Tương truyền, một vị tướng mưu lược trước khi lâm trận thường ngồi lặng lẽ quan sát bàn cờ thế hàng giờ liền.
Quân lính dưới trướng nôn nóng đòi xuất quân vì thấy đối phương đang sơ hở, nhưng vị tướng vẫn bất động. Cho đến khi một quân tốt của địch nhích đi một bước nhỏ, ông mới mỉm cười và ra lệnh tổng tấn công.
Kết quả, đại quân thắng vang dội mà không tốn một mũi tên. Vị tướng thấu hiểu rằng: thứ đối phương phơi bày ra chính là cái bẫy, còn thứ họ che giấu mới là cục diện thật sự. Lao vào khi chưa thấy rõ mạch ngầm của bàn cờ chính là tự đưa cổ vào thòng lọng.
Lòng tham và nỗi sợ thường đẩy số đông vào những hành động bột phát khi dữ liệu còn trống rỗng.
Sai lầm lớn nhất nằm ở những quyết định dựa trên cảm xúc nhất thời thay vì căn cứ vào thực tại khốc liệt.
Kẻ nôn nóng mài miết chạy đua về đích thường quên mất rằng con đường ngắn nhất luôn ẩn chứa nhiều rủi ro nhất.
Nhiệt tình thiếu hiểu biết không phải can đảm, đó là sự liều lĩnh mù quáng dẫn đến diệt vong.
Trong mọi cuộc chơi, kẻ không biết quan sát sẽ sớm trở thành quân cờ để kẻ khác điều khiển.
Sự tỉnh táo và nhãn quan nhạy bén này chỉ có thể được đúc rút qua quá trình tôi luyện cùng trí tuệ mưu lược trong bộ sách Cổ Học Kỳ Thư. Bộ sách không trao cho bạn những chiêu trò vụn vặt, mà buộc bạn phải đối diện với chính mình để xây dựng một tâm thế bất biến trước vạn biến. Thẩm thấu tư duy của tiền nhân chính là cách trang bị một ""đôi mắt thứ hai"", nhìn xuyên thấu những nước cờ ẩn giấu của đối phương và làm chủ cục diện từ trước khi trận đấu chính thức bắt đầu.
Tốc độ xuất phát không quyết định thắng bại, độ chính xác của đích đến mới là thứ khẳng định đẳng cấp.
chiến thắng cuối cùng không phải kẻ ra tay nhanh nhất, mà là kẻ nắm rõ quy luật vận hành và biết kiên nhẫn chờ đợi thời khắc chín muồi để tung ra đòn quyết định.







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét