Luật Gia. Liz Quiehui có tên thật là Hoàng Quốc Huy, tên phiên âm là Lý Thu Tuệ

Blog

Main Ad ➤ Click "VÀO ĐÂY" Doanh nhân và Thương hiệu ASEAN luôn cập nhật

MÀY ĐÓI MẶC XÁC MÀY, VỢ MÀY ĐÓI TAO ĐÁNH MÀY.

 Câu chuyện tình :

Bình sinh, cho đến bây giờ đã sang bên kia dốc cuộc đời, tôi vẫn thường tự cho mình là kẻ không đến nỗi phải xấu hổ với danh phận của một thằng đàn ông.

Ấy thế mà bỗng có một ngày đẹp trời, trên một phiên chợ vùng cao, tôi bị choáng váng vì tự thấy xấu hổ với mình khi ngồi nghe trộm câu chuyện của hai người đàn ông xa lạ.



Bên một chiếc bàn gỗ mốc thếch, tôi ngồi uống rượu với một người bạn. Anh này thạo nhiều thứ tiếng dân tộc vì đã một thời chuyên đi thu mua nấm rừng, thảo quả trong các bản làng xuất sang Trung Quốc. Bàn bên cạnh có hai người đàn ông mặc quần áo chàm vừa nốc từng bát rượu đầy vừa chằm chằm nhìn vào mặt nhau. Ngồi né ra xa một chút là một người phụ nữ váy áo thêu xanh đỏ, khắp người đeo không biết bao nhiêu vòng bạc lủng lẳng.

Suốt đến gần nửa tiếng đồng hồ chỉ thấy có một anh chàng nói, khi thì giận dữ khi thì nghẹn ngào, có lúc lại đắm chìm trong ưu tư như bị men rượu nhấn chìm. Can rượu to trên bàn đã vơi quá nửa, bỗng hai người đàn ông ôm chầm lấy nhau, nức lên rưng rức. Cái bàn ọp ẹp chao nghiêng làm hai bát rượu đổ tóe ra sàn.


Lẳng lặng nhìn hai gã đàn ông quá say, người đàn bà cúi xuống nhặt những chiếc bát đặt lên bàn rồi lẳng lặng mở nút cái can nhựa cao đến hai gang tay, nghiêng can rót rượu đầy tràn hai miệng bát. Xong xuôi lại trở về chỗ, lẳng lặng nhìn bâng quơ ra rặng núi giăng ngang trước mặt.


Thấy cảnh lạ lùng, tôi thì thầm hỏi anh bạn xem chuyện gì đang xảy ra. Thì ra hai gã đàn ông này chính là “tình địch” của nhau, theo cái cách định nghĩa ngu ngốc của người dưới xuôi chúng ta. Một anh là chồng, còn một anh là người yêu cũ của người đàn bà đang ngồi đây. Nhìn kỹ ra thì cô vẫn còn khá trẻ nhưng vẻ tiều tụy và cam chịu làm cho ta nghĩ rằng đấy đã là một thiếu phụ nhan sắc đang tàn.


Chiều tối ngày hôm qua họ đã xuống đến chợ. Như nhiều đôi khác, hai vợ chồng này buộc ngựa vào một góc bên quán, ăn một bữa no nê rồi chia tay nhau. Sáng hôm nay họ lại tìm về quán cũ theo lệ thường để rồi sẽ lại ăn một bữa trước khi túc tắc dắt ngựa đi về. Thế nhưng lần này, cô vợ không về quán một mình mà dẫn theo anh người yêu cũ. Thế là ba người ngồi cùng nhau. Hai người đàn ông và một người đàn bà.


Anh bạn tôi ngồi xây mặt ra cửa nhưng căng tai về phía bàn bên để nghe và cố hạ giọng dịch cho tôi nghe từng câu nhát gừng đứt quãng của người đàn ông đang vừa nói vừa uống một cách đầy bức xúc. Anh bạn tôi còn phải tóm tắt cả câu chuyện đã xảy ra trước khi tôi hỏi, thế nhưng vẫn theo kịp được khúc sau vì anh kia cứ nói một câu lại uống một hớp, rồi lại gật gật cái đầu như đang cố vắt ra các ý nghĩ lộn xộn nằm đâu đó bên trong óc mình.


Tôi vừa nín thở để nghe và cố sắp xếp các lời dịch của anh bạn. Cuối cùng thì tôi hiểu được đại khái câu chuyện giữa hai người đàn ông, một người chỉ nói, vừa nói vừa nghẹn ngào, một người cúi gằm mặt xuống vừa nghe vừa cắn chặt hàm răng. Bỏ qua những câu vòng vo mà tôi không nhớ mà cũng không hiểu hết ý thì tóm tắt lại là như sau:

- Thằng Xín Thau kia, mày uống hết cái bát ấy đi rồi nghe tao nói. Suốt đêm qua tao đau tức cái tim, đau quặn cái ruột. Tao đi theo vợ mày về đây tìm mày.

-…

- Cái ngày bố mày theo ông thầy cúng đưa mày đến đón vợ mày về, tao buồn muốn chết. Tao đã bắn hết cả một túi thuốc, nhồi hết đạn chì thì nhồi sỏi sạn vào mà bắn. Đáy nòng vỡ ra, sẹo trên má tao vẫn còn đây này.

-…

- Sau khi cưới, vợ mày nó bảo rằng tao đừng buồn, mày thương vợ lắm. Tao tin nó quá, thế là tao vui.

- ….

- Phiên chợ trước tao được tin nhắn là phiên này vợ chồng nhà mày sẽ đi. Tao đắp vội mấy khúc bờ ruộng cho xong, tao bỏ cái đám cưới trong bản để ra đây gặp vợ mày.

- …

- Mày phải biết, khi đi ra chợ tao vui quá, bỏ không bắn hai con chim to trên cành, bỏ không bắn một con nhím to trong bụi. Tao chỉ nghĩ đến cái lúc được gặp vợ mày. Thật đấy. Tao vẫn còn thương con vợ mày lắm mà.

- …

- Đến lúc tao tìm được con vợ mày, tao vui đến chảy cả nước mắt. Tao lại hát lại cái bài mà ngày xưa lần đầu tao hát vào bên tai con vợ mày, cái đêm đầu tiên tao gặp được nó.

- …

- Thế mà, dắt nhau đi rồi, đèn tao chiếu vào tận mặt mà tao không còn nhận ra nó là cô con gái đẹp nhất bản. Giàng ơi. Ngày xưa cái mặt ấy tròn như trăng rằm, hai cái vú nó tròn to như hai quả dưa chín, cái tay nó đẹp như mình con trăn trên cây, tiếng nó cười hay như chim hót làm nắng cũng cười theo, cái váy nó thơm như hoa rừng làm bướm cũng bay theo.

- …

- Giàng ơi. Đêm qua tao chỉ thấy mặt nó cong méo như trăng hạ tuần, ngực nó nhăn như hai quả bí héo. Nó không cười, nó chỉ muốn khóc. Tao đau cái tim tao quá. Giàng ơi.

- …

- Mày nói đi. Là thằng đàn ông, mắt mày có nhìn thấy vợ mày nó khổ hay không? Là thằng đàn ông, mày có thấy vợ mày nó buồn hay không?

- …

- Mày là thằng tốt số nhất đời. Mày sinh vào lúc nào mà mày lấy được vợ mày? Mày thật là có cái tội to. Hôm nay tao định đánh mày, tao thương con vợ mày quá.

- …

- Lần này tao mang hai bao ngô giống. Tao không bán nữa. Mày mang về đi mà trồng. Phiên chợ sau tao gửi phân bón vào cho.

- …

- Đến kỳ ngô ra bắp tao bảo mày cách đặt bẫy. Tao có bài thuốc, bẫy sập là lợn rừng ngấm thuốc không chạy được đâu. Tao sẽ cho mày. Nếu nhím sập bẫy, mày bắt nguyên cả con mang ra chợ. Có người mua ngay. Ba cái dạ dày nhím sống là đổi được một con lợn giống to.

- …

- Mày không được lười. Mày đói thì tao kệ xác cha con mày , nhưng vợ mày thiếu thóc thiếu ngô là tao đánh mày đấy.

- …

- Thằng Xín Thau kia, mày có phải là thằng đàn ông hay không?

Nhìn hai gã đàn ông gục đầu vào nhau rưng rức khóc trên hai bát rượu đã cạn khô, tôi thấy thật là khó tả. Nhìn sang người đàn bà lẳng lặng ngồi bên, tôi không đọc được những ý nghĩ gì đang ẩn hiện trong đầu cô ta. Phải chăng là vừa hạnh phúc vừa tủi thân, phải chăng là vừa ái ngại vừa thương xót cho cả hai gã đàn ông của cô. Rất lâu về sau, một lần tôi đem câu chuyện này kể cho vợ tôi nghe. Vợ tôi thở dài, cầm cái điều khiển tắt phụt màn hình vô tuyến đang lải nhải vô duyên về hạnh phúc gia đình rồi bâng quơ nói: “Đàn ông như thế mới là đàn ông”. 

ST


Share:

Thuyết "Buôn Vua"

Ông Trần Văn Thuyết, sinh năm 1960, người Hà Nội, là doanh nhân giàu có bậc nhất miền Bắc Việt Nam thập niên 1990. 

Nhờ kinh nghiệm buôn bán sắc sảo, hoạt ngôn, đường kinh doanh của ông lên như diều gặp gió. 



Năm 1990, khi quần áo si-da (đồ cũ) còn chưa được biết tới ở miền Bắc, ông bàn với vợ, đầu tư tiền kinh doanh mặt hàng này. Hồi đó, mỗi lần ông mua cả toa tàu đồ cũ với giá rẻ, rồi tự tay lựa ra những mẫu mã đẹp, thuê giặt ủi hấp cho thơm tho. Mỗi cái áo chưa đến 50.000 đồng, bỏ thêm 10.000 đồng cho khâu giặt ủi, đóng gói, ông treo giá 500.000 mà vẫn bán đắt như tôm tươi.


Khi thị trường bão hòa, ông Thuyết chuyển sang buôn đồ Hi-End. Ông mua vào với với giá từ 150.000 đến 200.0000 đồng một cái sau đó nhờ thợ cao tay đóng thùng dùng gỗ xịn nhất và bán với giá 100 triệu đồng/cặp. Tiền cứ thế mà tung tăng chảy vào túi.



Thời cực thịnh, ông Thuyết đi lại bằng chiếc Mercedes 6.0, mẫu xe siêu sang thời điểm đó, mỗi ngày tiêu tốn đủ 3 chỉ vàng để đổ xăng. Trong túi ông lúc nào cũng có 40.000 USD đến hàng trăm ngàn USD tiền mặt để tiêu xài hàng ngày.


Trong những lần giao thương, doanh nhân Hà Nội quen biết với trùm giang hồ" Năm Cam. Năm 2003, khi “đế chế” của Năm Cam sụp đổ, đối tượng bị kết án t/ử h/ình, bản thân ông Thuyết lĩnh mức án 20 năm tù vì tội “Đưa h/ối l.ộ”, “Lợi dụng ảnh hưởng đối với người có chức vụ, quyền hạn để trục lợi”.



Khi được người đời gọi với biệt danh Thuyết “buôn vua”, Thuyết “chăn voi”, ông tỏ vẻ bất ngờ, cho rằng biệt danh có vẻ hơi "ph.ản đ.ộng", nhưng lại không hề biết nó xuất phát từ đâu?


“Thời điểm bị tống đạt quyết bị bắt giam, tôi bất ngờ khi nghe biệt danh “buôn vua”. Trước tòa án tôi vẫn nói, nếu không chỉ rõ cho tôi biết và biết rõ về nguồn gốc cái biệt "buôn vua" thì tôi đề nghị xử lý người đã nói cái tên ấy ra”, ông Thuyết gay gắt.


Ông Thuyết suy đoán: "Có thể qua vụ án Năm Cam, người ta nghĩ tôi móc nối với cán bộ để chạy tội cho người khác như kiểu “buôn vua, bán chúa”. Còn việc dùng ảnh hưởng, quan hệ của mình để tác động đến các quan chức thì họ lại cho rằng là “chăn voi” (voi là tượng, tượng chỉ quan chức)".


Ông Thuyết cũng cho rằng, biệt danh "buôn vua", hay “chăn voi” được người ta gán cho ông với mục đích chạy theo thị hiếu của dư luận xã hội: "Thời đại chúng ta ngày nay, làm gì có vua chúa gì mà buôn? Nhưng với biệt danh này khiến tôi được tiếng mà xã hội mất thì nhiều, bởi nó rất dễ gây hoang mang cho nhiều người”, ông Thuyết nhận định.


Share:

CẢ GIA ĐÌNH LÀ S.Á.T N.HÂ.N - KHI TỘI ÁC ĐƯỢC TẠO NÊN TỪ SỰ CUỒNG TÍN

 


Vụ án Gia đình Manson là một trong những tội ác rúng động nhất nước Mỹ cuối thập niên 60, không chỉ bởi mức độ bạo lực mà còn bởi sự cuồng tín và khả năng thao túng tâm lý của kẻ cầm đầu – Charles Manson. Hắn không trực tiếp ra tay, nhưng đã biến những thanh niên trẻ tuổi thành công cụ thực hiện những hành vi g.i.ế.t người m.a.n r.ợ.



Đêm 8/8/1969, theo lệnh của Manson, nhóm Tex Watson, Susan Atkins, Patricia Krenwinkel và Linda Kasabian đột nhập vào biệt thự của diễn viên Sharon Tate, khi cô đang mang thai 8 tháng rưỡi. Bên trong nhà lúc đó còn có Jay Sebring, Wojciech Frykowski và Abigail Folger. Những gì xảy ra sau đó là chuỗi tội ác kinh hoàng: Sebring bị b.ắ.n và 🔪 7 nhát, Frykowski bị đ.á.n.h và đ.â.m đến 51 nhát, Folger bị 🔪 28 nhát, còn Sharon Tate dù mang thai vẫn bị 🔪 16 lần liên tiếp.


Vụ án chưa dừng lại ở đó. Hai ngày sau, nhóm s.á.t n.h.â.n tiếp tục ra tay với vợ chồng Leno và Rosemary LaBianca. Leno bị 🔪 12 nhát, bị xuyên cổ họng bằng lưỡi lê và bị khắc chữ “WAR” ngay trên bụng. Rosemary LaBianca cũng bị 🔪 nhiều lần bằng lưỡi lê và dao nhà bếp trong chính ngôi nhà của mình.


Điều đáng sợ nhất không chỉ nằm ở số lượng nạn nhân, mà ở cách Manson biến ý tưởng lệch lạc của hắn thành động lực g.i.ế.t người cho những tín đồ trẻ tuổi. Hắn truyền vào họ thuyết “Helter Skelter” – một cuộc hỗn loạn giả tưởng mà hắn tin rằng mình được giao nhiệm vụ khơi mào. Những kẻ theo hắn tin rằng g.i.ế.t người là hành động “cần thiết” cho sự trỗi dậy của một trật tự mới.


Cuối cùng, Manson và các thành viên trong nhóm bị bắt, xét xử và kết án vào năm 1971. Manson c.h.ế.t trong tù năm 2017. Tuy nhiên, vụ án Gia đình Manson vẫn mãi là biểu tượng của sự cuồng tín, là lời cảnh tỉnh về sức mạnh phá hoại của những tư tưởng lệch lạc khi bị truyền bá cho những tâm trí yếu đuối.

Share:

Hai nghệ sĩ trình diễn Tehching Hsieh và Linda Montano

 Năm 1983, hai nghệ sĩ trình diễn Tehching Hsieh và Linda Montano đã bắt đầu một trong những thử nghiệm mãnh liệt nhất trong lịch sử nghệ thuật bền bỉ — một năm trời gắn bó với nhau bằng một sợi dây dài 2,4 mét. Ngày và đêm, trên đường phố, trên tàu điện ngầm, tại nơi làm việc và ở nhà, họ di chuyển qua cuộc sống như hai cá thể bị buộc phải gần gũi nhau vĩnh viễn, bị ràng buộc bởi những quy tắc khiến dự án gần như không thể chịu đựng được: họ không bao giờ được chạm vào nhau, và họ không bao giờ được ở một mình. Bất cứ điều gì một người làm, bất cứ nơi nào một người đi, nghỉ ngơi hay do dự, người kia đều phải tuân theo. 🎭🧵



Trong 365 ngày, họ chia sẻ từng khoảnh khắc trong khi vẫn duy trì khoảng cách có chủ đích, biến những thói quen hàng ngày thành một cuộc đàm phán liên tục về không gian, bản sắc và sự im lặng. Dự án đã trở thành một nghiên cứu sống động về cách con người giao tiếp mà không cần tiếp xúc, cách ranh giới thay đổi khi sự riêng tư biến mất, và cách sự chung sống có thể vừa thân mật vừa cô lập cùng một lúc. Và khi sợi dây cuối cùng được tháo ra, những gì còn lại không chỉ là tài liệu — mà là một trong những tác phẩm nghệ thuật kỳ lạ, kỷ luật và đòi hỏi tâm lý nhất từng được hoàn thành. 💫

Share:

Hoa hậu doanh nhân hoà bình thế giới Mona Phương và sứ mệnh lan toả hoà bình

 

Share:

Giới hạn của người Mẹ

 Con gái bảy tuổi bị cươ~ng hiê'p và sa't hại. Khi kẻ giê't người cười nhạo và dối trá tại tòa, người mẹ đã bă'n bảy phát vào tên quá vật. Đây là Marianne Bachmeier.



Sáng ngày 5 tháng 5 năm 1980, Anna Bachmeier, bảy tuổi, đã cãi nhau với mẹ. Giống như bất kỳ đứa trẻ nào đang bực bội, cô bé quyết định trốn học. Cô bé lang thang đến căn hộ của một người hàng xóm để chơi với mèo của ông ta - một người đàn ông mà cô bé đã từng đến thăm trước đây.


Cô bé không bao giờ trở về nhà.


Người hàng xóm là Klaus Grabowski, một người bán thịt 35 tuổi. Điều mà Anna không biết - điều mà mẹ cô bé không biết - là Grabowski là một tội phạm TD đã bị kết án và trước đó đã bị kết án vì tội la.m du.ng TD các bé gái. Năm 1976, hắn ta đã tự nguyện thiến để giảm bớt ham muốn săn mồi của mình. Nhưng sau đó, hắn ta đã bí mật điều trị bằng hormone để đảo ngược quá trình này.


Con quái vật đã trở lại.


Grabowski đã giam giữ Anna trong nhiều giờ. Hắn ta tấn công cô bé. Và sau đó hắn ta siê't cổ cô bé bảy tuổi đến chê't


Khi vợ của Grabowski phát hiện ra việc hắn đã làm, cô đã báo cho chính quyền. Hắn đã thú nhận tội giê't người. Nhưng trong lời thú tội, hắn đã nói một điều ám ảnh Marianne Bachmeier cho đến tận lúc chết: hắn khai rằng cô bé Anna đã cố gắng quyến rũ hắn, và hắn chỉ giê't cô bé vì cô bé đe dọa sẽ tống tiền hắn.


Một kẻ tống tiền bảy tuổi. Một kẻ quyến rũ bảy tuổi <== Đó là lời biện hộ của hắn.


Marianne Bachmeier mới ba mươi tuổi khi con gái bà bị sa't hại. Cuộc đời bà là một chuỗi những chấn thương - tuổi thơ bị ngược đãi, mang thai ở tuổi vị thành niên, bị bỏ rơi. Anna là ánh sáng duy nhất trong bóng tối của bà, đứa con mà bà yêu thương tha thiết nhất.


Giờ đây, Anna đã ra đi. Bị sa't hại bởi một người đàn ông đang đổ lỗi cho nạn nhân.


Phiên tòa bắt đầu vào ngày 3 tháng 3 năm 1981. Grabowski ngồi trong phòng xử án, hắn vẫn còn sống và khỏe mạnh, chuẩn bị tung ra thêm nhiều lời dối trá về một đứa trẻ đã chê't không thể tự bào chữa. Marianne ngồi ở hàng ghế khán giả, nhìn người đàn ông đã cướp đi tất cả mọi thứ của bà.


Vào ngày thứ ba, 6 tháng 3 năm 1981, Marianne Bachmeier đến Tòa án Quận Lübeck với một khẩu su'ng lục Beretta cỡ nòng .22 giấu trong túi xách.


Bà đã nghe nói rằng Grabowski dự định làm chứng vào ngày hôm đó. Thêm nhiều lời dối trá. Thêm nhiều lời vu khống chống lại đứa con gái đã chê't của bà. Thêm nhiều cáo buộc rằng một đứa trẻ bảy tuổi bằng cách nào đó phải chịu trách nhiệm cho vụ giê't người mà chính nó là nạn nhân.


Khoảng 10 giờ sáng, khi Grabowski đang đứng trước tòa, Marianne đứng dậy khỏi ghế. Bà bước về phía hắn. Bà rút khẩu su'ng ra khỏi túi.


Và bà bóp cò.


Bảy phát su'ng. Sáu phát trúng lưng Klaus Grabowski. Hắn gục xuống sàn phòng xử án và chết gần như ngay lập tức.


Hỗn loạn bùng nổ. Tiếng la hét vang lên khắp phòng xử án. Các cảnh sát lao về phía Bachmeier. Nhưng bà không bỏ chạy. Bà không chống cự. Bà chỉ hạ su'ng xuống và để họ đưa bà đi.


Khi họ dẫn bà đi, các nhân chứng nghe thấy bà nói.


"Tôi muốn bắn vào mặt hắn, nhưng tôi đã bắn vào lưng hắn."


Cô gọi hắn là đồ lơ.n.


Vụ xả su'ng tại tòa án đã trở thành một hiện tượng quốc tế. 


Marianne Bachmeier ngay lập tức biến đổi từ một người mẹ đau buồn thành một kẻ giê't người tự phát. Báo chí trên khắp thế giới đã đăng ảnh của cô. Các trang bìa tạp chí tranh luận liệu cô là anh hùng hay kẻ giê't người.


Nước Đức bị chia cắt làm đôi.


Đối với nhiều người, cô là một người mẹ tan vỡ, người đã làm điều mà hệ thống tư pháp không thể - hoặc sẽ không - làm. 


Grabowski là một kẻ tái phạm. Hắn đã bị kết án trước đó. Hắn đã được phép đảo ngược việc thiến. Hắn đã được tự do săn bắn trở lại. Hệ thống đã phụ lòng Anna Bachmeier, và mẹ cô đã sửa chữa sai lầm đó bằng bảy viên đạn.


Đối với những người khác, cô là một kẻ tự phát nguy hiểm, người đã làm suy yếu luật pháp. Dù Grabowski có tàn ác đến đâu, hắn cũng xứng đáng bị xét xử. Công lý phải do tòa án thực thi, chứ không phải do những người mẹ đau buồn cầm su'ng.


Phiên tòa xét xử Marianne Bachmeier bắt đầu vào năm 1982. Ban đầu, bên công tố cáo buộc bà tội giê't người, nhưng sau khi nghe các bằng chứng - những chi tiết kinh hoàng về cái chê't của Anna, quá khứ của Grabowski, lời bào chữa vu khống của ông ta - họ đã giảm tội danh xuống còn ngộ sát.


Trong phiên tòa, Bachmeier khai rằng bà đã bă'n Grabowski "như trong mơ". Bà nói rằng bà đã nhìn thấy hình ảnh con gái mình trong phòng xử án. Khi được yêu cầu cung cấp mẫu chữ viết tay, bà viết: "Mẹ làm điều đó vì con, Anna." Bà trang trí trang giấy bằng bảy trái tim - mỗi trái tim tượng trưng cho một năm cuộc đời của con gái bà.


Vào tháng 3 năm 1983, Marianne Bachmeier bị kết tội ngộ sát và sở hữu su'ng trái phép. Bà bị kết án sáu năm tù. Bà đã thụ án ba năm trước khi được thả tự do theo chế độ quản chế.


Bà chưa bao giờ bày tỏ sự hối hận vì đã giê't Klaus Grabowski. Không một lần nào. Không bao giờ.


Sau khi được thả, Bachmeier trở nên nổi tiếng trong một thời gian ngắn. Bà đã trả lời phỏng vấn. Cuốn tự truyện của bà đã được xuất bản. Bà xuất hiện trên truyền hình và thừa nhận rằng bà đã bă'n Grabowski sau khi cân nhắc kỹ lưỡng—để ngăn anh ta lan truyền thêm những lời nói dối về Anna.


Nhưng danh tiếng không thể lấp đầy khoảng trống.


Bachmeier kết hôn với một giáo viên người Đức và chuyển đến Nigeria. Cuộc hôn nhân kết thúc bằng ly hôn. Bà trôi dạt đến Sicily. Và rồi chẩn đoán đặt dấu chấm hết cho câu chuyện của bà xuất hiện: ung thư tuyến tụy.


Marianne Bachmeier trở về Lübeck, thành phố nơi con gái bà bị sa't hại và cũng là nơi bà trả thù. Bà đã nhờ một nhà báo quay phim những giai đoạn cuối đời.


Ngày 17 tháng 9 năm 1996, Marianne Bachmeier qua đời. Bà hưởng dương 46 tuổi.


Họ chôn cất bà bên cạnh Anna tại Nghĩa trang Burgtor ở Lübeck. 


Mẹ và con gái cuối cùng cũng được đoàn tụ. Người phụ nữ đau buồn và cô con gái nhỏ mà bà đã báo thù, cùng chung sống dưới một mái nhà.


Nhiều thập kỷ sau, câu chuyện của bà vẫn ám ảnh chúng ta. Liệu Marianne Bachmeier là một kẻ giết người hay một người mẹ bị đẩy đến giới hạn của con người? Liệu bà là một tội phạm hay một người phụ nữ tan vỡ tìm thấy công lý duy nhất dành cho mình?


Luật pháp có một câu trả lời. Trái tim con người có thể có một câu trả lời khác.


Điều chúng ta biết chắc chắn là: một bé gái bảy tuổi đã bị một con quái vật mà hệ thống đã không thể kiểm soát đánh cắp khỏi thế giới. Và mẹ cô bé, chìm đắm trong đau buồn và phẫn nộ, đã bước vào phòng xử án và đảm bảo rằng hắn sẽ không bao giờ làm hại bất kỳ đứa trẻ nào nữa.


Bà đã thụ án. Bà không bao giờ xin lỗi.


Và bà được chôn cất bên cạnh con gái mình, nơi bà thuộc về.

Share:

Con trai và tiền - chúng ta phải chọn một, em chọn đi

Chỉ từ một câu nói tưởng chừng vô tình của con trai: “Con không muốn về nhà… về nhà cũng chỉ có một mình con, còn không bằng ngồi quán net!” mà vợ của tỷ phú Jack Ma – Trương Anh – đã đưa ra quyết định thay đổi cả cuộc đời mình: Rời Alibaba để trở về làm nội trợ, nuôi dưỡng con trai.



Sau khi kết hôn, Jack Ma liên tục khởi nghiệp rồi thất bại, rồi lại đứng dậy làm tiếp. Đến khi bắt tay vào dự án Alibaba, ông thuyết phục vợ cùng đồng hành. Những ngày đầu gian khó đến mức lương 500 tệ một tháng chỉ đủ… mua rau.


Khi Alibaba bắt đầu sinh lời, họ mới nhận ra: Con trai đang lớn lên trong sự cô đơn và bị bỏ quên. Suốt tuần ở trường, cuối tuần mới về nhà, ăn cơm văn phòng giống nhân viên, gầy gò, ít nói, gần như nghiện game. 

Jack lúc này đã bàn với Trương Anh: “Em từ chức đi, bây giờ gia đình cần em hơn Alibaba cần em. Em từ chức ở Alibaba, cũng chỉ bớt một phần lương, nhưng nếu em không về nhà, con trai sau này sẽ hư hỏng mất, có bao nhiêu tiền cũng không đổi lại được. Con trai và tiền - chúng ta phải chọn một, em chọn đi?”.  


Trương Anh từng nghĩ mình sẽ là một người vợ hiền, một người mẹ dịu dàng… nhưng rồi lại bị cuốn vào hành trình lập nghiệp của chồng. Giờ đây, khi vừa chạm được chút thành công, chồng lại muốn cô rời bỏ nó. “Tôi là gì? Một quân cờ sao?” – cô đã tự hỏi như vậy.

 

Nhưng cô quyết định chọn con trai. Sau khi nghỉ việc, Trương Anh dành toàn bộ thời gian để chăm sóc, đồng hành cùng con: Giúp con cai nghiện điện tử, ăn ngủ điều độ, học hành ổn định hơn. Chỉ sau nửa năm, con trai cô thay đổi rõ rệt: Vui vẻ hơn, hòa đồng hơn, thành tích tiến bộ vượt bậc, trở thành một cậu bé hoạt bát đầy năng lượng.


Và cũng trong hành trình ấy, Trương Anh thay đổi chính mình: Tìm lại sự cân bằng, chăm sóc bản thân, sống nhẹ nhàng và hạnh phúc hơn trong vai trò của một người mẹ, người vợ – chứ không chỉ là một “đồng đội trong kinh doanh”.


Share:

Jack Ma: “Đừng bao giờ bán hàng cho người thân, họ hàng”


Jack Ma từng nói rằng: “Khi bán cho bạn bè hay người thân trong gia đình. Dù bạn có bán bằng giá nào đi chăng nữa thì họ vẫn luôn cảm thấy bạn đang kiếm tiền từ họ. Dù có rẻ tới mức nào đi chăng nữa thì họ vẫn sẽ không trân trọng điều đó”.



Ông chia sẻ: "Trong bán hàng, người đầu tiên tin tưởng bạn chính là những người xa lạ. Bạn bè sẽ là những người dè chừng bạn, thậm chí bạn thân sẽ xa cách bạn. Còn gia đình sẽ coi thường bạn”.


Chủ tịch Tập đoàn Mường Thanh Lê Thanh Thản: “Tôi không làm ăn chung với ai, kể cả anh em ruột thịt”

Ông nói: “Đúng là tôi có nguyên tắc đó. Tôi không làm ăn chung với ai, kể cả với anh em ruột thịt. Khi làm chung hay xảy ra mâu thuẫn, hay xuất hiện tư tưởng làm ít nhưng muốn hưởng nhiều, thậm chí chưa làm được đã muốn “ăn”, cuối cùng chỉ lo nhòm ngó nhau, không chịu nghĩ việc làm ăn. Do vậy, nếu chủ đầu tư nào không làm được, chuyển nhượng lại dự án, tôi sẽ “nhận” và làm riêng, chứ không tham gia cổ phần, không chung đụng”.


Hoa hậu Mai Phương Thuý: “Tôi không bao giờ cho ai vay tiền, 500 đồng cũng không, kể cả mẹ tôi. Vay mượn rất phiền phức"

Cô từng chia sẻ: "Tôi là dạng thờ bạn. Có người đạo trai tức là bạn trai là nhất. Tôi là dạng thờ bạn, bạn tôi là nhất. Ai mà tôi coi là bạn, người đó ho một cái là tôi cuống quýt tít mù".


Cô rất hào phóng trong việc chi tiền khi tặng quà hay đi du lịch nhưng về khoản cho vay tiền thì không bao giờ: "Tôi có thể thoáng trong việc tặng quà bạn bè nhưng đó chỉ là quà tặng, ăn uống chứ bình thường tôi không bao giờ cho ai vay tiền, 500 đồng cũng không kể cả mẹ tôi, tôi cũng không cho vay. Vay mượn rất phiền phức"


Share:

Kỷ niệm

 










Share:

Hy vọng cho bệnh nhân ung thư vú

 Các nhà khoa học đã phát hiện ra rằng nọc ong mang một hợp chất có sức mạnh phi thường chống lại một số dạng ung thư vú hung hãn nhất.



Các nhà nghiên cứu ở Tây Úc đã phân lập được melittin, một phân tử có khả năng tiêu diệt tế bào khối u trong vòng chưa đầy một giờ trong các thử nghiệm trong phòng thí nghiệm.


Điều khiến các nhà khoa học kinh ngạc là độ chính xác của nó.


Melittin đã xuyên thủng màng tế bào ung thư mà không làm ảnh hưởng đến các tế bào khỏe mạnh, mở ra một cái nhìn thoáng qua về một phương pháp điều trị tấn công căn bệnh mà không gây hại cho cơ thể.


Những phát hiện, được công bố trên NPJ Precision Oncology, cho thấy cách melittin phá vỡ sự phát triển của khối u và chặn các tín hiệu mà tế bào ung thư sử dụng để lây lan.


Các thử nghiệm mới hiện đang khám phá cách đưa phân tử này thông qua các nanocarrier, biến nọc ong thành một liệu pháp vừa có thể nhắm mục tiêu vừa nhẹ nhàng.


Nó thách thức những giả định của chúng ta về quá trình chữa lành trông như thế nào.


Một chất từ ​​lâu đã được biết đến là gây đau có thể trở thành một phần của tương lai, nơi việc điều trị chính xác hơn và ít gây tổn hại hơn.


Sự thật thú vị: Melittin chỉ chiếm khoảng nửa phần trăm trong nọc ong, nhưng nó lại sở hữu một trong những khả năng mạnh mẽ nhất được biết đến là phá vỡ màng tế bào có hại.


Ngay cả những đôi cánh nhỏ nhất cũng có thể mang hy vọng vượt xa tổ ong, nhắc nhở chúng ta rằng thiên nhiên thường ẩn giấu câu trả lời ở những nơi chúng ta ít ngờ tới nhất.


Nguồn

NPJ Precision Oncology

ABC News Australia

ScienceDaily

Share:

Tri Ân và Nhớ Ân

 Chủ tiệm giặt ủi đã gọi cảnh sát đến đuổi "kẻ lang thang" đang ngủ cạnh máy sấy.



Khi cảnh sát phó đến và nhìn thấy chiếc mũ của người đàn ông, ông ta không còng tay mà ngồi xuống sàn.


Đó là một đêm lạnh giá, giá rét, và Elijah, 88 tuổi, không còn nơi nào khác để đi.


Tiệm giặt ủi mở cửa 24/24 là nơi duy nhất có lò sưởi. Ông tìm một chỗ trên sàn linoleum cứng, dựa lưng gầy gò vào máy sấy đang chạy chỉ để đỡ run rẩy.


Quần áo của ông rách nát, đầy lỗ thủng, và ông kiệt sức.


Một khách hàng, cảm thấy không thoải mái với người đàn ông vô gia cư trong góc, đã gọi điện cho chính quyền.


Cảnh sát phó Carter đã trả lời cuộc gọi "lang thang và xâm phạm."


Ông bước vào, sẵn sàng yêu cầu một người vô gia cư tránh ra. Đó là một cuộc gọi quen thuộc mà ông đã làm hàng trăm lần.


Nhưng khi đến gần, ông dừng lại.


Ông nhìn thấy chiếc mũ trước: "Cựu chiến binh Việt Nam."


Rồi anh nhìn vào khuôn mặt Elijah—tàn tạ, mệt mỏi và sợ hãi.


Carter không đe dọa ông. Anh không dùng "giọng ra lệnh" của mình.


Anh làm một điều khiến vài người khác trong phòng im bặt.

Anh ngồi thụp xuống sàn bẩn thỉu, bắt chéo chân, và ngồi sát vào ông lão.


"Ở đây ấm áp, thưa ngài," Carter nói nhỏ, chỉ vào máy sấy.


Elijah nhìn vào huy hiệu, nghĩ rằng mình sẽ bị đuổi ra ngoài trời lạnh.

"Đây là nơi ấm áp duy nhất tôi có," vị cựu chiến binh già thì thầm. "Tôi đã nằm trên rất nhiều giường, thưa sĩ quan. Không nơi nào tôi cảm thấy như ở nhà."


Carter đau lòng. Anh nhìn những lỗ thủng trên áo của người đàn ông và nghĩ về những hy sinh mà người đàn ông này đã phải trải qua hàng chục năm trước.


"Chúng tôi có thể đưa ông đến một nơi ấm áp hơn," Carter hứa, nhìn thẳng vào mắt ông. "Và không chỉ là một chiếc giường nhỏ trong phòng tập thể dục. Tôi biết một nơi dành cho cựu chiến binh. Một căn phòng thực sự."


Anh không đối xử với Elijah như một nghi phạm. Anh đối xử với ông như một sĩ quan cấp trên.


Carter ở lại sàn đó hai mươi phút, chỉ lắng nghe câu chuyện của Elijah, giành được lòng tin của ông cho đến khi ông lão cảm thấy đủ an toàn để đứng dậy.


Họ cùng nhau bước ra khỏi tiệm giặt là, không phải đến ghế sau xe tuần tra, mà là đến một bữa ăn ấm áp và một chiếc giường cuối cùng cũng cảm thấy an toàn.

Share:

THÍCH ĂN THỊT NGƯỜI VÀ THÍCH NGƯỜI TA HÀNH HẠ GIẾT MÌNH ĂN THỊT LÀ MỘT LOẠI BỆNH...VÀ KHÔNG CHỮA ĐƯỢC

 

Nguồn FB: Nguyễn Doãn Đôn.



Vừa qua tại VN có tin động trời là vụ giết người ăn thit. 


- Người cầm dao giết và ăn thịt  là Đoàn Văn Sáng sinh năm 1968. Sáng là cán bộ Đảng viên làm chức Phó đội trưởng đội quản lý thị trường số 4 tỉnh Lạng Sơn-Một người xem ra bề ngoài như thế cũng là thành đạt. 


- Người bị giết là Nguyễn Xuân Đạt, sinh năm 1989, quê quán: Thôn Hậu Trung 2, xã Tiên Hưng tỉnh Hưng Yên.


Được bết hai đối tượng này quen nhau trên mạng từ năm 2020 và lại  cùng có những sở thích muốn  nghe, muốn kể, thích xem những phim và những hình ảnh man rợ, rùng rợn  và kỳ bí.


Thế rồi ngày 25.01.2025 họ hẹn gặp nhau tại nơi làm việc của Sáng và tại đây Sáng đã giết Đạt để ăn thịt. Hiện nay chúng ta chưa biết là Đạt có tình nguyện để Sáng giết mình hay không?


Khi nghe tin này thì tôi không ngạc nhiên lắm, vì trên Thế giới, một số nước có chuyện này rồi. 

Ở Đức nơi tôi đang sống cũng đã có trường hợp như thế. Vụ động trời này Đức gọi là Kannibalismus (Tục ăn thịt người) Nó là loại bệnh được gọi là bệnh Kuru. Bệnh này xuất phát từ não bộ bị xốp. Nếu mang chuyên môn ra để phân tích ra ở đây thì rất dài...


Tác giả Mafred Riße đã viết thành sách bán công khai tả kỹ lưỡng về vụ giết và ăn thịt người ở Đức này. Đó là vào năm 2001 có một anh Kỹ sư của Hãng Siemens ở Berlin là Bern Jürgen Brandes đã  tình nguyện cho một anh  phụ trách phần mềm của một Nhà Bank ở Bang Essen có tên là Armin Meiwes hành hạ và giết mình.


Meiwes sinh năm 1961 tại bang Essen.


Vào năm 1999 vì thèm thịt người, nên anh ta đã đăng trên mạng tìm người tự nguyện cho anh giết để ăn thịt, thế là vào tháng 2 năm 2001 anh ta vô tình bắt quen được với anh Brandes  đang làm quản  đốc tại Hãng lớn Siemens tại Thủ đô Berlin.


Để toại nguyện ngày 09.03.2001 Brandes đã đi tầu từ Berlin tới Essen, và Meiwes ra đón về  nhà riêng của mình ở Rotenburg. Đây là ngôi nhà mà bố mẹ của Meiwes khi chết đi để lại. Tại đây Brandes đã tình nguyện cho Meiwes hành quyết mình. Brandes cho Meiwes  cắt dương vật của mình trước để ăn và sau đó dùng dao xẻ xác mình.


 

Khi Brandes ra nhiều máu quá chết thì Meiwes mới xả thịt cho vào từng túi nhỏ để vào tủ đá ăn dần.


Khi việc này bại lộ thì Meiwes đã thành khẩn khai báo và khi xử trước Tòa Meiwes đã rất bình tĩnh tả lại trình tự rất rõ ràng, rành mạch, đầy đủ,  khúc triết và đặc biệt anh còn có video quay lại cảnh rùng rợn này giữ làm kỷ niệm để minh chứng nữa. 


Trong máy tình của Meiwes  người ta điều tra cũng còn những thư từ trao đổi qua lại giữa hai đối tượng về chủ đề  kỳ lạ này.


Lúc đầu thì Tòa xử chỉ tù 8 năm, vì không phải tội giết người cố ý (ngộ sát). Vì người bị giết là tình nguyện. Nhưng sau Tòa  thấy xử thế không ổn. Nên họ xử chung thân, vì ghép vào tội làm chết người, sau đó còn ăn thịt người đó là phá hoại sự bình yên của người chết. 


Cho đến nay thì Meiwes vẫn chưa ra tù, mặc dù Luật sư của Meiwes đã nhiều lần đệ đơn để xin Tòa cho ra sớm. Vì Meiwes theo anh Luật sư thì không phải là đối tượng nguy hiểm. Anh nói, nếu cho anh ta sống gần nhà tôi thì tôi cũng không sợ. 


Được biết anh ta trước đây cũng như bây giờ  là người rất bình thường, luôn vui vẻ, niềm nở, quan hệ với mọi người đều tốt đẹp và cởi mở. Vào tù anh ta cũng chấp hành nội quy rất chuẩn mực, không chê vào đâu được.


Mà anh Brandes Kỹ sư kia cũng là người có tài và còn làm lãnh đạo nhỏ trong Hãng nổi tiếng Siemens nữa.


 

Tôi cho rằng dạng  thích ăn thịt người  và dạng lại thích để người ta làm trò man rợ với bộ phận sinh dục và ăn thịt mình thì cả hai dạng người này họ đều là mắc bệnh trầm kha cả. Không thể chữa lành được. Chứ thực ra làm người bình thường thì ai thích cái trò khủng khiếp  thế. 


Nhưng khi họ mắc cái bệnh kinh khủng này thì làm chúng ta rùng rợn vô cùng.


Thế nên vụ ở VN tôi đoán cũng rất có thể Đạt đã tình nguyện cho Sáng giết và ăn thịt mình. Nhưng vấn đề Sáng có chứng minh được không. Và như vậy cả hai đối tượng này cũng đều là bệnh hoạn.


Tôi cũng không hiểu sao lại có 88 trang tả về vụ này của ai đó treo trên mạng. Ai đó là ai? Hay chính của Sáng tự viết tả ra???


Hồi tôi còn nhỏ, tôi thấy ở quê tôi họ cũng có cái trò lên bệnh xá xin nhau bà đẻ về xào ăn. Họ bảo ăn cái nhau này nhiều chất và bổ lắm. Ngon hơn thịt trâu.

Thế thì khác nào họ cũng ăn thịt người.


Năm Ất Dậu 1945 ở VN bị nạn đói hoành hành,  không có gì ăn, thì một số người cũng phải ăn thịt người đã chết.


Tóm lại Thế giới này có rất nhiều chuyện kỳ lạ và kinh sợ.

Chúng ta chỉ biết cầu nguyện cho mọi người được bình an và mọi nơi không còn có bệnh tai ương kinh dị như thế nữa.


Ảnh trên là Đoàn Văn Sáng, ảnh dưới là Armin Meiwes.


Nguyễn Doãn Đôn




Share:
Main Ad ➤ Click "VÀO ĐÂY" Doanh nhân và Thương hiệu ASEAN luôn cập nhật

Quốc Gia Truy Cập

Flag Counter

Bài đăng nổi bật

Cách đưa Webite lên Index

  Để đưa một website lên Google Index (xuất hiện trên kết quả tìm kiếm), bạn cần thực hiện theo quy trình chuẩn gồm 4 bước chính sau đây. 1....

Bài mới đăng

Flag Counter

Lưu trữ Bài viết

Tổng số lượt xem trang

Ủng Hộ Chúng Tôi

Liên hệ Nhà thơ Hoàng Huy

Tên

Email *

Thông báo *

Cho Đặt Banner Quảng cáo

Like Fanpage Phong Thủy để cập nhật các thủ thuật mới nhất mỗi ngày OK Để sau