Bạn đã từng nghe qua “canh Mạnh Bà” — bát canh khiến con người quên sạch ký ức trước khi đầu thai.
Nhưng ít ai biết rằng điều đáng sợ nhất không phải là quên đi quá khứ. Mà có những linh hồn đã khóc van xin để được nhớ
Trong truyền thuyết Trung Hoa, sau khi c/h/ế/t, linh hồn sẽ không lập tức đầu thai. Họ phải đi qua Quỷ Môn Quan, bước trên con đường âm phủ lạnh ngắt dẫn đến cây cầu cuối cùng mang tên Nại Hà. Và ở đầu cầu luôn có một bà lão ngồi chờ. Người ta gọi bà là Mạnh Bà (Meng Po).
Không ai biết bà đã tồn tại bao lâu. Chỉ biết rằng trước mặt bà lúc nào cũng có một nồi canh bốc khói nghi ngút. Mỗi linh hồn trước khi bước sang kiếp mới đều bắt buộc phải uống để quên sạch mọi thứ.
Người xưa tin rằng ký ức là thứ nặng nhất mà linh hồn mang theo. Nếu không xóa bỏ nó, con người sẽ mãi sống trong oán hận và đau khổ qua nhiều kiếp. Nhưng đáng sợ nhất vẫn là những linh hồn không chịu uống canh.
Tương truyền dưới âm phủ tồn tại một hàng dài linh hồn quỳ trước mặt Mạnh Bà, cầu xin được giữ lại ký ức về người mình yêu. Có người dập đầu đến bật m/á/u, có người ôm chặt bát canh rồi bật khóc như phát đ/i/ên.
Và trong số đó, câu chuyện nổi tiếng nhất là về một thư sinh thời cổ đại. Người này khi còn sống có một vị hôn thê. Trước ngày thành thân không lâu, nàng mắc bệnh nặng rồi qua đời. Chàng đau đớn đến mức tự nhốt mình nhiều năm, cuối cùng cũng c/h/ế/t trong cô độc.
Khi xuống địa phủ, đứng trước bát canh của Mạnh Bà, chàng chỉ hỏi một câu:
“Nếu uống xong ta sẽ quên nàng ấy sao?”
Mạnh Bà không trả lời. Bà chỉ lặng lẽ đưa bát canh ra trước mặt. Nhưng thư sinh đã hất đổ nó xuống đất. Trong khoảnh khắc ấy, vô số q/u/ỷ sai xuất hiện kéo chàng xuống dòng Vong Xuyên — nơi giam giữ những linh hồn mang chấp niệm quá nặng.
Người ta nói nước sông Vong Xuyên không làm linh hồn tan biến ngay lập tức. Nó sẽ từ từ ăn mòn ký ức, khiến người rơi xuống phải lặp đi lặp lại nỗi đau lớn nhất đời mình hàng trăm năm.
Có kẻ ngày đêm nghe tiếng người thân kêu cứu.
Có người mãi nhìn thấy khoảnh khắc bản thân bị phản bội.
Có linh hồn cứ ôm chặt một chiếc trâm cài hay mảnh ngọc đã mục nát dù cơ thể gần như biến mất.
Địa phủ tin rằng đó là hình phạt dành cho những kẻ không chịu buông bỏ.
Nhưng cũng có truyền thuyết kể rằng, sau hàng trăm năm chịu đựng dưới đáy Vong Xuyên, thư sinh ấy vẫn nhớ rõ tên vị hôn thê của mình. Cuối cùng Diêm Vương đã cho phép chàng đầu thai. Thế nhưng khi bước vào luân hồi, trên người chàng xuất hiện một vết bớt đỏ hình giọt nước trước ngực — dấu ấn của kẻ từng rơi xuống Vong Xuyên.
Dân gian Trung Quốc từ đó lưu truyền một lời đồn rất đáng sợ: Những người sinh ra đã có vết bớt kỳ lạ có thể là linh hồn vẫn còn sót lại ký ức từ kiếp trước.
Và đôi khi…cảm giác “đã từng gặp ai đó” không phải trùng hợp. Mà là vì ở một kiếp rất xa bạn từng cố quên họ…nhưng đã thất bại.







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét