Ngày 26/8/2019, tại một căn hộ ở Phúc Châu (Trung Quốc), 13 người thân và bạn bè tụ họp để dự một bữa tiệc tân gia. Họ đến theo lời mời của chủ nhà - Uông Thúy Thúy, 34 tuổi. Không ai trong số họ biết rằng, ngay từ khi nhận lời, họ đã bước vào một cái bẫy được chuẩn bị sẵn.
Bốn ngày trước đó, Uông đã thuê căn hộ này. Cô ta gọi điện mời từng người, nói rằng muốn gặp mặt, ăn một bữa cơm thân mật. Những người được mời đều là người quen thân thiết, không hề có mâu thuẫn hay xung đột với cô ta. Đối với họ, đó chỉ đơn giản là một buổi tụ họp bình thường.
Khoảng 7 giờ tối hôm đó, các khách mời lần lượt có mặt. Khi bước vào, họ thấy cửa mở sẵn nhưng không có ai trong nhà. Một lúc sau, Uông xuất hiện với vẻ ngoài hoàn toàn bình thường, chào đón mọi người như thể không có gì xảy ra. Nhưng thực chất, bên trong phòng ngủ, một kế hoạch đã được chuẩn bị từ trước.
Khi khách đã đông đủ, Uông lặng lẽ vào phòng ngủ, châm lửa đốt một thùng rác chứa đầy giấy vụn đặt trên giường. Sau đó, cô ta khóa cửa phòng ngủ, lấy cớ ra ngoài có việc rồi rời khỏi căn hộ. Ngay khi bước ra ngoài, Uông khóa luôn cửa chính từ bên ngoài và rời đi.
Ngọn lửa nhanh chóng lan rộng từ phòng ngủ sang các khu vực khác. Khói bắt đầu tràn ra, khiến những người bên trong nhận ra điều bất thường. Họ cố gắng phá cửa phòng để dập lửa, nhưng ngọn lửa đã vượt khỏi tầm kiểm soát. Khi tìm cách chạy ra ngoài, họ phát hiện cửa đã bị khóa. Không còn lối thoát.
Trong làn khói dày đặc, những người có mặt bắt đầu ho sặc sụa, khó thở và hoảng loạn. Họ gọi điện cầu cứu, kêu gào trong tuyệt vọng, chờ một phép màu xảy ra.
Trong khi đó, đứng từ xa, Uông Thúy Thúy quan sát cột khói bốc lên từ căn hộ của mình. Theo lời khai, cô ta cảm thấy “thỏa mãn” khi nhìn thấy cảnh tượng đó. Thậm chí, cô ta còn gọi điện cho một người đang mắc kẹt bên trong, trấn an rằng đã gọi cứu hỏa và họ sẽ đến kịp thời. Đương nhiên, đó là một lời nói dối.
May mắn là đám cháy nhanh chóng thu hút sự chú ý của người dân xung quanh. Lực lượng cứu hỏa được điều động kịp thời, phá cửa và giải cứu toàn bộ 13 người trước khi xảy ra thương vong. Tuy không có người thiệt mạng, nhưng tất cả đều trải qua một trải nghiệm cận kề cái ch-ết.
Sau khi bị bắt, Uông Thúy Thúy thừa nhận toàn bộ hành vi. Động cơ của cô ta không xuất phát từ thù oán cá nhân với bất kỳ nạn nhân nào, mà đến từ sự bất mãn với chính cuộc đời mình.
Cuộc hôn nhân đổ vỡ, những xung đột kéo dài với chồng và cảm giác bị “đối xử bất công” khiến tâm lý của Uông dần trở nên lệch lạc. Cô ta cho rằng mọi bất hạnh đều do số phận và xã hội gây ra, từ đó nảy sinh ý định tr-ả th-ù. Nhưng thay vì nhắm vào một đối tượng cụ thể, cô ta chọn những người gần gũi nhất, những người hoàn toàn vô tội.
Sau gần hai năm xét xử, tòa án kết luận hành vi của Uông cấu thành tội phóng hỏa và cố ý gi-ết người. Dù không gây hậu quả ch-ết người, tính chất ng-uy hi-ểm và có chủ đích của vụ án khiến cô ta bị tuyên án 10 năm tòo.







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét