Luật Gia. Liz Quiehui có tên thật là Hoàng Quốc Huy, tên phiên âm là Lý Thu Tuệ

Blog

Bài đăng nổi bật

⚖️ HẾT THỜI HIỆU CHIA THỪA KẾ, ĐẤT THUỘC VỀ AI HƯỞNG?

Tranh chấp đất đai thừa kế trong gia đình thường kéo dài qua nhiều thế hệ. Rất nhiều trường hợp cha mẹ mất đi từ hàng chục năm trước, con cá...

Main Ad ➤ Click "VÀO ĐÂY" Doanh nhân và Thương hiệu ASEAN luôn cập nhật

Thơ - Lòng Người Mẹ Thời Chiến

 Tác giả: Luật gia. Hoàng Quốc Huy (Liz Quiehui)

1. Tiễn Con Ra Trận 
Tiễn con ra trận giữa mây ngàn,
Gánh vác gian nguy giữ nghĩa gian (thế gian).
Nón lá che nghiêng dòng lệ đổ,
Áo nâu nhuộm thắm bóng giang san.
Cầu mong đất nước xua giặc dữ,
Khẩn nguyện trời cao phúc lộc ban.
Đứng tiễn đầu làng chân bước vội,
Nhìn theo bóng trẻ dạ chứa chan.

Share:

Đầu độ.c hàng xóm vì lời chế giễu

 Chỉ vì mang nỗi uất ức suốt nhiều năm khi liên tục bị người trong thôn chế giễu chuyện chưa lấy vợ, một chủ cửa hàng tạp hóa đã chọn cách trả thù khiến nhiều người vô tình trở thành nạn nhân.



Ngày 29/9, Công an quận Kế Châu, thành phố Thiên Tân thông báo đã bắt giữ nghi phạm họ Vương, 39 tuổi, chủ một cửa hàng tạp hóa địa phương, với cáo buộc đầu độc thực phẩm bằng thuốc diệt chuột.

Vụ việc bị phanh phui sau khi một người dân trình báo với cảnh sát vào ngày 11/9 rằng bản thân bất ngờ bị ch/ảy m/áu mũi sau khi ăn que cay tẩm gia vị mua tại một cửa hàng trong khu vực. Kết quả xét nghiệm khiến nhiều người rùng mình khi cho thấy trong máu nạn nhân và trong chính gói đồ ăn vặt đều chứa thành phần thuốc diệt chuột.


Không lâu sau đó, cảnh sát liên tiếp nhận thêm nhiều báo cáo tương tự từ những người từng ăn loại que cay này. Nghi ngờ đây không phải là một vụ ngộ độc thông thường, lực lượng điều tra lập tức vào cuộc truy tìm nguồn gốc chất độc.

Quá trình điều tra cho thấy trước thời điểm xảy ra vụ việc, Vương đã mua thuốc diệt chuột tại chợ địa phương. Sau đó, người đàn ông này nhiều lần sử dụng ống tiêm để bơm chất độc vào các gói que cay tẩm gia vị đang được bày bán ngay trong cửa hàng của mình.


Khi khám xét nơi ở của nghi phạm, cảnh sát thu giữ được ống tiêm cùng lượng thuốc diệt chuột còn sót lại, được cho là công cụ và tang vật liên quan trực tiếp đến vụ án.

Đối mặt với các bằng chứng, Vương nhanh chóng thừa nhận hành vi phạm tội. Theo lời khai, ở tuổi 39 vẫn chưa lập gia đình, anh ta thường xuyên trở thành đề tài bàn tán, chế nhạo của người trong thôn. Sự khinh thường và những lời đàm tiếu kéo dài qua nhiều năm đã khiến tâm lý ngày càng méo mó, tích tụ bất mãn và cuối cùng nảy sinh ý định trả thù những người xung quanh.


Hiện Vương đã bị tạm giữ hình sự để phục vụ điều tra. Toàn bộ số thực phẩm nghi nhiễm độc đã được cơ quan chức năng thu hồi và niêm phong. May mắn, những người bị trúng độc đều được đưa đi điều trị kịp thời và không ai gặp nguy hiểm đến tính mạng.

Một nỗi tự ti kéo dài nhiều năm đã biến thành cơn giận dữ mù quáng, đẩy nhiều người vô tội vào vòng nguy hiểm chỉ vì những lời chế giễu tưởng chừng vô hại.

Share:

CHỈ VÌ THẤY BẠN GÁI “QUÁ PHIỀN”, NAM THANH NIÊN RA TAY B.Ắ.N C.H.Ế.T BẠN GÁI TRƯỚC CỬA HÀNG Ô TÔ

 Vụ án xảy ra vào ngày 4 tháng 8 năm 2025, tại thành phố Bedford, bang Ohio, Mỹ. Gần 10 giờ 30 sáng hôm đó, một cuộc gọi khẩn cấp được gửi đến Sở Cảnh sát Bedford. Nội dung cuộc gọi cho biết có một phụ nữ trẻ b/ị b/ắ/n vào ngực tại bãi đậu xe của một cửa hàng phụ tùng ô tô AutoZone.

Khi cảnh sát đến hiện trường, lực lượng cứu hộ đã có mặt và đang nhanh chóng đưa nạn nhân lên xe cứu thương. Người phụ nữ bị thương được xác định là Riley Jones, 20 tuổi. Tình trạng của cô lúc đó rất nguy kịch, và chưa ai biết liệu Riley có thể qua khỏi hay không.

Trong lúc nhân viên y tế chạy đua với thời gian để cứu Riley, các sĩ quan tại hiện trường lập tức tách ra lấy lời khai nhân chứng. Một người đàn ông cho biết ông nghe thấy tiếng s/ú/n/g, sau đó nhìn thấy một người đàn ông bỏ chạy khỏi khu vực bãi đậu xe, rồi nhảy qua hàng rào gần đó. Theo mô tả ban đầu, người này mặc quần trắng.



Một nhân chứng khác cũng cung cấp chi tiết quan trọng hơn. Người này nói rằng sau tiếng s/ú/n/g, anh nhìn thấy một người đàn ông đứng bên cạnh Riley với k/h/ẩ/u s/ú/n/g trong tay. Dù không chứng kiến khoảnh khắc viên đ/ạ/n được b/ắ/n ra, anh nhớ rất rõ cảnh người đàn ông đó xuất hiện ngay cạnh nạn nhân sau tiếng nổ.

Từ các lời khai ban đầu, cảnh sát nhanh chóng có được mô tả về nghi phạm: một người đàn ông da đen, mặc áo khoác đen có khóa kéo và quần trắng. Cùng lúc đó, họ cũng bắt đầu rà soát khu vực xung quanh, bởi theo nhân chứng, kẻ n/ổ sú/ng đã rời khỏi hiện trường ngay sau vụ việc.

Không lâu sau, cuộc điều tra xuất hiện một bước ngoặt khi mẹ của nghi phạm có mặt và nói chuyện với cảnh sát. Bà cho biết người liên quan đến vụ n/ổ sú/ng là con trai mình, Darien Hobley. Theo lời bà, Riley và Darien từng có một mối qu/an h/ệ rất căng thẳng, thậm chí độc hại trong một khoảng thời gian dài.



Người mẹ kể rằng trước đó Riley từng đến nhà, làm hư hỏng tài sản và gây nhiều rắc rối. Bà cũng từng cố gắng xin lệnh cấm tiếp xúc, nhưng sự việc không được giải quyết triệt để vì Darien vẫn sống ở đó và Riley vẫn tiếp tục tìm đến. Bản thân bà nhiều lần yêu cầu Riley rời đi, tránh xa con trai mình và đừng tiếp tục kéo mọi chuyện đi xa hơn.

Sáng hôm đó, theo lời người mẹ, Riley lại xuất hiện tại nhà. Cô bấm chuông, nói rằng Darien đã gọi cho cô rồi cúp máy, và cô muốn biết lý do. Người mẹ nói bà không muốn Riley ở đó nên đã yêu cầu cô rời đi. Sau đó, Darien vào nhà và nói rằng anh ta sẽ đến AutoZone để kiểm tra bình ắc quy chiếc xe màu trắng của mình.

Người mẹ khai rằng khi Darien lái xe đi trên đường Libby, Riley đã đi theo phía sau. Theo bà, Riley bám sát xe Darien và có lúc suýt va chạm với xe của anh ta. Bà cho rằng Riley vẫn muốn nói chuyện, vẫn muốn biết vì sao Darien ngừng liên lạc, còn Darien thì chỉ muốn tránh mặt.

Không lâu sau, Darien gọi điện cho mẹ và nói rằng đã có chuyện không hay xảy ra. Khi người mẹ hỏi, anh ta nói rằng mình đã b/ắ/n Riley và cho rằng bản thân chỉ đang cố tự vệ.



Trong lúc mẹ của Darien đang nói chuyện với cảnh sát, một người đàn ông có ngoại hình trùng khớp với mô tả của nghi phạm được phát hiện đang đi bộ gần khu vực Broadway. Anh ta mặc quần trắng, áo khoác đen có mũ và đang nói chuyện điện thoại.

Cảnh sát lập tức áp sát. Họ yêu cầu người đàn ông đặt điện thoại xuống, giơ tay lên và làm theo lệnh. Người này chính là Darien Hobley. Khi bị giữ lại, các sĩ quan nhận thấy có m/á/u trên ống quần bên phải và phía trước áo của anh ta.

Anh ta nói rằng Riley đã đến nhà mình dù anh ta nhiều lần yêu cầu cô đừng đến. Theo Darien, hai người cãi nhau từ sáng. Anh ta nói mình đã bảo Riley đừng làm phiền nữa, vì không muốn mẹ mình tức giận hay tiếp tục bị cuốn vào mối qu/an h/ệ đầy căng thẳng đó.

Darien khai rằng anh ta đang trên đường đến AutoZone để kiểm tra bình ắc quy xe thì Riley tiếp tục đi theo. Anh ta cho rằng Riley bám theo mình suốt quãng đường, nhiều lần áp sát xe và khiến anh ta cảm thấy bị đ/e d/ọ/a. Khi đến AutoZone, hai người tiếp tục tranh cãi.

Theo lời Darien, Riley đã mở cửa xe bên phía ghế lái, thò tay vào trong xe và với về phía nơi anh ta để k/h/ẩ/u s/ú/n/g. Darien nói rằng lúc đó anh ta sợ hãi, nghĩ Riley có thể chạm vào k/h/ẩ/u s/ú/n/g, nên đã n/ổ sú/ng một lần. Anh ta khẳng định Riley không có v/ũ k/h/í riêng, nhưng cho rằng cô đang cố với tới k/h/ẩ/u s/ú/n/g của anh ta.

Khi cảnh sát hỏi k/h/ẩ/u s/ú/n/g ở đâu, Darien thừa nhận đã vứt nó đi. Ban đầu, anh ta nói đã ném k/h/ẩ/u s/ú/n/g xuống cống, nhưng lại không thể chỉ rõ chính xác là cống nào. Sau đó, cảnh sát đọc quyền im lặng cho anh ta và tiếp tục thẩm vấn để xác định vị trí h/u/n/g k/h/í.

Trong cuộc nói chuyện với cảnh sát, Darien cũng cho biết mình 22 tuổi, đang chuẩn bị nhập ngũ và dự định làm chuyên viên công nghệ thông tin trong quân đội. Một sĩ quan hỏi anh ta có định để vụ việc với bạn gái phá hỏng tương lai của mình hay không. Darien chỉ nói rằng anh ta không biết phải làm gì.

Anh ta tiếp tục khẳng định mình chỉ b/ắ/n 1 phát, bằng tay phải. Khi được hỏi về kh/ẩu s/ú/n/g, Darien mô tả đó là sú/ng ngắn cỡ 9 mm, nhưng lại nói không rõ hãng và mẫu. Anh ta cũng thừa nhận k/h/ẩ/u s/ú/n/g không phải của mình.

Sau đó, các sĩ quan bắt đầu lục soát các cống rãnh trong khu vực. Cuối cùng, họ tìm thấy một k/h/ẩ/u s/ú/n/g phía sau một cửa hàng pizza. Theo báo cáo vụ án, đó là loại Polymer 80, một dạng sú/ng không có số sê-ri nhà sản xuất, thường được gọi là “s/ú/n/g ma”. Khi được tìm thấy, k/h/ẩ/u s/ú/n/g không có b/ă/n/g đ/ạ/n lắp sẵn, nhưng vẫn còn một viên đ/ạ/n trong nòng.

Trong khi Darien khẳng định mình hành động vì tự vệ, một nhân chứng khác lại đưa ra lời khai khiến câu chuyện trở nên phức tạp hơn. Người này là bạn của Riley, ngồi trong xe cùng cô vào thời điểm sự việc xảy ra.

Theo lời người bạn, cuộc cãi vã giữa Riley và Darien đã bắt đầu từ Maple Heights, sau đó tiếp tục kéo dài đến AutoZone. Riley muốn Darien dừng xe để nói chuyện. Khi đến bãi đậu xe, Riley đỗ xe phía sau xe của Darien. Người bạn sau đó đã di chuyển xe của Riley sang vị trí khác vì nghĩ Darien có thể sẽ quay lại.

Nhân chứng này cho biết Darien vào AutoZone rồi đi ra. Riley và Darien nói chuyện thêm một lúc. Có thời điểm Riley quay lại xe và hỏi về chiếc điện thoại của mình. Người bạn tìm thấy điện thoại và đưa lại cho Riley. Chiếc điện thoại lúc đó bị hỏng, và Riley nói với Darien rằng anh ta lại làm hỏng điện thoại của cô lần nữa.

Không lâu sau, Darien bước ra khỏi xe. Người bạn nghe thấy một tiếng nổ. Ban đầu, âm thanh đó không giống tiếng s/ú/n/g thật, mà giống tiếng p/h/á/o hoặc sú/ng hơi. Nhưng ngay sau đó, Riley ngã xuống.

Theo lời nhân chứng, Riley gần như ngã ngửa ra sau, không kịp phản kháng. Trước khi ngã, cô còn gọi tên bạn mình. Người bạn định bước ra khỏi xe, nhưng khi thấy Darien vẫn còn ở đó, cô sợ mình cũng sẽ b/ị b/ắ/n nên lập tức lùi lại và tấp xe tránh đi.

Sau tiếng s/ú/n/g, Darien được cho là đã đi vào cửa hàng AutoZone và nói với người bên trong gọi 911. Sau đó, anh ta quay ra, có lúc dường như cố gắng đỡ Riley dậy. Nhưng thay vì ở lại hiện trường để chờ cảnh sát, Darien rời đi.

Đối với các nhà điều tra, đây là chi tiết rất quan trọng. Nếu Darien thật sự chỉ hành động trong tình huống tự vệ, việc anh ta bỏ đi, vứt k/h/ẩ/u s/ú/n/g và không chờ lực lượng chức năng đặt ra rất nhiều câu hỏi.

Riley Jones được đưa đến bệnh viện trong tình trạng nguy kịch. Tuy nhiên, những nỗ lực cứu chữa không thể giữ được mạ/ng s/ố/n/g của cô. Sau đó, cảnh sát được thông báo rằng Riley đã qua đời vì vết thương. Từ đây, Darien Hobley bị buộc tội gi/ết n/g/ư/ờ/i nghiêm trọng.

Ban đầu, Darien không nhận tội. Anh ta tiếp tục giữ quan điểm rằng vụ n/ổ sú/ng xảy ra vì bản thân bị đ/e d/ọ/a và chỉ phản ứng trong khoảnh khắc hoảng loạn. Tuy nhiên, theo tiến trình tố tụng, Darien cuối cùng đạt được thỏa thuận với công tố viên và nhận tội với tội danh n/g/ộ s/á/t.

Trong phiên tòa tuyên án vào tháng 2 năm 2026, Darien xuất hiện với vẻ xúc động. Anh ta nói mình không cố ý làm hại Riley. Theo lời Darien, Riley đã với tay vào xe, còn anh ta bị giật mình và mọi chuyện xảy ra quá nhanh. Anh ta cũng nói rằng sau vụ việc, mình đã cố nhờ người gọi 911 và từng cố giúp Riley, nhưng rồi mọi thứ trở nên quá sức chịu đựng nên anh ta bỏ đi.

Darien thừa nhận việc vứt k/h/ẩ/u s/ú/n/g là một quyết định sai lầm. Tuy nhiên, anh ta nói mình không làm vậy để trốn tránh truy tố, mà vì lúc đó tâm trạng rối loạn và không biết phải xử lý ra sao.

Dù Darien giải thích như vậy, hành động của anh ta sau vụ n/ổ sú/ng vẫn khiến gia đình Riley và dư luận khó chấp nhận. Một người phụ nữ 20 tuổi đã b/ị b/ắ/n ngay giữa bãi đậu xe, còn người n/ổ sú/ng lại rời khỏi hiện trường, vứt bỏ h/u/n/g k/h/í rồi bị bắt ở một khu vực khác.

Cuối cùng, tòa tuyên Darien Hobley mức án 8 năm tù, với thời gian tối đa có thể lên đến 10 năm rưỡi. Trong đó, anh ta phải chấp hành 1 năm t/ù cho tội danh liên quan đến sú/ng, thi hành trước và liên tiếp với bản án chính. Các phần án khác được thi hành đồng thời.

Hồ sơ trực tuyến của Sở Cải huấn Ohio cho thấy Darien Hobley đang thụ án tại Trại cải huấn Lake Erie. Thời gian dự kiến anh ta được trả tự do là tháng 8 năm 2033, khi anh ta khoảng 30 tuổi.

Vụ án Riley Jones để lại nhiều câu hỏi đau lòng về một mối qu/an h/ệ đã rạn nứt từ trước, về những lần xung đột không được chặn lại đúng lúc, và về khoảnh khắc chỉ trong vài giây đã cư/ớp đi mạ/ng s/ố/n/g của một cô gái mới 20 tuổi.

Từ một cuộc cãi vã trên đường, mọi chuyện kéo dài đến bãi đậu xe AutoZone. Từ một mối qu/an h/ệ đầy căng thẳng, nó kết thúc bằng một tiếng s/ú/n/g. Và từ một lời khai tự vệ, vụ án cuối cùng trở thành bản án n/g/ộ s/á/t, khép lại bằng nhiều năm t/ù dành cho Darien Hobley.

Một buổi sáng bình thường ở Bedford đã biến thành thảm kịch. Một cô gái trẻ ra đi khi cuộc đời còn quá dài phía trước. Còn người từng là bạn trai của cô phải sống những năm tháng tiếp theo sau song sắt, mang theo hậu quả của quyết định mà chính anh ta cũng gọi là sai lầm

Share:

Hiện tượng lỗi "Auto-Pagination

Tại  sao tôi đăng bài lên Blogspot.com cài đặt hiển thị là 15 bài, có lúc hiển thị đúng 15 bài, có lúc chỉ 6 bài nên chừa khoảng trống trên trang chủ nhìn rất xấu?


Hiện tượng này rất phổ biến trên Blogger (Blogspot) và được gọi là lỗi "Auto-Pagination" (Tự động phân trang).

Nguyên nhân chính không phải do bạn cài đặt sai, mà là vì dung lượng tệp (kb) của trang chủ đã vượt quá giới hạn cho phép của Google (thường là khoảng 1MB hoặc 1.5MB cho một trang đơn lẻ). Khi tổng dung lượng các bài viết trên trang chủ quá nặng, Google sẽ tự động ngắt trang sớm (chỉ hiển thị 6 bài thay vì 15 bài) để đảm bảo tốc độ tải trang, vô tình để lại khoảng trống gây mất thẩm mỹ. 



Dưới đây là 3 lý do cụ thể khiến bài viết bị nặng và cách khắc phục triệt để lỗi này.


3 Nguyên nhân khiến trang chủ bị "quá tải" dung lượng

  • Bài viết quá dài, không sử dụng thẻ ngắt trang (
    Code:
    More
    ): Bạn để toàn bộ nội dung bài viết (bao gồm cả chữ, hình ảnh, video) hiển thị hết ra trang chủ thay vì chỉ hiển thị một đoạn ngắn tóm tắt. [1]

  • Hình ảnh chưa được tối ưu: Bạn tải ảnh gốc có dung lượng quá lớn (vài MB/ảnh) trực tiếp lên bài viết hoặc chèn quá nhiều ảnh trong một bài. [1]

  • Sao chép văn bản bị dính mã rác: Bạn copy bài viết từ Microsoft Word, các website khác hoặc Google Docs rồi dán trực tiếp vào khung soạn thảo. Hành động này kéo theo hàng tá mã HTML ẩn và CSS rác làm tăng dung lượng bài viết lên gấp nhiều lần.



Cách khắc phục triệt để để hiển thị đủ 15 bài



1. Sử dụng tính năng "Ngắt trang" (Jump Break / Read More) - Quan trọng nhất

Tính năng này giúp bạn chỉ hiển thị đoạn đầu của bài viết ra trang chủ, muốn đọc tiếp người dùng phải bấm vào bài. Điều này giúp giảm 90% dung lượng tải cho trang chủ. 
[/size]
  • Cách làm: Khi soạn thảo bài viết, hãy đặt con trỏ chuột ở sau đoạn văn đầu tiên (hoặc sau hình ảnh đầu tiên) → Tìm trên thanh công cụ biểu tượng Dấu ba chấm (
    Code:
    ...
    ) hoặc biểu tượng Chèn đường phân tách ngắt trang (hình tờ giấy bị cắt đôi) → Bấm chọn. Một đường kẻ ngang màu xám sẽ xuất hiện để ngăn cách.

2. Xóa định dạng rác khi copy-paste bài viết

  • Cách làm: Khi copy văn bản từ nguồn khác, trước khi dán vào Blogspot, bạn hãy bấm chuột phải chọn Dán dưới dạng văn bản thuần túy (Paste as plain text / Ctrl + Shift + V).

  • Hoặc sau khi dán xong, bạn bôi đen toàn bộ văn bản → Bấm vào biểu tượng Xóa định dạng (Clear Formatting - chữ T có dấu gạch chéo) trên thanh công cụ của Blogger.

3. Tối ưu dung lượng hình ảnh

  • Hãy nén giảm dung lượng ảnh xuống dưới 200KB trước khi tải lên bằng các công cụ miễn phí như TinyPNG.

  • Ưu tiên sử dụng định dạng ảnh
    Code:
    .webp
    thay vì
    Code:
    .png
    hoặc
    Code:
    .jpg
    để tối ưu tốc độ tải.


4. Giải pháp tình thế nếu dùng giao diện (Template) tùy biến

Nếu bạn sử dụng các template mua ngoài hoặc tải trên mạng, một số giao diện sử dụng mã JavaScript để tự động cắt bài viết ngoài trang chủ. Tuy nhiên, nếu bài viết chứa quá nhiều mã rác thì script này cũng bị lỗi.
  • Mẹo nhỏ: Hãy thử giảm cài đặt hiển thị xuống 10 hoặc 12 bài trong mục Cài đặt → Bài đăng. Con số này thường vừa vặn, giúp trang chủ vừa load nhanh, vừa không lo bị thiếu bài làm xấu giao diện.
Share:

TƯỞNG NHỚ CÔNG ƠN CÁC LIỆT SỸ – 30/4/2026

 Ngày 30/4 – mốc son chói lọi trong lịch sử dân tộc, là ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, non sông thu về một mối. Trong không khí thiêng liêng và tự hào ấy, chúng ta cúi đầu tưởng nhớ và tri ân sâu sắc đến các anh hùng liệt sỹ – những người đã không tiếc máu xương, dâng hiến trọn đời mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Tác giả


Họ đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo những ước mơ còn dang dở. Có người chưa kịp nói lời yêu thương với gia đình, có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường xa xôi, để đổi lấy hòa bình hôm nay. Sự hy sinh ấy không gì có thể đong đếm được – đó là nền tảng thiêng liêng để đất nước ta được đứng vững, phát triển và vươn lên.

Chúng ta – những người đang sống trong thời bình – càng phải biết trân trọng giá trị của hòa bình, sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và xã hội. Mỗi hành động tốt đẹp, mỗi sự cố gắng trong công việc và cuộc sống chính là một cách thiết thực để tri ân những người đã ngã xuống.

Xin thắp một nén tâm hương, gửi lòng thành kính đến các anh hùng liệt sỹ. Nguyện ghi nhớ công ơn và tiếp bước con đường mà các thế hệ đi trước đã chọn – xây dựng một đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, văn minh và bền vững.

Đời đời nhớ ơn các anh hùng liệt sỹ!

Luật gia. Hoàng Quốc Huy





Tháng Tư nắng nhuộm trời quê

Non sông liền dải, lời thề còn vang

Chiến trường lửa khói mênh mang

Bao người ngã xuống, dở dang tuổi đời

Máu đào tưới thắm đất trời

Cho hoa độc lập rạng ngời hôm nay

Tuổi xuân gửi lại nơi đây

Chưa tròn mộng ước, đã bay giữa ngàn

Tên anh khắc giữa thời gian

Núi sông ghi tạc, muôn vàn đời sau

Hòa bình rạng rỡ sắc màu

Ơn người đã khuất, khắc sâu trong lòng

Nén hương tưởng niệm thành tâm

Nguyện gìn giữ nước, muôn năm vững bền.

Nhà thơ. Luật gia. Hoàng Quốc Huy

Share:

TIỆM SỬA CHỮA KÝ ỨC Ở TẦNG ĐÁY THÀNH PHỐ (Phần 2)


Tác giả: Hoàng Quốc Huy (Liz Quiehui)
"Thành! Không được vào! Quay lại đi!"
An gào thét, thanh âm của cô lạc đi trong tiếng còi báo động rền vang của nhà máy năng lượng. Cô lao về phía trước, đôi chân rã rời khuỵu xuống trên nền kim loại lạnh ngắt. Nhưng Thành không nghe thấy. Anh là một thực thể trong vùng ký ức đóng băng của một tuần trước, còn cô lúc này chỉ là một bóng ma của hiện tại, một ý thức cô độc quay ngược dòng thời gian. Cô trơ mắt nhìn bóng lưng anh khuất sau cánh cửa thép dày nặng.


Bùm!
Một quầng lửa cam rực dữ dội kèm theo làn sóng xung kích ngùn ngụt quét qua. Tiếng nổ long trời lở đất bóp nghẹt lồng ngực An. Cột khói đen đặc cuồn cuộn bốc lên, nuốt chửng cấu trúc titan của nhà máy. Nỗi đau đớn, sự bất lực và cảm giác tội lỗi ùa về như một cơn lốc xoáy, cào xé tâm can cô.
"Huyết áp tăng vọt! Sóng não Delta đang mất kiểm soát!" Tại tiệm sửa chữa ở Hạ Đô, Miu luống cuống đập hai chân trước lên bàn phím, màn hình điện tử chớp nháy liên tục các dải màu đỏ cảnh báo. "Ông Lâm, cô ấy sắp bị sốc phản vệ do chấn thương tâm lý rồi! Phải ngắt kết nối ngay!"
"Khoan đã, Miu. Bình tĩnh." Ông Lâm điềm tĩnh giữ chặt bả vai đang run rẩy dữ dội của An trên ghế da. Gương mặt ông đanh lại, ánh mắt dán chặt vào màn hình hiển thị luồng ký ức của cô gái. "Nếu bây giờ ngắt máy, cô ấy sẽ bị kẹt vĩnh viễn trong vòng lặp của sự sợ hãi này. Phải dẫn dắt cô ấy tìm thấy 'mũi khâu'."
Qua chiếc microphone truyền âm tần số não, giọng ông Lâm vang lên bên tai An, trầm ấm và kiên định như một ngọn hải đăng giữa biển đêm: "An, nghe tôi nói. Vụ nổ là sự thật không thể thay đổi. Nhưng ký ức của cô về Thành không chỉ có ngọn lửa đó. Đừng nhìn vào ngọn lửa, hãy tìm kiếm những gì ngọn lửa không thể đốt cháy."
Trong không gian ký ức đầy khói bụi và đổ nát, An quỳ sụp xuống, hai tay ôm lấy đầu, nước mắt giàn giụa. Lời nói của ông Lâm như một dòng nước mát chặn đứng cơn hoảng loạn của cô. Cô nhắm mắt lại ngay trong chính giấc mơ của mình.
Những gì ngọn lửa không thể đốt cháy... Cô thầm tự hỏi. Cô bắt đầu phớt lờ tiếng còi báo động, phớt lờ sức nóng đang thiêu rụi xung quanh. Cô cố gắng nhớ lại buổi sáng ngày hôm đó. Trước khi đến nhà máy, họ đã làm gì?
Không gian xung quanh đột ngột chuyển động chậm lại. Những tia lửa bắn ra từ vụ nổ bỗng dừng lại giữa không trung như những hạt pha lê đỏ. Khói đen lùi dần, và từ trong khoảng không vô định, một mảnh vỡ ký ức khác trồi lên, đè chồng lên khung cảnh hoang tàn của nhà máy.
Đó là một buổi sáng đầy nắng hiếm hoi trên Thượng Đỉnh, ba tiếng trước khi thảm kịch xảy ra. Trong căn hộ ngập tràn ánh sáng nhân tạo, Thành đang loay hoay ở bếp, chiếc tạp dề buộc lệch một bên. Anh quay lại nhìn cô, nụ cười rạng rỡ như vệt nắng đầu tiên xuyên qua tầng mây carbon. Trên tay anh là một chiếc bánh kem nhỏ tự làm, méo mó và cháy cạnh.
"Chúc mừng kỷ niệm năm năm chúng ta bên nhau, An," Thành trong ký ức nói, giọng anh ấm áp, sống động đến mức An tưởng như có thể chạm vào. "Anh biết anh không khéo tay, nhưng anh đã thử làm theo công thức cổ điển đấy. Sau hôm nay, khi dự án này kết thúc, chúng ta sẽ xin chuyển xuống vùng ngoại ô, nơi có thể nhìn thấy bầu trời thật, em nhé?"
An bước lại gần. Cô nhìn thấy chính mình trong ký ức đang bật cười, hạnh phúc đón lấy chiếc bánh từ tay anh. Rồi khung cảnh lại dịch chuyển đến khoảnh khắc tại cổng nhà máy, ngay trước lúc Thành chạy vào bên trong. Trong ký ức cũ bị tổn thương của An, cô chỉ nhớ đến bóng lưng tuyệt vọng của anh. Nhưng bây giờ, khi bình tâm nhìn lại ở một góc độ khác rộng hơn, cô thấy Thành đã dừng lại một giây.
Anh quay đầu lại phía camera giám sát nơi An đang theo dõi từ xa. Anh không sợ hãi. Anh mấp máy môi, để lại một lời nhắn mà suốt một tuần qua sự hoảng loạn đã khiến cô hoàn toàn bỏ sót.
Thông qua khẩu hình của Thành, An đọc được ba chữ: "Anh yêu em. Phải sống nhé."
Hóa ra, trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, điều Thành để lại cho cô không phải là sự chết chóc hay ngọn lửa hủy diệt, mà là tình yêu và niềm hy vọng vào sự sống. Anh vào bên trong không phải vì liều lĩnh, mà vì anh muốn bảo vệ thế giới nơi có cô đang sống.
"Tôi thấy rồi..." An thì thầm, những giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng lần này không còn là sự đau đớn tột cùng, mà là sự giải thoát.
Tại phòng điều khiển, ông Lâm mỉm cười. "Tốt lắm, cô gái. Miu, kích hoạt bộ lọc tần số thấp. Khâu lại vùng ký ức."
Chú mèo máy nhanh nhẹn gõ một lệnh phức tạp. Luồng ánh sáng xanh lam từ các sợi cáp quang bao bọc lấy cơ thể An. Trong tâm trí cô, ngọn lửa của vụ nổ không biến mất, nhưng nó lùi sâu vào hậu cảnh, mờ nhạt dần và nhường chỗ cho nụ cười của Thành, cho chiếc bánh kem cháy cạnh và lời nhắn cuối cùng của anh. Ngọn lửa không còn là thứ định nghĩa ký ức của cô về anh nữa; nó chỉ là một dấu chấm hết cho một câu chuyện đẹp.
Hệ thống phát ra tiếng "tít" dài báo hiệu quá trình hoàn tất. Các điện cực tự động ngắt điện.
An chậm rãi mở mắt. Tiếng mưa axit ngoài cửa tiệm của ông Lâm lại lọt vào tai cô, nghe rào rạt như một bản nhạc buồn nhưng yên bình. Chiếc vòng định danh trên cổ tay cô khẽ rung lên, chuyển sang màu xanh lam dịu mắt: Mức độ căng thẳng: 32%.
An ngồi dậy, đưa tay lên ngực trái. Trái tim cô vẫn đau, một nỗi đau âm ỉ của sự mất mát, nhưng đầu óc cô đã thanh thản. Cô nhớ rõ mọi chi tiết của vụ nổ, nhưng cô không còn cảm thấy bị bóp nghẹt bởi sự sợ hãi nữa. Ký ức về Thành giờ đây đã trở thành một vùng đất ấm áp, nơi cô có thể tìm về mỗi khi thấy cô đơn.
"Cảm ơn ông, ông Lâm," An nói, giọng cô đã lấy lại sự trong trẻo. "Tôi vẫn nhớ anh ấy, nhưng tôi không còn muốn phát điên nữa."
Ông Lâm thu dọn các sợi dây cáp, mỉm cười hiền từ: "Ký ức đau thương giống như một vết thương sâu. Nếu cô dùng chip lãng quên để cắt bỏ nó, cô sẽ để lại một vết sẹo co rút, khiến tâm hồn cô méo mó. Tôi chỉ giúp cô rửa sạch vết thương và khâu nó lại bằng những sợi chỉ của tình yêu. Vết sẹo vẫn ở đó, nhưng nó sẽ không còn rỉ máu."
An đứng dậy, chỉnh lại bộ đồng phục Thượng Đỉnh đã khô từ lúc nào. Cô đặt lên bàn một thẻ tín dụng kỹ thuật số chứa một số tiền lớn, nhưng ông Lâm lắc đầu, chỉ lấy đúng ba đồng xu cổ bằng đồng.
"Ở Hạ Đô, tôi chỉ nhận những thứ có giá trị thời gian," ông lão nháy mắt.
An mỉm cười, cúi chào ông Lâm và vuốt ve đầu chú mèo Miu trước khi đẩy cửa bước ra ngoài. Đêm Hạ Đô vẫn mờ mịt khói bụi và rực rỡ ánh đèn neon, nhưng bước chân của cô gái trẻ đã trở nên vững vàng hơn rất nhiều. Cô nhìn lên tầng mây carbon dày đặc che khuất Thượng Đỉnh, tự hứa với lòng mình sẽ sống tiếp một cuộc đời thật rực rỡ, vì bản thân cô, và vì cả lời hứa với Thành.
Trong tiệm sửa chữa, chú mèo Miu nhảy tót lên đùi ông Lâm, lười biếng cuộn tròn lại.
"Một ca thành công nữa nhé, ông già," Miu kêu "meo" một tiếng bằng giọng điện tử.
Ông Lâm không đáp, ông nhấp một ngụm trà hoa cúc đã nguội, ánh mắt xa xăm nhìn ra cửa sổ, nơi những hạt mưa axit đang gột rửa những vết bẩn trên mặt đường hẻm. Ông biết, thành phố Neo-Saigon này còn có rất nhiều tâm hồn bị tổn thương đang cần được khâu vá, và tiệm sửa chữa nhỏ của ông sẽ luôn sáng đèn để chờ đón họ.
Share:

NHỮNG PHÍM ĐÀN CÂM LẶNG GIỮA TRỜI ĐÔNG

 Tác giả: Hoàng Quốc Huy (Liz Quiehui)

Mưa tuyết đổ xuống ga tàu biên giới Hà Khẩu vào một chiều giáp Tết. Từng bông tuyết trắng xóa chao lượn rồi tan biến ngay khi chạm vào nền sân ga lạnh ngắt, giống như những kiếp người nhỏ bé trôi dạt giữa dòng đời vô định. Tiếng còi tàu hú lên từng hồi dài, xé toạc bầu không khí đặc quánh sương mù.
Trong quán cà phê nhỏ cũ kỹ nằm khuất sau ga tàu, Vũ ngồi bên chiếc đàn dương cầm bong tróc lớp sơn bóng. Đôi bàn tay anh gầy guộc, các khớp ngón tay đỏ ửng vì cái lạnh cắt da của vùng cao. Anh không đàn. Anh chỉ áp hai lòng bàn tay vào những phím gỗ lạnh ngắt, đôi mắt vô hồn nhìn chăm chăm ra cửa sổ pha lê mờ đục vì hơi nước.


Mười năm trước, Vũ từng là một thần đồng piano đầy triển vọng của Nhạc viện. Mười năm trước, anh có Lam.
Lam là một cô gái vùng biên thùy, mang vẻ đẹp trong trẻo của hoa ban trắng và đôi mắt u sầu như bầu trời đêm sương mù. Họ yêu nhau bằng tất cả sự cuồng nhiệt của tuổi trẻ, thứ tình yêu thuần khiết và mãnh liệt đến mức tưởng chừng có thể vượt qua mọi ranh giới của định kiến và nghèo khó. Ngày đó, Lam gom góp từng đồng tiền bán trà bản địa để mua cho Vũ những tập nhạc phổ đắt đỏ. Còn Vũ, anh hứa sẽ mang tiếng đàn của mình kiếm tiền mua cho cô một ngôi nhà nhỏ trồng đầy hoa hồng bên sườn đồi.
Nhưng số phận chưa bao giờ là một người biên kịch nhân từ.
Một đêm mưa bão của mười năm trước, trên con đường đèo sạt lở từ bản xuống thị trấn, chiếc xe khách chở Lam gặp nạn. Khi Vũ chạy đến bệnh viện huyện, căn phòng cấp cứu chỉ còn lại mùi thuốc sát trùng nồng nặc và tiếng khóc xé lòng của người thân. Lam may mắn giữ được mạng sống, nhưng đôi chân cô vĩnh viễn không thể đi lại, và một mảnh vỡ kim loại đã găm sâu vào đại não, cướp đi toàn bộ thị lực của cô.
"Vũ... em không nhìn thấy gì nữa... Đêm tối quá..."
Lời thốt ra trong cơn mê sảng của Lam ngày hôm đó là một nhát dao chí mạng găm thẳng vào tim Vũ. Anh quỳ sụp xuống bên giường bệnh, nắm lấy bàn tay chằng chịt băng gạc của người yêu, khóc đến mức không ra tiếng. Kể từ ngày ấy, Vũ từ bỏ học bổng đi Pháp, từ bỏ ánh hào quang của những nhà hát sang trọng. Anh đưa Lam về căn nhà nhỏ ở thị trấn biên giới này, dùng đôi bàn tay từng chỉ biết chạm vào phím đàn để làm đủ mọi công việc nặng nhọc: bốc vác ở cửa khẩu, sửa xe mướn, rửa bát thuê... Tất cả chỉ để có tiền mua thuốc và duy trì những chuyến chạy thận nhân tạo cho cô khi di chứng vụ tai nạn bắt đầu tàn phá các cơ quan nội tạng.
Mười năm trôi qua, Lam chưa từng được nhìn thấy gương mặt Vũ già đi vì sương gió, chưa từng thấy những vết chai sần trên đôi tay anh. Nhưng cô cảm nhận được tất cả qua những cái ôm siết chặt mỗi đêm và tiếng đàn dương cầm anh đánh cho cô nghe mỗi khi cô lên cơn đau dữ dội. Tiếng đàn của Vũ là liều thuốc giảm đau duy nhất, là sợi dây mỏng manh níu giữ linh hồn Lam ở lại với thế gian này.
"Vũ ơi..." Một giọng nói yếu ớt, mỏng manh như tơ trời vang lên từ chiếc giường nhỏ đặt ở góc trong của quán cà phê.
Vũ giật mình, vội vàng đứng dậy bước nhanh về phía chiếc giường. Lam nằm đó, thân hình gầy gò lọt thỏm giữa tấm chăn bông dày. Gương mặt cô nhợt nhạt, làn da gần như trong suốt dưới ánh đèn điện vàng mờ. Đôi mắt cô mở to, nhưng đồng tử đứng yên, không có tiêu cự. Cô đưa bàn tay gầy guộc, run rẩy lên không trung để tìm kiếm.
Vũ lập tức nắm lấy tay cô, áp lên má mình. "Anh đây, Lam. Anh ở đây với em."
Lam mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện nhưng nhuốm màu tàn úa. Cô khẽ thốt: "Em nghe thấy tiếng còi tàu... Tết đến rồi phải không anh? Mười năm rồi... em đã bắt anh phải ở lại cái nơi lạnh lẽo này mười năm..."
"Đừng nói bậy," Vũ nghẹn ngào, cố nuốt giọt nước mắt ngược vào trong, giọng anh run lên. "Ở đâu có em, ở đó là nhà của anh. Em mệt à? Để anh nấu cho em chút cháo gừng nhé?"
Lam khẽ lắc đầu. Bàn tay cô siết nhẹ tay anh, dùng chút sức lực tàn cuối cùng. "Không... Vũ ơi, em không đói. Em muốn nghe anh đàn. Đã lâu rồi anh không đánh bài 'Bản tình ca mùa đông' cho em nghe..."
Trực giác của một người đàn ông đã đồng hành cùng cô qua lằn ranh sinh tử suốt mười năm mách bảo Vũ rằng, có điều gì đó rất tồi tệ đang đến. Hơi ấm từ bàn tay Lam đang tụt giảm một cách nhanh chóng. Hơi thở của cô nông và ngắt quãng.
"Được, anh đàn cho em nghe. Em nhắm mắt nghỉ ngơi đi, nghe tiếng đàn của anh nhé," Vũ run rẩy hôn lên trán cô.
Anh bước đến bên chiếc đàn piano cổ. Khi đặt tay lên những phím đàn, hai hàng nước mắt của Vũ cuối cùng đã vỡ òa, lăn dài trên đôi gò má gầy gò. Anh bắt đầu ấn phím.
Đoong... Đoong...
Những nốt nhạc đầu tiên vang lên, trầm buồn, da diết, mang theo tất cả những ký ức của mười năm cay đắng, mười năm hy sinh và cả một bầu trời tình yêu vô bờ bến. Tiếng nhạc len lỏi qua từng kẽ vách gỗ, hòa vào tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng tuyết rơi bên ngoài ga tàu. Vũ vừa đàn, vừa nhìn về phía chiếc giường.
Trong tiếng nhạc, Lam khẽ mấp máy môi theo giai điệu quen thuộc. Cô nhớ lại những ngày hai người còn đứng dưới rặng hoa ban, nhớ lại lời hứa về ngôi nhà có hoa hồng bên sườn đồi. Đôi mắt mù lòa của cô từ từ chảy ra một giọt nước mắt trong suốt. Giọt nước mắt lăn qua thái dương, thấm đẫm vào chiếc gối sờn vải.
"Vũ... em nhìn thấy rồi..." Lam thì thầm trong hơi thở cực nhẹ, một ảo ảnh cuối cùng hiện lên trước mắt cô: Vũ của tuổi hai mươi, rạng rỡ và lãng tử, đang đứng dưới ánh đèn sân khấu đại học vẫy tay chào cô. "Anh đàn... đẹp lắm... Cảm ơn anh vì đã yêu em..."
Vũ càng đàn càng nhanh, những nốt nhạc cao vút lên như tiếng khóc nấc, như một lời van xin định mệnh hãy dừng lại. Đôi bàn tay anh lướt trên phím đàn tạo thành những bóng mờ. Anh muốn dùng tiếng nhạc này để níu giữ linh hồn cô, muốn dùng âm thanh này để lấp đầy khoảng trống tử thần đang cận kề.
Rầm!
Vũ đột ngột nhấn mạnh một hợp âm cuối cùng, âm thanh vang dội rồi tắt ngấm, để lại một khoảng lặng đến rợn người.
Bàn tay của Lam trên mép giường đã buông thõng xuống, các ngón tay mềm mại thả lỏng, không còn chút động đậy. Gương mặt cô bình thản, đôi mắt khép hờ như thể chỉ đang chìm vào một giấc ngủ sâu sau một ngày dài mệt mỏi. Không còn tiếng thở dốc, không còn những cơn đau hành hạ. Cô đã đi rồi.
Vũ đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ đổ rầm xuống sàn. Anh lao đến bên giường, quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy cơ thể đã bắt đầu lạnh dần của Lam vào lòng.
"Lam ơi! Em tỉnh lại đi! Anh xin em... Đừng bỏ anh lại một mình..." Vũ gào lên, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ vụn trong căn phòng vắng. Anh áp mặt vào cổ cô, mong tìm kiếm một chút nhịp đập mỏng manh, nhưng đáp lại anh chỉ là sự im lặng đến tột cùng của cái chết.
Bên ngoài cửa sổ, chuyến tàu cuối cùng trong ngày hú lên một hồi còi dài rồi từ từ chuyển bánh rời ga, bỏ lại sân ga Hà Khẩu ngập tràn trong tuyết trắng. Trong quán cà phê nhỏ, người đàn ông ôm xác người yêu, tiếng khóc lọt thỏm giữa không gian mênh mông của đất trời. Mười năm thanh xuân, mười năm đau khổ và hạnh phúc, tất cả đã khép lại theo nhịp đập cuối cùng của trái tim cô gái.
Tiếng đàn dương cầm của Vũ từ ngày hôm đó cũng vĩnh viễn câm lặng. Những phím đàn đóng đầy bụi mờ theo thời gian, giống như tình yêu của anh, đã cùng cô chôn vùi dưới lớp tuyết dày của mùa đông năm ấy.
Share:

TRUYỆN KHOA HỌC VIỄN TƯỞNG-TIỆM SỬA CHỮA KÝ ỨC Ở TẦNG ĐÁY THÀNH PHỐ

 Tác giả Hoàng Quốc Huy (Liz Quiehui)

 TIỆM SỬA CHỮA KÝ ỨC Ở TẦNG ĐÁY THÀNH PHỐ (Phần 1)

Thành phố Neo-Saigon năm 2090 được chia thành hai thế giới rõ rệt bởi những tầng mây nhiễm độc carbon. Phía trên tầng mây là Thượng Đỉnh, nơi những tòa tháp chọc trời bằng kính và titan chọc thủng bầu trời, nơi cư dân sử dụng những khối chip ký ức nhân tạo để sống trong sự giàu sang và hạnh phúc vĩnh cửu. Phía dưới là Hạ Đô, một mê cung của những con hẻm ngập ánh đèn neon mờ ảo, sặc sụa mùi dầu máy và khói bụi công nghiệp.


Nằm sâu trong một con hẻm cụt ở Hạ Đô, có một bảng hiệu đèn led sắp hỏng, lập lòe ba chữ: "Tiệm Sửa Chữa".
Chủ tiệm là ông Lâm, một người đàn ông ngoài năm mươi với mái tóc hoa râm và đôi bàn tay đầy vết sẹo do bỏng hàn. Khác với những kỹ sư cơ khí thông thường sửa robot hay xe bay, ông Lâm sửa một thứ vô hình nhưng đắt giá nhất của con người: Ký ức.
"Ký ức của con người không giống như ổ cứng," ông Lâm thường nói với trợ lý của mình, một chú mèo máy đời cũ tên là Miu. "Cậu không thể chỉ xóa file lỗi hay chép đè dữ liệu mới lên. Nếu cậu làm thế, họ sẽ mất đi linh hồn."
Một buổi tối mưa axit tầm tã, tiếng chuông cửa tiệm reo lên một hồi dài, dồn dập. Một cô gái trẻ bước vào, người ướt sũng. Cô mặc bộ đồng phục trắng muốt của cư dân Thượng Đỉnh, nhưng đôi mắt lại hằn rõ sự mệt mỏi và tuyệt vọng. Trên cổ tay phải của cô, chiếc vòng định danh cá nhân đang nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo: Mức độ căng thẳng: 98%.
"Tôi muốn xóa một ký ức," cô gái nói, giọng run rẩy. "Giá bao nhiêu tôi cũng trả."
Ông Lâm rót một tách trà hoa cúc nóng, đẩy về phía cô gái. "Ở đây tôi không xóa ký ức, cô gái trẻ. Tôi chỉ sửa chúng. Tôi là Lâm. Còn cô?"
"Tôi là An," cô gái ngập ngừng ngồi xuống chiếc ghế da sờn rách. "Tôi là kỹ sư thiết kế phần mềm ở Thượng Đỉnh. Một tuần trước... vị hôn phu của tôi đã tử nạn trong một vụ nổ nhà máy năng lượng. Từ đó đến nay, tôi không thể ngủ được. Mỗi lần nhắm mắt, tôi lại nghe thấy tiếng nổ, lại thấy ngọn lửa nuốt chửng anh ấy. Các bác sĩ ở Thượng Đỉnh bảo tôi hãy dùng chip lãng quên, nhưng tôi sợ nếu quên đi anh ấy, tôi sẽ không còn là chính mình nữa. Nhưng nếu cứ thế này, tôi sẽ phát điên mất."
Ông Lâm khẽ thở dài. Ông đứng dậy, đi đến góc phòng và đẩy ra một cỗ máy cồng kềnh, trông giống như một chiếc ghế nha khoa cổ điển nhưng xung quanh gắn đầy những sợi cáp quang phát ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ.
"Chip lãng quên của Thượng Đỉnh giống như một chiếc rìu, nó chặt đứt cả vùng ký ức, để lại một khoảng trống hoác trong tâm hồn cô," ông Lâm ôn tồn giải thích. "Còn cỗ máy này của tôi là một cây kim khâu. Nó sẽ giúp cô quay lại khoảnh khắc đó, không phải để trốn tránh, mà là để tìm lại những mảnh vỡ hạnh phúc bị ngọn lửa kia che lấp. Cô có dám thử không?"
An nhìn cỗ máy, rồi nhìn vào đôi mắt ấm áp đầy tin cậy của ông lão. Cô siết chặt nắm tay, khẽ gật đầu: "Tôi sẵn sàng."
An nằm lên ghế. Ông Lâm nhẹ nhàng gắn các điện cực lên thái dương cô. Miu, chú mèo máy, nhảy lên bàn điều khiển, dùng móng vuốt kim loại gõ cạch cạch vào bàn phím.
"Bắt đầu thiết lập kết nối sóng não. Ba, hai, một... Truy cập."
Tầm nhìn của An mờ đi. Tiếng mưa axit ngoài cửa tiệm biến mất, thay vào đó là một luồng ánh sáng chói lòa. Khi cô mở mắt ra một lần nữa, cô thấy mình đang đứng trước cổng nhà máy năng lượng của Thượng Đỉnh. Đồng hồ đếm ngược trên bảng điện tử hiển thị: 00:02:00.
Chỉ còn hai phút nữa là vụ nổ xảy ra. Và ở phía xa, vị hôn phu của cô, Thành, đang vội vã chạy vào bên trong để cứu các công nhân khác.

Share:

Các Chuyên Mục

Main Ad ➤ Click "VÀO ĐÂY" Doanh nhân và Thương hiệu ASEAN luôn cập nhật

Quốc Gia Truy Cập

Flag Counter

Lưu trữ Bài viết

Tổng số lượt xem trang

Flag Counter

Ủng Hộ Chúng Tôi

Lưu trữ Blog

Liên hệ Nhà thơ Hoàng Huy

Tên

Email *

Thông báo *

Cho Đặt Banner Quảng cáo

Like Fanpage Phong Thủy để cập nhật các thủ thuật mới nhất mỗi ngày OK Để sau