túng thị trường chứng khoán, thâu tóm bất động sản, sở hữu các công ty xây dựng tham gia dự án quốc gia và điều hành cả một hệ thống ngân hàng ngầm.

 

Tại sao một đế chế như vậy lại được hoạt động công khai?


Ở Nhật Bản, Yakuza không bị cấm hoàn toàn. Họ có trụ sở hoành tráng, có biển hiệu và được coi là các tổ chức có đăng ký. Sự tồn tại này bắt nguồn từ một sự cân bằng ngầm tàn khốc: Chính phủ Nhật hiểu rằng, nếu xóa sổ Yakuza, tội phạm vô tổ chức, những kẻ manh động không có luật lệ sẽ tràn ngập đường phố.


Yakuza tồn tại để duy trì trật tự trong bóng tối. Giữa họ và cảnh sát có một thỏa thuận bất thành văn: Các anh không làm phiền dân thường, chúng tôi để các anh làm ăn.

 

2️⃣ 3 Quy tắc thép duy trì sự thống trị 110 năm (từ 1915)


Để quản lý một tổ chức quyền lực hơn cả doanh nghiệp, Yamaguchi-gumi áp dụng những quy tắc quản trị khiến nhiều CEO phải nể sợ:

 

1. Kỷ luật doanh nghiệp: Đàn em gia nhập phải có thẻ nhân viên (ID). Băng đảng có tạp chí nội bộ xuất bản định kỳ. Điểm nể nhất là họ tổ chức các kỳ thi kiểm tra kiến thức luật pháp cho thành viên. Mục đích? Để đàn em biết cách lách luật cho chuẩn xác, tuyệt đối không gây rắc rối ngu ngốc với chính quyền.

 

2. Trả giá bằng máu (Yubitsume): Tại đây, không có khái niệm xin lỗi suông. Khi một thành viên làm sai hoặc gây tổn hại đến danh dự tổ chức, kẻ đó phải tự chặt một đốt ngón tay út, bọc trong lụa và dâng lên đại ca. Mất ngón út khiến lực nắm kie/m hay cầm su/ng yếu đi, buộc kẻ đó từ nay về sau phải dựa dẫm hoàn toàn vào sự bảo vệ của băng đảng. Đây là nghệ thuật thao túng lòng trung thành tuyệt đối.

 

3. Quyền lực mềm (Đạo nghĩa Ninkyo): Yakuza luôn tự nhận mình là những hiệp sĩ. Trong trận động đất lịch sử Kobe (1995) hay thảm họa sóng thần (2011), Yakuza là tổ chức điều động trực thăng, xe tải chở nhu yếu phẩm đến cứu dân còn nhanh hơn cả lực lượng của chính phủ. Khi bạn lấy của người giàu chia cho người nghèo và có được lòng dân, cảnh sát sẽ mất đi sự hậu thuẫn từ cộng đồng nếu muốn triệt phá bạn.

 

🔑 Bài học cốt lõi:


Câu chuyện của Yamaguchi-gumi không phải để tôn vinh thế giới ngầm. Nó là một case study trần trụi về nghệ thuật tổ chức. Khi một tập thể sở hữu tính kỷ luật thép, biết cách quản trị rủi ro pháp lý và làm chủ được nghệ thuật thu phục nhân tâm, tập thể đó sẽ trở thành một thế lực không thể bị xô đổ, dù họ đứng ở trong bóng tối hay ngoài ánh sáng.

 

👉 Theo bạn, việc một quốc gia mượn tay thế giới ngầm để duy trì trật tự xã hội là một chiến lược khôn ngoan, hay là sự bất lực của luật pháp?

Share:
Main Ad ➤ Click "VÀO ĐÂY" Doanh nhân và Thương hiệu ASEAN luôn cập nhật

Quốc Gia Truy Cập

Flag Counter

Bài đăng nổi bật

Cách đưa Webite lên Index

  Để đưa một website lên Google Index (xuất hiện trên kết quả tìm kiếm), bạn cần thực hiện theo quy trình chuẩn gồm 4 bước chính sau đây. 1....

Bài mới đăng

Flag Counter

Lưu trữ Bài viết

Tổng số lượt xem trang

Ủng Hộ Chúng Tôi

Liên hệ Nhà thơ Hoàng Huy

Tên

Email *

Thông báo *

Cho Đặt Banner Quảng cáo

Like Fanpage Phong Thủy để cập nhật các thủ thuật mới nhất mỗi ngày OK Để sau